Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2396:

Thanh Diệp thân là cao nhân Động Thiên hậu kỳ, đột nhiên làm khó dễ, không phải tầm thường.

Lâm Nhất đang ngưng thần ứng đối, phía sau đột nhiên có một đạo kiếm quang đánh úp.

Lão Long và Hổ Đầu đồng thời phát giác, muốn ngăn cản thì đã muộn rồi.

Nguyên Tín Tử kia vẫn luôn bộ dạng rụt rè va lòng son dạ sắt. Ai ngờ hắn lại lâm trận phản chiến, còn vào đúng lúc khẩn yếu quan đầu...

Khi Lâm Nhất quay đầu gầm lên, đạo kiếm quang màu đen đó trong nháy mắt đã xuyên thấu pháp lực hộ thể của hắn.

Ngoài một trượng, Nguyên Tín Tử thần sắc dữ tợn, so với ngày xưa thì giống như hai người khác nhau. Hắn thấy Lâm Nhất tức giận, lập tức lộ ra vẻ sợ hãi mà liên tục thối lui, lại vẫn nghiến răng nghiến lợi bấm pháp quyết. Đột nhiên đánh lén, hơn nữa cách nhau gần như vậy, bất kỳ ai cũng không thể tránh né. Chỉ cần đắc thủ là công lớn có thể thành!

Đồng thời, một đạo lợi mang màu đen từ ngoài hơn mười dặm phá không mà đến. Sát cơ cường đại của nó càng không thể chống đỡ.

Lâm Nhất hai mặt thụ địch, dứt khoát không né không tránh, lập tức trên dưới kim quang lấp lánh. Hắn mặc kệ Nguyên Tín Tử, sau đó bước về phía trước cũng hai tay cầm kiếm toàn lực bổ tới.

Bùm.

Ma kiếm màu đen xuyên qua đạo bào máu xám, trong nháy mắt đã bị long giáp hộ thể ngăn cản. Cho dù Nguyên Tín Tử có thôi động pháp lực như thế nào, kim quang chớp động đó vẫn không thể phá vỡ.

Ầm.

Một đạo kiếm quang nghìn trượng gào thét mà xuống, giống như cự long phi nhanh mà uy chấn thiên địa. Trong thoáng chốc hư không vỡ vụn, ầm ầm nổ vang. Lợi mang màu đen đột nhiên vỡ nát, theo đó bão táp cuốn ra xung quanh. Lâm Nhất đột nhiên bay ngược ra sau, lại thuận thế tóm lấy lão Long và Hổ Đầu. Hai huynh đệ vừa muốn đánh bừa, lập tức đã bị quẳng ra ngoài. Nguyên Tín Tử vội vàng lui về phía sau, nhất thời chật vật thất thố.

Cho đến ngoài mấy trăm trượng, ba huynh đệ lần lượt ổn định thân hình.

Lâm Nhất hơi định thần, trên hai gò má vẫn kim giáp lấp lánh. Hắn cúi đầu nhìn vết rách của đạo bào ở phần hông, ra hiệu cho hai vị huynh đệ, tiếp theo tay cầm Kim Long kiếm mà một mình chậm rãi bước về phía trước. Vừa rồi hai mặt thụ địch thương xúc ứng biến gấp gáp, may mà cũng không có gì đáng lo. Có điều, đã có người không chịu yên tĩnh, hôm nay không thể để yên. . .

Thanh Diệp xuất thủ, không phải không có dụng ý. Một là để thử dụng ý của các trưởng lão, đại vu Ma Hoang, thứ hai là nếu có thể thừa cơ bắt được Lâm Nhất, ắt là thu hoạch bất ngờ. Lại không ngờ Thiên Khí ở giữa ngăn cản, thế cho nên mới một kích uy lực đại giảm. Bất đắc dĩ, hắn đành phải lui trở lại trước tháp ngọc. Mà lúc này từ xa quan sát Lâm Nhất, trên mặtvẫn mang theo nụ cười yêu dã. Giống như mãnh thú trong lồng đang thèm khát sơn dương gần trong gang tấc.

Một hồi đột biến lại bình ổn, tình hình giằng co trong ngoài tháp ngọc vẫn như cũ.

Nguyên Tín Tử thì ngây ra tại chỗ, có chút thất thần. Thấy có bóng người áo xám chậm rãi tới gần, hắn vội vàng hô về phía tháp ngọc:

- Mặc dù thất bại trong gang tấc, nhưng tại hạ lại vẫn trung thành tận tâm. Tôn chủ cứu ta.

Bàn tay Lăng Đạo vẫn đặt lên tháp ngọc, không để ý tới Nguyên Tín Tửđang kêu cứu. Hắn và sư đệ đã bị vây nhiều ngày mà không thể thoát thân, sao có rảnh rỗi để quan tâm tới sống chết của một môn hạ đệ tử.

Thiên Khí liếc nhìn Lâm Nhất, trong thần sắc dường như có ý khen ngợi. Một vị tiểu bối Động Thiên trung kỳ, sau khi đối trận với Thanh Diệp tu vi Động Thiên hậu kỳ, vẫn có thể bình yên vô sự, thì cũng không tồi.

Thiên Ninh hơi gật đầu với Lâm Nhất, sau đó hai tay bắt pháp quyết.

Dưới sự hợp lực của Thiên Khí và bảy vị đại vu, vây khốn Lăng Đạo và Thanh Diệp không phải là việc khó. Mà đối phương lại bằng vào Khôn Nguyên tháp giằng co đến giờ, nhất thời hai bên đều có cố kỵ. . .

Cửu Huyền lăng không ngồi khoanh chân, giống như cùng với người của Ma Hoang vây quanh tháp ngọc mà tự thủ một phương, kì thực là khoanh tay đứng nhìn. Chỉ là Lâm Nhất không ngờ đỡ được một kích của Thanh Diệp, khiến hắn cũng hơi cảm thấy bất ngờ, lập tức ánh mắt lại trở nên thâm trầm.

Lâm Nhất tới gần Nguyên Tín Tử ngoài trăm trượng, thế đi chậm lại.

Nguyên Tín Tử nhìn xung quanh mà thần sắc trốn tránh, rất hoảng loạn.

Lâm Nhất để Kim Long kiếm sau người, ánh mắt lướt qua tứ phương, lạnh lùng lên tiếng:

- Nguyên Tín Tử! Bản nhân đối đãi với ngươi không tệ, tại sao lại xuất thủ ám toán?

Sau khi Nguyên Tín Tử kêu cứu mà không ai để ý tới, không nhịn được trong lòng trầm xuống. Vốn tưởng rằng khi Thanh Diệp Ma Tôn xuất thủ, chính là thời cơ tốt để đánh lén ám toán. Ẩn nhẫn đến giờ, còn không phải là là để lập hạ một kỳ công sao? Ai ngờ Lâm Nhất nhục thân cường hãn, căn bản không sợ pháp bảo. Mà hai bên trong ngoài tháp ngọc nhìn thì tranh chấp không ngừng hơn nữa lại giằng co đã lâu, kì thực mạnh yếu khác biệt. Hai vị Ma Tôn khó có thể thoát thân mà không rảnh chiếu cố cho hắn, mình lại nên làm sao cho phải đây?

Nguyên Tín Tử thầm rùng mình. Mà phía Ma thành có mấy chục cao thủ, có lẽ có thể trông cậy.

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, hỏi tiếp nói:

- Nguyên Tín Tử! Sao không trả lời. . .

Nguyên Tín Tử thở dài một hơi, rất có ý tứ liều mình cược một trận, lắc đầu cười lạnh nói:

- Đối đãi không tệ?

Hắn lầm bầm nhắc lại, sau đó tức giận nói:

- Lâm Nhất, ta nghĩ ngươi là một nhân vật bá chủ tâm ngoan thủ lạt mà có khát vọng, ai ngờ ngươi lại lòng dạ hẹp hòi mà đố kị người tài, hơn nữa gặp thời cơ lại do dự vô tri, quả thật là hạng tầm thường.

Lâm Nhất giật mình. Đây vẫn là lần đầu nghe người ta bình phẩm bản thân trực tiếp, mình không ngờ lại không ra gì như vậy à?

- Còn muốn trở thành Ma thành chi chủ, xin hỏi ngươi hà đức hà năng? So sánh với hai vị Ma Tôn kỳ tài ngút trời, ngươi quá kém cỏi bất kham.

Nguyên Tín Tử vẻ mặt xúc động, cao giọng nói với tứ phương:

- Ta có không ra gì thế nào thì cũng sẽ không cùng một giộc với ngươi. Một khi có thời cơ, há có thể không trừ hại cho hai vị Ma Tôn.

Cứ để hắn nói tiếp, chỉ sợ Lâm Nhất sẽ xấu hổ vô cùng.

Mà người ta thường thường khi không thích một người hoặc là một việc gì đó, luôn sẽ ra sức phủ định, cũng không thiếu lên tiếng chửi bới, chẳng qua là một loại biểu đạt của ghen tị và ích kỷ. Lại quên mất dưới thiên đạo vạn vật lẫn lộn, ngoài hắc ám tất có quang minh!

Lâm Nhất thầm lắc đầu, lên tiếng nói:

- Nguyên Tín Tử, nói không sai. Ở trong mắt ngươi, Lâm mỗ thực sự là một tục nhân.

Lão đại bị người ta làm nhục, hai huynh đệ mặc kệ. Hổ Đầu không đợi Lâm Nhất nói hết, cùng lão Long sóng vai xông tới, chửi ầm lên:

- Con mẹ nó Nguyên Tín Tử, ngươi thấy gió bẻ lại, đúng là tiểu nhân vô sỉ. Lão tử hôm nay lột da ngươi.

Lâm Nhất nhìn ra sau, thần sắc nhạt như nước mà không giận tự uy.

Lão Long vội vàng vươn tay ra kéo Hổ Đầu lại, hai huynh đệ lần lượt dừng lại nhưng vẫn đằng đằng sát khí!

Trong ngoài tháp ngọc trăm trượng, hai bên giằng co đều không dám lơi lỏng. Mà động tĩnh bên này quá lớn, ai nấy giương mắt nhìn sang.

Tu sĩ của ba nhà Ma thành, Thiên Hoang, và Yêu Hoang, cũng ở xa xa quan vọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free