Vô Tiên - Chương 2404:
Lúc này, thế công của đám người Thiên Khí và Thiên Ninh đã đến.
Thanh Diệp thân ở trong trận, mà không thể tránh né, lắc mình bay tới gần Lăng Đạo, gấp giọng nói:
- Sư huynh.
Lăng Đạo đột nhiên bừng tỉnh, cúi đầu lạnh lùng quan sát.
Ngoài mấy trăm trượng giống như dựng lên một vách tường màu đen, giống như phô thiên cái địa dồn tới. Uy thế vô cùng, thế không thể đỡ. Giống như là chỉ một thoáng sau sẽ bị nghiền thành bột mịn mà thi hài không còn. Cho dù muốn giãy dụa đối kháng, lại pháp lực trì trệ khiến người ta tâm sinh tuyệt vọng!
Trong hai mắt Lăng Đạo hàn quang chợt lóe, trên dưới ma khí vờn quanh, lập tức thủ quyết bay múa, uy thế cả người bỗng nhiên biến đổi, ngay sau đó thân hình to ra trăm trượng, lại cầm một thanh ma thương màu đen, giống như Ma Thần hàng thế mà bễ nghễ vạn dặm.
Thấy thế, Thiên Khí hơi ngẩn ra, không khỏi quay đầu nhìn về phía Thiên Ninh. Mà khi đang do dự, một cây ma thương cực lớn mang theo thế bài sơn đảo hải quét tới. Hắn không kịp ứng biến, hét lớn:
- Cửu âm tụ sát, phong!
Tám cao thủ bọn Thiên Ninh thần sắc ngưng trọng, từng đạo pháp lực gia trì phù văn đột nhiên bay về phía trước. Mà phong cấm chưa thành, ma thương uy lực vô cùng đã hung hăng đánh lên trận pháp.
Ầm.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, trận thế sâm nghiêm đột nhiên vỡ nát, sát khí tàn sát bừa bãi từ trong ùa ra, từng trận bão táp gào thét. Chín vị cao nhân ở chung quanh bất ngờ không kịp dề phòng mà bị bức lui về phía sau, lại vẫn không chịu bỏ qua, ai nấy ra sức bổ khuyết cho trận pháp vừa bị tổn hại.
Trong lúc rối ren, lão phụ nhân Phục Linh thất thanh cả kinh nói:
- Thiên Ma bát ấn hợp nhất.
Thiên Ninh nói:
- Không! Đó là thất ấn hợp nhất. Năm đó sau Hỗn Độn luận đạo, hai ấn cuối cùng của Thiên Ma Cửu Ấn đã thất truyền rồi.
Thiên Khí gầm khẽ:
- Nghiệt đồ đó tu vi đã hơn xa chúng ta, thừa dịp hắn căn cơ không ổn, chặt đứt hậu hoạn đi.
Hắn tế ra mấy đạo pháp quyết duy trì trận pháp, sau đó quanh người hào quang lấp lánh. Tám vị cao nhân còn lại cũng hành động theo.
Đồng thời, xung quanh vẫn tiếng gió gào thét. Pháp lực do dư uy va chạm dẫn tới khiến mọi người đang quan chiến ở xa xa đều lui về phía sau tránh né mà vẫn trợn mắt há hốc mồm. Cao nhân Động Thiên hậu kỳ đấu pháp, thực sự là khó gặp. Mà cơ duyên ở ngay trước mắt, lại kinh tâm động phách như vậy!
Ba huynh đệ vẫn đứng ở chỗ cũ dừng chân quan vọng, mặc cho gió thổi mạnh mẽ cuốn theo sát khí đập vào mặt mà vẫn lù lù bất động.
Lão Long và Hổ Đầu đều nắm chặt đao bổng trong tay, nín thở ngưng thần.
Lâm Nhất thì ánh mắt chớp động, nỗi lòng ngổn ngang. Lăng Đạo hao tổn tâm cơ cô đọng huyết sát, lại vẫn không được như mong muốn. Mà tu vi của hắn lúc này lại giới hạn giữa Động Thiên và La Thiên, có thể nói là quá mức cường đại, chỉ sợ bên trong Bát Hoang không có địch thủ. Cũng may Ma Hoang có chín vị cao nhân, liên thủ với nhau đủ sức để chống lại.
Mà Thiên Ma Cửu Ấn thì đến từ Ma Hoàng không nghi ngờ gì nữa. Hai ấn thất truyền cuối cùng không ngờ có liên quan tới Hỗn Độn luận đạo của Tam Hoàng năm đó?
Có điều, Đế Khuê hủy đi Động Thần kinh, cũng lưu truyền Cửu Chuyển chi pháp tới giờ. Giữa hai bên nếu nói không có liên hệ thì ai tin được chứ.
Lâm Nhất suy nghĩ rất nhanh, giơ tay lên triệu ra Kim Long kiếm, lao thẳng tới hai bên đang giao chiến. Mà hắn vừa động thân, một lão giả thân ảnh như quỷ mị đã chặn đường, nói:
- Hành động nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của ta khinh thường không thèm làm. Nếu ngươi nhàn rỗi vô sự, đừng ngại luận bàn một chút với lão phu.
Đó là Cửu Huyền thượng nhân, vẫn đang lưu ý động tĩnh của Lâm Nhất. Nhân lúc hỗn loạn này, người của Ma Hoang không rảnh chiếu cố, hắn rất muốn tìm cớ để tới thu thập đối phương.
Lâm Nhất ổn định thân hình, quay đầu ra hiệu cho hai vị huynh đệ theo tới cứ bình tĩnh, lập tức để Kim Long kiếm ở sau người, thần sắc mỉa mai nói:
- Cửu Huyền thượng nhân, giữa ngươi và ta tất có một trận sinh tử, lại không phải hôm nay.
Đối phương nói không sai, hắn đang có tâm tư nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của. Lúc này nếu không cho Lăng Đạo và Thanh Diệp một kích trí mạng, sau này e là không bớt được phiền phức. Mà nếu bị cản đường, thực sự có chút bất lực.
Ngoài trăm trượng, y bào và râu dài của Cửu Huyền phiêu động trong gió. Hắn hai mắt thâm thúy, hỏi:
- Vậy để ngày sau.
Khóe miệng Lâm Nhất khẽ nhếch lên, không để ý tới, ngưng thần nhìn về phía trước.
Lông mi dài của Cửu Huyền run run, cũng quay đầu lại nhìn theo.
Chỉ trong nháy mắt, trận pháp đã vỡ vụn dần dần khôi phục như lúc ban đầu, mà tình hình xung quanh lại khác biệt khác nhau rất lớn. Thiên Ninh, Thiên Khí đều đã hóa thành thân cao mười trượng, hơn nữa một người tay cầm ma kiếm, một người tay cầm ma xoa, đều ma khí vờn quanh mà sát khí hơn người. Bảy vị đại vu còn lại thì tiếp tục điều khiển trận pháp, cửu âm tụ sát càng sâm nghiêm.
Thiên Khí bước một bước về phía trước, giơ ma xoa trong tay lên, theo tiếng quát:
- Nghiệt đồ, tái chiến.
Lăng Đạo một chiêu đánh bại chín vị cao nhân, cuồng nộ biến mất mà ngạo nghễ không thôi. Hắn thấy đối phương dựa vào trận thế và ngóc đầu trở lại, lên tiếng cười lạnh nói:
- Mấy lão bất tử chỉ dám lấy nhiều khi ít, đợi ta tu tới cảnh giới La Thiên, chắc chắn sẽ nghiền xương các ngươi thành tro, ha ha.
Tiếng cười của hắn chưa dứt đã vươn tay ra tóm lấy Thanh Diệp, đột nhiên ma thương trong tay xộc lên trời. Theo đó là rắc một tiếng, thiên khung không ngờ vỡ ra một khe hở. Ngay sau đó là huyết quang đầy trời đột nhiên tiêu tán, ánh sáng chói mắt trút xuống. Hai bóng người đột nhiên biến mất.
Chỉ một lát sau, ánh sáng bao phủ tứ phương cũng giống như có một bàn tay to vô hình chộp tới, khiến người ta thân bất do kỷ, không nhịn được liền muốn bay lên trời.
Đám người Thiên Khí, Thiên Ninh thấy sư huynh đệ Lăng Đạo bỏ chạy, vội vàng thu hồi pháp thân và trận thế vây khốn, lập tức cùng bảy vị đại vu đuổi theo.
Cửu Huyền cũng không do dự, mà khi rời đi thì quay đầu lại nhìn một cái.
Tu sĩ các nhà giống như lại thấy ánh mặt trời, chen nhau mà đi.
Lâm Nhất mang theo hai vị huynh đệ theo sát đằng sau. . .
Một trận vân quang biến ảo, trong nháy mắt đã đặt mình trong dị địa.
Phía dưới chính là một tòa tháp ngọc cao lớn nghìn trượng, vẫn mây mù vờn quanh mà uy thế khó hiểu. Mà đỉnh tháp lại hào quang lấp lánh, thỉnh thoảng có người từ trong nhảy ra. Xung quanh tháp cao là Thanh Vi thành quen thuộc.