Vô Tiên - Chương 2403:
Hắn nhìn mọi người, tiếp tục châm chọc:
- Ta chỉ là mượn tay thiên đạo, thu vài tinh huyết tàn hồn mà thôi. Nếu thực sự luận về hèn hạ, chư vị cũng không kém gì đâu!
Thiên Khí cả giận nói:
- Một kẻ vô sỉ như ngươi mà cũng dám mượn thiên đạo mà trên vạn vật à?
Lăng Đạo bỗng nhiên xòe tayu áo ra, bấm pháp quyết, cuồng vọng nói:
- Lăng mỗ chỉ cần huyết sát quán đỉnh, liền có thể cường hành đề thăng tới La Thiên tam cảnh. Thử hỏi, đến lúc đó thiên hạ ai là địch thủ? Bát Hoang ai dám không nghe hiệu lệnh? Lăng mỗ chính là trời, Lăng mỗ chính là đất, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết. . .
Thiên Khí không thể nhịn được nữa, giơ tay lên tế ra một đạo kiếm quang.
Thấy thế, tám cao nhân bọn Thiên Ninh, Phục Linh lập tức tản ra mà đồng thời xuất thủ.
Chín đạo kiếm quang màu đen nhanh như bắn tới Lăng Đạo. Mà vừa chạm đến rìa trận pháp, căn trụ ngọc lập tức lấp lánh ra hào quang màu đen, sau đó thì tương liên với bốn phía, hoàn toàn giống như một cột sáng nghìn trượng dựng lên cao.
Hào quang lấp lánh, tiếng nổ vang vọng. Theo đó thiên khung rung chuyển, ráng màu tràn ngập. Ngay sau đó chín đạo kiếm quang thế đi khựng lại, không ngờ bị cắm vào trong vào trận sâu ba trượng mà không thể tiến tới nữa.
- Ha ha! Thế nào?
Bên trong Trận pháp, Lăng Đạo cao giọng cười lạnh. Hắn thủ quyết không ngừng, nói tiếp:
- Cửu âm tụ sát, không chỉ hội tụ tu tinh huyết của rất nhiều cao thủ, còn có uy thế của trận pháp, trong nghìn trượng, có thể nói là phòng thủ kiên cố mà không thể phá vỡ!
Trong ánh mắt Thiên Khí vẻ tàn khốc chợt lóe, cắn răng nói:
- Bghiệt đồ vô sỉ, mà xem ngươi có thể kiêu ngạo được bao lâu.
Hắn vung tay lên, Thiên Ninh cùng với bảy vị đại vu bỗng nhiên tiến về phía trước, đều tỏa ra xung quanh, trong chớp mắt đã vây khốn trận pháp. Sau một thoáng, chín người tâm hữu linh tê, đồng thời tay áo bay lượn mà pháp quyết tung bay.
Sau khoảnh khắc, chín đạo pháp lực hùng hồn mãnh liệt ùa ra, lập tức nối vào nhau.
Thiên Khí giơ tay lên bấm một đạo phù văn chớp động, lăng không chỉ về phía trước, quát lên:
- Cửu âm tỏa trận.
Phù văn đột nhiên bay vào hư không, biến mất không thấy đâu. Mà cửu âm tụ sát trận pháp ở ngoài hơn mười trượng lại uy thế yếu đi, giống như đã bị một tầng pháp lực vô hình bao phủ và phong cấm.
Thiên Khí lại tế ra một đạo phù văn, lại trầm giọng quát:
- Thiên địa tụ sát.
Tám vị cao nhân bọn Thiên Ninh động tác nhất trí, đều điều khiển pháp lực. Trong nháy mắt, chỉ thấy bốn phía bỗng nhiên dựng lên một trận pháp lạnh lẽo. Mà chỉ trong giây lát, chín trụ ngọc màu đen liền hơi chớp lên, lập tức màu máu hơn người mà uy thế tiết ra ngoài.
Lăng Đạo căn bản không để chín vị cao nhân vào mắt, vẫn hai tay bấm quyết mà cõi lòng chờ mong ngẩng đầu nhìn lên. Mà trong đại trận bỗng nhiên khí cơ hỗn độn, lờ mờ có dấu hiệu bất ổn. Hắn hơi ngẩn ra, bất ngờ nói:
- Cửu âm tụ sát.
Thanh Diệp vẫn đứng ở một góc của trận pháp, trong thần sắc lo được lo mất. Hai Sư huynh đệ tranh đấu đã lâu, mà vào thời điểm mấu chốt vẫn kém một chiêu! Lúc này nghĩ đến khó tránh khỏi buồn bực, thôi cứ thoát thân được rồi tính tiếp. Có điều, trận pháp chín cao nhân bày ra, chính là gậy ông đập lưng ông, thực sự là nằm ngoài sở liệu. . .
Thiên Khí hừ nói:
- Người đầu tiên sáng tạo ra Cửu âm tụ sát là Huyền Tiêu Hoàng Tôn, lại truyền cho mười hai đại vu của Ma Hoang. Chúng ta hiện giờ chỉ còn lại chín người, thi triển pháp này lại càng thành thạo. Mà ngươi dám múa rìu qua mắt thợ.
Cửu Huyền không tham dự vây công, mà là ở lại chỗ tĩnh quan kì biến. Sự cường đại của chín vị cao nhân Ma Hoang khiến cho hắn có thêm mấy phần cố kỵ.
Lâm Nhất và hai vị huynh đệ cũng khoanh tay đứng nhìn. Mà xa xa dị biến liên tiếp nổi lên, vẫn khiến hắn thầm kinh hãi.
Trận pháp quỷ dị đó cũng không xa lạ. Nhớ rõ trong bí cảnh, chín vị cao thủ đó đều bị thương nặng, lại vẫn có thể thoải mái bỏ chạy. Không cần nghĩ nhiều, tất là nhờ cửu âm tụ sát. Giờ thì náo nhiệt rồi!
Bên trong trận pháp, Lăng Đạo hơi ngạc nhiên.
Đúng như lời Thiên Khí nói, vẫn xem nhẹ thủ đoạn của chín lão bất tử đó. Mà bốn phía khí cơ càng thêm cuồng loạn, tất cả đều không thể đoán trước!
Lăng Đạo hạ quyết tâm, thần sắc điên cuồng, đột nhiên tế ra thủ quyết, cũng theo đó chậm rãi bay lên.
Trong nháy mắt, khí cơ trong nghìn trượng xoay tròn mà gió thổi mãnh liệt. Ngay sau đó một đoàn huyết quang đột nhiên giáng xuống, uy thế vô thượng tràn ngập tứ phương.
Lăng Đạo cũng không do dự, thế đi nhanh hơn, nhảy vào trong huyết quang, lập tức há miệng nuốt rồi vận chuyển pháp lực. Chỉ một lát sau, huyết quang trên thiên khung mờ đi. Mà hai mắt hắn lại lồi ra, râu tóc dựng đứng, gân cốt trên dưới kêu lách cách, khí thế sắc bén kịch liệt tăng vọt.
Thiên Khí, Thiên Ninh kinh hãi không thôi.
Nếu Lăng Đạo đột phá Động Thiên cảnh, chính là Hồng Hoang chí tôn danh phù kỳ thực. Đến lúc đó chắc chắn đại họa lâm đầu, mọi người cũng không có chỗ đặt chân.
Chín vị cao nhân toàn lực thôi động trận pháp cấm chế, ngay sau đó chính là tiếng nổ bùm bùm liên tiếp. Trận pháp không có pháp lực gia trì rất khó chống đỡ, chín trụ ngọc cũng nhất nhất sụp đổ.
Lăng Đạo nhẹ nhàng mà đứng, vẻ mặt dữ tợn, không ngờ coi như không thấy trận pháp sụp đổ, mà là lại giơ tay lên tóm lấy một đoàn huyết quang trong suốt rồi há miệng nuốt vào. Trong nháy mắt, pháp lực tu vi của hắn lại được đề thăng, trong nháy mắt đã vượt qua Động Thiên cảnh.
Thấy tình hình này, Thanh Diệp thần sắc u oán.
Thiên Ninh và Thiên Ninh lại không rảnh nghĩ nhiều, vội vàng thôi động trận pháp vây khốn.
Chỉ có điều, khi tu vi của Lăng Đạo vừa vượt qua Động Thiên cảnh, lại dừng lại không tiến, cách La Thiên tam cảnh vẫn còn một chút! Hắn lập tức trố mắt kinh ngạc, điên cuồng quát to:
- Mất cả vạn năm, chờ một ngày có thành tựu, tại sao không thể đột phá.