Vô Tiên - Chương 2395:
Hai bên Tháp ngọc phân biệt là khí thế người trung niên khí thế âm trầm và một nam tử trẻ tuổi tướng mạo yêu dã. Ngoài trăm trượng thì là tám lão giả, một bà lão đang im lặng đứng đó, cùng với một tráng hán cường tráng tóc dài ngang vai. Hai bên đều uy thế trầm ngưng, giống như đã giằng co rất lâu rồi.
Xa xa hơn mười dặm, bốn người ổn định thân hình. Mà hơn trăm vị cao thủ đuổi theo đằng sau, lai ở cách vài dặm dừng lại quan vọng.
Lúc này, Hổ Đầu và lão Long ngơ ngác nhìn nhau, đều ngạc nhiên không thôi.
Nguyên Tín Tử dường như có chút sợ hãi, lặng lẽ trốn ra sau lưng Lâm Nhất.
Lâm Nhất thì nhìn lướt qua mỗi một bóng người xa gần, khó có thể tin lắc đầu.
Bên trong tháp ngọc cổ quái đó phát ra khí cơ vô thượng, có thể nói là cường đại khó hiểu, cho dù cách nhau hơn mười dặm, vẫn khiến người ta trong lòng run sợ. Mà canh giữ ở hai bên không ngờ là Lăng Đạo và Thanh Diệp, rõ ràng đang thao túng tháp ngọc mà cấm chế tứ phương.
Bốn phía tháp ngọc là Thiên Ninh, Thiên Khí và bảy vị đại vu của Ma Hoang, còn có một vị Cửu Huyền thượng nhân đến từ Thiên Hoang. Có lẽ là bị khí cơ ngăn cản, mười người này ở ngoài trăm trượng mà khó có thể tới gần phía trước một bước.
Có điều, vốn là một hồi đuổi giết ít nhiều cách xa, tại sao lại biến thành giằng co lực lượng ngang nhau?
Ngoài ra, tháp ngọc đó rốt cuộc có gì?
Đúng vào lúc này Thiên Ninh quay đầu lại nhìn, trong ánh mắt thâm thúy thần sắc chớp động, lập tức mỉm cười, từ xa xa chào hỏi:
- Ha ha! Lâm lão đệ đến muộn thế?
Hai bên đang giằng co sớm đã lưu ý đến động tĩnh bên này, đều theo tiếng nhìn lại.
Nửa bên mặt Thiên Khí bị che trong tóc rối, ánh mắt như điện. Bảy vị đại vu còn lại thì thần sắc đờ đẫn, ai nấy bộ dạng thờ ơ.
Cửu Huyền thì vuốt râu, mặt mang hàn ý.
Hai bên Tháp ngọc, Lăng Đạo sắc mặt âm trầm, Thanh Diệp cười quỷ mị.
Lâm Nhất bước về phía trước, thong dong tự nhiên chắp tay trả lời:
- Bái kiến chư vị cao nhân! Lâm mỗ nhàn nhã mà tới, liên quan gì tới sớm hay muộn đâu?
Lão đại nói chuyện với người ta nói, lão Longvà Hổ Đầu giữ quy củ đứng yên. Mà Nguyên Tín Tử thì cúi đầu đi theo, lộ ra mấy phần khí khái trượng kiếm hộ chủ!
Tuy cách nhau khá xa, Thiên Ninh lại vẫn như là nhìn thấu tâm tư của Lâm Nhất, mỉm cười nói tiếp:
- Ngươi chính là Ma thành chi chủ, há có thể không đếm xỉa đến.
Chỉ vì có một lời đã định trong bí cảnh năm đó, vị trưởng lão Ma Hoang này đến giờ vẫn nhớ mãi không quên. Mà Lâm mỗ nếu là Ma thành chi chủ, sao lại bị người ta đuổi giết đến tận đây.
Lâm Nhất lắc đầu từ chối cho ý kiến, sau đó nhìn về phía xa vài dặm. Bên trong đám người của hai nhà, có tu sĩ trung niên mặt mang theo vẻ oán hận, còn có một vị tráng hán để râu rậm đang oán hận lườm mình.
Đúng lúc này, có người thả lên tiếng cười lạnh nói:
- Ha ha! Thiên Ninh trưởng lão nói sai rồi, Ma thành là sở hữu của sư huynh đệ ta, một tiểu bối vô lương như hắn sao dám chim gáy chiếm ổ chim khách.
Lâm Nhất hướng ánh mắt về phía tháp ngọc, lại dừng ở trên người Thanh Diệp.
Thiên Ninh sắc mặt trầm xuống, quát lên:
- Hai sư huynh đệ ngươi khi sư diệt tổ, còn mặt mũi nào mà đòi chiếm Ma thành? Còn không giao ra Khôn Nguyên tháp rồi nhận tội đền tội đi, có lẽ lão phu có thể mở một mặt lưới. Nếu không, chắc chắn hối hận thì đã muộn.
Khôn Nguyên tháp? Tháp ngọc quỷ dị trong suốt đó không ngờ là Khôn Nguyên tháp Tiên Hoàng Đế Khuê lưu lại.
Lâm Nhất giật mình, không khỏi giơ tay lên sờ mi tâm.
Thanh Diệp nhìn về phía sư huynh Lăng Đạo, trên gương mặt tuấn mỹ toả sáng vẻ mị hoặc khôn kể. Đối phương thần sắc vẫn như, âm trầm khó lường. Hắn sau đó mỉm cười, cao giọng nói tiếp:
- Chư vị trưởng lão đại vu và sư huynh đệ ta giằng co hơn tháng, có thể làm gì chứ? Có điều...
Ánh mắt hắn hướng ra xa xa, tiếp theo lại cười nói:
- Nếu giao Lâm Nhất đó cho sư huynh đệ ta xử trí, cho dù là chắp tay dâng ra Khôn Nguyên tháp cũng chưa biết chừng.
Thiên Ninh không trả lời, mà vuốt râu trầm ngâm.
Trong hai mắt Thanh Diệp tinh quang chợt lóe, quanh người sát khí lạnh lẽo, trong giây lát thân hình khẽ động, không ngờ đã đánh tới Lâm Nhất.
Lâm Nhất không ngờ Thanh Diệp lại đột nhiên động thủ, không khỏi biến sắc. Người đã ở trong vòng vây, còn dám đột nhiên làm khó dễ? Cánh tay hắn rung lên, kiếm quang lấp lánh.
Đúng lúc này, Thiên Ninh, Thiên Khí bảy vị đại vu huy động hai tay, một vầng hào quang trăm trượng xuất hiện.
Lăng Đạo vươn tay ra vỗ, tháp ngọc bên cạnh lập tức lấp lánh ra hào quang chín màu. Theo đó, uy thế vô thượng thổi quét tứ phương.
Hai bên va chậm, tiếng nổ điếc tai.
Một trận khí cơ đại loạn, Thanh Diệp thừa cơ vượt trận mà ra.
Thiên Khí cố thủ một phương mà thân hình bất động, tóc rối ngang vai lại đột nhiên không gió tự động. Trong thần sắc của hắn sát khí thoáng hiện, lập tức giơ tay lên chỉ một cái. Một thanh ma phủ màu máu mấy trượng phá không mà ra, mang theo sát khí sắc bén hung hăng bổ về phía Thanh Diệp.
Thanh Diệp không dám chậm trễ, tay áo phất nhanh. Một đạo hắc quang rời tay mà đi, nghênh đón ma phủ. Ầm một tiếng, hắn lập tức thế đi bị cản, không chịu từ bỏ mà đột nhiên lướt ngang, vừa né được sát khí hỗn độn lập tức lại bắn ra một đạo hắc quang.
Thanh Diệp đọ sức với Thiên Khí, không khỏi kém hơn một chút. Mà bằng vào uy thế của tháp ngọc, nếu hắn muốn cường hành xuất thủ đối phó Lâm Nhất, đối phương chưa chắc đã ngăn được. Có lẽ, cao nhân khác cũng không muốn ngăn cản.
Lúc này, Lâm Nhất chỉ có hai con đường có thể đi, hoặc chiến, hoặc trốn.
Lão Long và Hổ Đầu biết lợi hại, vung đao múa gậy sóng vai tiến về phía trước.
Lâm Nhất hai tay cầm kiếm, trầm giọng nói:
- Lui về phía sau cho ta!
Mà hắn vừa nói ra miệng, thần sắc đột biến, quay đầu gầm lên:
- Ngươi dám...