Vô Tiên - Chương 2406:
Bốn cửa ma thành trước sau được mở ra, sau đó lại được phong bế. Theo Thiên Ninh mang theo rất nhiều cao thủ vào thành, trong thành chắc chắn sẽ nổi lên từng đợt mưa máu gió tanh.
Trời cao vạn trượng, vẫn có có thân ảnh lao ra khỏi lỗ thủng của cấm chế. Trong đó có tu sĩ Ma thành, ai nấy vội vàng tỏa ra bốn phía giống như là đào vong.
Tám lão giả và ba người trẻ tuổi, lại lẳng lặng bồng bềnh trên không trung. Trong phạm vi mấy trăm trượng, bao phủ trong một mảng tình hình quỷ dị.
Lâm Nhất không nói gì, mà là yên lặng chăm chú nhìn Thiên Ninh. Vẻ mặt hắn có chút đờ đẫn, giống như thờ ơ với câu hỏi vừa rồi.
Thiên Ninh cũng ung dung nhìn Lâm Nhất, ánh mắt thâm thúy hơi chớp động. Sau một thoáng, hắn tay vuốt râu dài, chậm rãi nói:
- Chỉ vì có một lời đã định ở bí cảnh, Lâm lão đệ ngươi mới trở thành Ma thành chi chủ hôm nay. Hiện giờ đại công cáo thành, với nhau giống như người một nhà, chính là lúc nên đồng lòng chung sức, trùng kiến nghiệp lớn Ma tu. Chỉ tiếc Lăng Đạo, Thanh Diệp đã trốn xa, nên mối họa chưa được trừ. Ta và chư vị đại vu lại tuổi già sức yếu, khó tránh khỏi hữu tâm vô lực nên phải luôn cố gắng cho tốt hơn, mới có thể phụ tá Lâm tôn thành tựu huy hoàng.
Hắn hơi dừng lại, trên khuôn mặt tiều tụy nở một nụ cười, lại nói tiếp:
- Mong Lâm tôn vui lòng chỉ giáo.
Năm đó một lời đã định, chỉ là kế quyền nghi để đối phó Lăng Đạo, Thanh Diệp. Ai bảo lúc đó bên mình nhà đơn thế yếu!
Mà Thiên Ninh, Thiên Khí lại dùng cái này để nghe nhìn lẫn lộn, mượn lúc Lăng Đạo đối phó Lâm Nhất, thừa cơ cướp lấy Ma Hoang, cũng cuối cùng chiếm Ma thành. Đặc biệt là, vị cao nhân này hiện giờ lại dùng chiêu bài Ma thành chi chủ, ngang nhiên tới đòi nợ. Nếu đã gọi ngươi một tiếng Lâm tôn, lại bày ra tư thế lãnh giáo, nếu muốn đi thì phải giao ra Động Chân, Động Huyền nhị kinh đã.
Lúc này, Lâm Nhất bỗng nhiên cảm thấy tâm trí không đủ dùng. Hắn nhìn về phía hai vị huynh đệ, lại nhất nhất lướt qua tám vị cao nhân ở xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Thiên Ninh, mang theo một chút chua chát, nhẹ giọng hỏi:
- Thiên Ninh trưởng lão, những lời đồn có liên quan tới kinh văn có phải đến từ miệng của Cửu Huyền thượng nhân không?
Thiên Ninh lại gật đầu mỉm cười, vuốt râu khen:
- Lâm lão đệ thấy rõ vật nhỏ, không hổ là là Ma thành chi chủ.
Lâm Nhất nhếch miệng, thần sắc tự giễu.
Những lời này nghe không vô! Lâm mỗ sao lại thỉnh thoảng quên mất đạo lý này? Mỗi người đều có ngạo cốt tự thị thanh cao, mà không cẩn thận, tự tin sẽ trở thành một loại tự đại. Nếu mỗi người đều đến lúc chịu thiệt mới tỉnh mới tỉnh thì đã toi mạng rồi!
Thiên Ninh nói tiếp:
- Cửu Huyền đạo hữu trước khi đi có truyền lời dặn dò.
Hắn cũng không giấu diếm, thẳng thắn thành khẩn nói:
- Cửu Huyền nói ngươi đến từ Tiên Vực ngoại giới, có uyên nguyên sâu xa với khí đồ Long Phạm của Tiên Hoàng, cũng tùy thân mang theo hai bộ kinh văn sớm đã thất truyền. Điều này là vô cùng xác thực, lại chỉ sợ khơi mào Bát Hoang đại loạn mà không tiện lộ ra. Tiếc rằng ngươi hiện giờ đã thành Ma thành chi chủ, hắn. . .
Cửu Huyền dám gọi Long Phạm là khí đồ của Tiên Hoàng, không biết bản thân hắn thì là cái gì!
Lâm Nhất bỗng nhiên cắt ngang lời Thiên Ninh, nói:
- Hắn cố kỵ sự cường đại của Ma Hoang, dứt khoát dùng sự thật để bẩm báo, chỉ cầu ngày sau có chia xẻ. Mà hắn vì thủ tín mà cho thấy cõi lòng, lại xung phong nhận việc đi truy tìm tung tích Lăng Đạo, Thanh Diệp.
Hắn hơi dừng lại một chút, sau đó hỏi:
- Tình hình về sau có phải như ta đoán không?
- Ha ha!
Thiên Ninh cười cười lên tiếng, đáp:
- Đúng như Lâm lão đệ đoán.
Quả nhiên, vẫn là Cửu Huyền kia âm thầm giở trò xấu. Lâm mỗ nếu thật sự trở thành Ma thành chi chủ, quỷ kế của hắn khó có thể thực hiện được. Thế là liền để lộ ra tung tích của hai bộ kinh văn Động Chân, Động Huyền, dụng ý rất đơn giản: Thứ nhất khiến Lâm mỗ khó có thể an thân, thứ hai là trấn an người của Ma Hoang. Mà hắn thì đuổi theo Lăng Đạo, Thanh Diệp chỉ sợ có âm mưu khác.
Lâm Nhất tâm niệm chuyển động, lại hỏi:
- Giữa Lâm mỗ va Cửu Huyền thượng nhân, không biết Thiên Ninh trưởng lão nguyện ý tin người nào?
Theo Thiên Ninh, chỉ cần Lâm Nhất không phủ nhận sự tồn tại của kinh văn thì tốt rồi, kế tiếp tất cả sẽ nước chảy thành sông. Có điều, câu hỏi của đối phương cũng rất bất ngờ. Hắn thoáng do dự, vuốt râu cười nói:
- Xin chỉ giáo.
Lâm Nhất chắp tay sau lưng, thong dong nói:
- Đúng như Cửu Huyền nói, nhờ có nhân duyên, Lâm mỗ có mấy phần uyên nguyên với Long Phạm. Mà thực không dám giấu, Lâm mỗ không lấy ra được hai bộ kinh văn đó, tuy là có lòng muốn chia xẻ với chư vị, nhưng cuối cùng vẫn uổng công.
Hắn hất cằm, trong trẻo nhưng lạnh lùng nói tiếp:
- Nếu chư vị nguyện tin lời nói của một bên của Cửu Huyền, vậy đừng ngại lột da rút gân Lâm mỗ để tra cho rõ.
Hổ Đầu bước một bước về phía trước, thiết bổng giơ ngang, hai mắt tức giận, thấp giọng quát:
- Ai dám đụng đến nửa sợi lông của lão đại nhà ta, cùng hắn đồng quy vu tận với hắn!
Hắn xưa nay kiêu ngạo mãnh liệt, nói câu nào cũng là thật. Dưới sự vây khốn của tám vị cao nhân, trừ liều mạng ra thì không còn phương pháp khác.
Lão Long thì cánh tay rung lên, ngân đao lấp lánh, cũng tiến về phía trước một bước, hai mắt lạnh lùng, trầm giọng nói:
- Lão đại nhà ta từ ở trong bí cảnh cứu chư vị trong nước lửa, mà chư vị cao nhân không nhớ tình xưa thì cũng thôi, ngược lại còn để tư dục quấy phá mà thừa cơ bức ép, thật là buồn cười! Hừ! Cho dù động thủ, chỉ còn một dòng hồn, lão Long ta chắc chắn vẫn sẽ chiến đấu tới cùng với chư vị.
Hắn sát cơ nghiêm nghị, mặt không đổi sắc, hoàn toàn là tư thế chịu chết!
Thiên Ninh hơi kinh ngạc, bảy vị đại vu ở xung quanh cũng đều thần sắc không vui.
Một tiểu bối của đối phương chỉ thuộc hạng chất phác, không cần để ý tới. Mà lời nói của một vị khác thì đầy những lời tru tâm. Vong ân phụ nghĩa, dựa thế khinh người? Cái này nếu, truyền ra mặt mũi của Ma Hoang biết để vào đâu.
Lâm Nhất thoáng nhìn hai bên, hai vị huynh đệ hợp thời không lên tiếng. Hắn giơ tay lên chạm đến mi tâm, bộ dạng bất đắc dĩ, sau đó thì cười khổ nói tiếp:
- Giao tình vẫn còn, có lẽ không đến mức kêu đánh kêu giết. Mà Thiên Ninh trưởng lão nếu tin Lâm mỗ, vậy thì để cho Lâm mỗ đi tìm đồ nhi, như thế nào.
Lời này còn có ẩn ý, đòi kinh văn không có, muốn mạng thì có đây! Hôm nay nếu trở mặt, chưa chắc đã không thể thoát được tính mạng. Nhưng có ngày sau, nhất định sẽ khiến Ma Hoang có thêm một cường địch!
Trên mặt Thiên Ninh không còn nụ cười, bất ngờ nói:
- Lâm Nhất, ngươi chính là Ma thành chi chủ.
Đừng nói Lâm mỗ không có ý với quyền vị, cho dù có, trên đỉnh đầu ngồi chín vị cao nhân, còn có thể trở thành Ma thành chi chủ chân chính sao?'
Lâm Nhấtvẫn không cự tuyệt, từ chối cho ý kiến lạnh lùng nói:
- Mọi việc tùy duyên! Có lẽ Lâm mỗ ý ở Hồng Hoang chi chủ cũng chưa biết chừng.