Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2397:

- Mà ở trong mắt Lâm mỗ, Nguyên Tín Tử ngươi tâm trí nhanh nhẹn, xử sự quyết đoán, cũng là một tài năng hiếm có.

Nguyên Tín Tử vốn tưởng rằng sẽ phải nghênh đón một phen gió giật mưa rào, ai ngờ lại là vân đạm phong khinh. Hắn thấy Hổ Đầu và lão Long ở xa xa không tiến tới, thầm thở phào, lập tức lại tay vuốt râu: ngạo nghễ nói:

- Tuy ngươi có cái thông minh biết nhìn ngươi, nhưng lại không có lòng dạ dung người, có khóc cũng không làm được gì.

Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, nói:

- Có điều, lúc ngươi phản bội nương tựa, lại ngoảnh mặt làm ngơ với lời khuyên của Lâm mỗ.

Nguyên Tín Tử hơi ngẩn ra.

Giọng nói của Lâm Nhất dần dần trở nên lạnh lẽo, tiếp tục nói:

- Lâm mỗ đã nói trước rồi, ghét nhất là hạng người nửa muốn nửa không; ngươi muốn đi hay ở, cứ tự nhiên thế nào cũng được. Mà chết hay sống thì tự làm tự chịu.

Hắn nhướn mày, trong hai mắt sát khí chớp động, lại nói tiếp:

- Ta đã từng nói rồi, đến lúc đó đừng trách Lâm mỗ vô tình.

Nguyên Tín Tử hơi biến sắc, gấp giọng nói:

- Chư vị cao nhân Ma Hoang ở đây, ngươi đừng càn rỡ.

Hắn vừa dứt lời, càng thêm bất an, vội vàng xoay người chạy đi, còn không quên phất tay nói:

- Đồng đạo Ma thành, hợp lực ngăn địch.

Các cao thủ phía Ma thành mặc hắn chui vào trong đám người, lại không ai nghe theo.

Lâm Nhất vẫn chưa đuổi theo, mà là cao giọng hỏi về phía xa xa:

- Thiên Ninh trưởng lão, Lâm mỗ có thật sẽ trở thành Ma thành chi chủ không?

Thiên Ninh Thiên Ninh lướt qua tám vị đồng bạn ở xung quanh và Cửu Huyền trong đó, sau đó nhìn về phía Lăng Đạo và Thanh Diệp trước tháp ngọc, mang theo vẻ mặt khó lường, vuốt râu cười nói:

- Ha ha! Lâm Nhất ngươi không chỉ là Ma thành chi chủ, còn là Ma Hoang chí tôn ngày sau.

Lâm Nhất lại hỏi:

- Nếu có người đảo hành nghịch thi, thì sẽ thế nào?

Thiên Ninh không nghĩ nhiều, trầm giọng đáp:

- Dùng thủ đoạn lôi đình, dương cao thiên địa chính khí!

Có người phụ họa nói:

- Ma thành tàng ô nạp cấu đã lâu, cũng tới lúc thanh lý môn hộ. kẻ dám ngỗ nghịch, cứ nghiêm trị không tha.

Chỉ thấy Thiên Khí hơi gật đầu về phía bên này, sau đó thì nhìn chằm chằm hai bóng người trước tháp ngọc.

Lâm Nhất theo tiếng nhìn, lập tức chậm rãi bay về phía trước. Lão Long và Hổ Đầu không rõ ý hắn, đành phải ở lại chỗ cũ súc thế chờ đợi.

Ngoài vài dặm, Ma Hoang, Thiên Hoang và Yêu Hoang ba nhà cách nhau nghìn trượng mà đều tự tụ lại.

Đột nhiên nhìn thấy Lâm Nhất dần dần tới gần, có người đã súc thế chờ đợi.

Lâm Nhất ngừng lại các đám người ngoài mấy trăm trượng. Khi ánh mắt hắn lướt qua hơn mười vị tu sĩ của Yêu Hoang, không khỏi thầm thở dài. Lại coi như không thấy các tu sĩ Thiên Hoang vẻ mặt đề phòng, cùng với Trần Luyện Tử ở trong đó. Sau đó, hắn nhìn về phía đám người phía Ma thành, lạnh lùng hỏi:

- Lời nói của hai vị trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí không biết chư vị có nghe rõ không, có hiểu được không?

Bảy mươi vị cao thủ của Ma thành lặng lặng đứng có, lại vẻ mặt khác nhau. Có người cúi đầu lảng tránh, có người thần sắc do dự, còn có người hoảng loạn.

Đó là hai vị Ma Hoang trưởng lão và bảy vị đại vu, cho dù là Ma Hoàng năm đó cũng phải lễ nhượng ba phần. Hiện giờ hai vị Ma Tôn Lăng Đạo, Thanh Diệp đã trở mặt thành thù với họ, một khiến người ta khó xử. Có điều, nghe nói hai vị Ma Tôn sai trước.

Lâm Nhất thấy không có ai lên tiếng trả lời, nói tiếp:

- Nhạc Phàm! Bốn người các ngươi là tiếp tục đối địch với Lâm mỗ, hay là quay đầu lại là bờ, tự nghĩ đi.

Bốn lão giả cầm đầu trong đám người ngơ ngác nhìn nhau, đều trầm mặc không lên tiếng. Lúc này đối địch với Lâm Nhất, chính là kẻ địch của cửu đại cao nhân của Ma Hoang. Hai vị Ma Tôn Lăng Đạo và Thanh Diệp thì đang bị vây ở thế yếu, Ma thành đổi chủ cũng chưa biết chừng!

Lâm Nhất hơi dừng lại rồi nói tiếp:

- Chư vị người vô tâm mắc lỗi, chuyện cũ sẽ bỏ qua. Mà người cố ý gây tội, nhất định trảm không tha!

Trong hai mắt hắn huyết quang chợt lóe, đột nhiên lớn tiếng quát

- Đài Thắng, Vệ Bưu, Thượng Toàn, Nguyên Tín Tử, còn không ra đây nhận lấy cái chết, còn đợi tới khi nào!

Đám người lập tức rối loạn, trong đó tráng hán râu đen thần sắc bối rối, lại cố ra vẻ trấn định, cười lạnh nói:

- Lâm Nhất, hai vị Ma Tôn vẫn còn, ngươi vẫn chưa quay lại Ma thành chi chủ, đừng hòng bài trừ dị kỷ mà đại khai sát giới.

Hai hàng lông mày Lâm Nhất nhướn lên, trong ánh mắt màu máu chớp động, gằn từng chữ:

- Người Lâm mỗ muốn giết, trước giờ chưa ai may mắn thoát khỏi!

Tay áo hắn cuốn nhanh, bốn mươi sáu Thiên Sát khôi lỗi sát khí lạnh lẽo bỗng nhiên xuất hiện.

Trong nháy mắt, lão Long và Hổ Đầu lắc mình đi tới.

Lâm Nhất cầm kiếm quang chỉ về phía trước, lạnh lùng quát:

- Tên đầu sỏ phải tru, tòng phạm thì bắt hết không hỏi, giết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free