Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2394:

Từ trong miệng Nguyên Tín Tử biết được, các cao thủ đã tới Thần Tiêu giới thiên. Chỉ vì xung quanh không có đường, thế là liền lần lượt bay lên trời. Mà Lâm Nhất thì bị hai nhà đuổi theo, cũng sắp phải đối phó với đại địch.

Nguyên Tín Tử còn nói, đêm đó ở trên Đan Tiêu giới thiên Thánh Linh phong, hắn thấy Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu trượt chân rơi xuống, kinh hoàng thất thố, sau đó thì lại cũng sơ ý rơi xuống vách núi, lại âm soa dương thác tìm được tới Đan Tiêu phong. Tới về sau, hắn bằng vào mấy phần vận khí, hữu kinh vô hiểm đi qua Tử Tiêu điện mà đến Thần Tiêu giới thiên.

Có điều, Nguyên Tín Tử cô đơn một mình không có chỗ dựa, đành phải một mình quanh quẩn khắp nơi. Trong lúc bất ngờ gặp được đám cao thủ Thiên Hoang và Ma Hoang, thế mới biết Lâm tôn và hai vị huynh đệ cũng đều đã tới nơi này. Hắn vội vàng tìm kiếm, chỉ vì khoảnh khắc hai bên gặp lại.

Thời gian không phụ lòng người!

Nguyên Tín Tử chờ không có kết quả, liền đi xuống tìm kiếm. Đúng lúc gặp ba huynh đệ Lâm tôn đang không rõ đường mà bay lên trên, cuối cùng không hẹn mà gặp.

- ... Nếu nói các giới của Cửu Thiên tháp xung quanh rộng lớn, mà Thần Tiêu giới thiên thì lại là trên dưới vô biên. Hiện giờ các cừu gia đều bay tới chỗ cao, chỉ muốn vây bắt chặn đường mà dụng ý hiểm ác. Lâm tôn cứ tạm tránh mũi nhọn, đề phòng bất ngờ.

Nguyên Tín Tử nói rất có lý, hơn nữa cực kỳ chân thành tha thiết, lại như trút được gánh nặng cảm khái:

- Tại hạ chờ lâu ngày, cuối cùng cũng tìm được Lâm tôn mà không phụ mong muốn, hi vọng...

Chờ đợi tìm kiếm hồi lâu, chỉ là để cảnh báo cho ba huynh đệ. Lời nói của Nguyên Tín Tử cũng hết sức chân thành.

Hổ Đầu không đợi Lâm Nhất lên tiếng, lắc đầu ừ một tiếng, nói một cách khẳng định với Nguyên Tín Tử:

- Con người ngươi tuy không ra gì, nhưng bản tính vẫn được!

Nguyên Tín Tử hơi lộ vẻ xấu hổ, giơ tay nói:

- Cám ơn!

Lão Long không nói gì, mà là nhìn lão đại nhà mình.

Lâm Nhất đang quan sát Nguyên Tín Tử, lập tức khẽ cười nói:

- Nhân tình lớn quá, ngươi cũng phí tâm nhỉ?

Đối phương lại chắp tay khiêm nhượng, trên gương mặt khô gầy tỏa ra mấy phần thần thái. Mà hắn hơi trầm ngâm rồi nói tiếp:

- Chẳng trách không thấy cao thủ của hai nhà Thiên Hoang và Ma thành, thì ra là đều đi lên trời để đuổi theo.

Hổ Đầu nói chen vào:

- Lão đại! Chúng ta khó khăn lắm mới thoát khỏi phiền, không bằng ở đây chờ mấy ngày xem thời cơ đi.

Lâm Nhất nhìn về phía Hổ Đầu, giơ tay lên chỉ, mỉm cười hỏi :

- Trên trời tất có một phen náo nhiệt, ngươi chẳng lẽ muốn cứ như vậy bỏ qua à?

Hổ Đầu lùi ra sau một bước, vẻ mặt ghét bỏ nói:

- Trừ ngoài Long Quyển của ngươi ra, thử hỏi huynh đệ có chỗ nào là không dám đi.

Hắn thà đi dạo xung quanh chứ không muốn bị bắt vào trong Long Quyển ngồi xem náo nhiệt.

Nguyên Tín Tử kinh ngạc, khó hiểu nói:

- Lâm tôn! Chẳng lẽ ngươi biết khó mà vẫn đi.

Hắn vội vàng xua tay khuyên:

- Chuyến này rất hung hiểm, ngàn vạn lần không thể.

- Thiên hạ không có đường bằng phẳng, chẳng lẽ con đường này lại không đi?

Lâm Nhất hỏi lại một câu, lập tức lại không cho là đúng lắc đầu mà không muốn nhiều lời, nói với Hổ Đầu và lão Long:

- Việc gì cũng phải nghe ta phân phó!

Hắn hất cằm, chậm rãi bay lên trên.

Hai huynh đệ mừng rỡ, tất nhiên không dị nghị, đều chấn hưng tinh thần bay lên.

Nguyên Tín Tử mấy lần muốn ngăn cản, lại không dám càn rỡ, sau khi hơi do dự, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, sau đó đuổi theo nói:

- Thôi! Nếu Lâm tôn đã quyết định, tại hạ thế tất sẽ liều mình bồi tiếp.

Trong thần sắc của hắn lộ ra vẻ bi tráng, khiến Hổ Đầu lại khen ngợi:

- Ừ! Con người ngươi cũng không tệ lắm.

Bốn người dắt tay nhau bay lên trên, ánh mặt trời cao xa vô vực.

Càng đi lên trên, ánh mặt trời càng sáng. Giống như có mặt trời treo trên cao, lại bị vòm trời ngăn cản. Mà thần thức tỏa ra liền thấy có bóng người xuất hiện.

Nguyên Tín Tử theo sát sau Lâm Nhất, lo lắng nói:

- Lâm tôn! Cẩn thận một chút. . .

Sau nửa canh giờ, bóng người trên trời dần dần trở nên rõ ràng, chừng hơn trăm vị, lại đều tản ra thành nhóm.

Có lẽ là đã nhận ra động tĩnh phía dưới, mấy chục bóng người trở nên nhấp nhoáng.

Nguyên Tín Tử vội vàng tế ra một thanh kiếm quang màu đen, nhắc nhở:

- Lâm tôn! Việc đã đến nước này, không bằng tiến lên đi.

Lâm Nhất quay đầu lại nhìn, thế đi không ngừng.

Bóng người trên trời cao chia làm ba tốp, phân biệt có sáu bảy mười người, bốn năm mười người, cùng với hơn mười người. Trong đó phía nhân số nhiều nhất đến từ Ma thành, sau đó là Thiên Hoang. Nhóm người lưa thưa còn lại không ngờ là người sống sót của Yêu Hoang. Không biết là vì nghi kỵ lẫn nhau hay là có kiêng kị gì, ba nhà cách nhau mấy trăm trượng, để trống một khe hở rất to ở giữa.

Lâm Nhất vẫn không trả lời, triệu ra Kim Long kiếm chỉ lên trời.

Hổ Đầu à lão Long đao bổng trong tay mà hiểu ý, phía sau đột nhiên kéo ra hai đạo phong ảnh mờ mờ. Lâm Nhất và Nguyên Tín Tử theo sát đằng sau, bốn người thế đi như cầu vồng.

Mọi người ở trên trời đại loạn, đều tự bày ra trận thế. Mà bốn người lại đi về phía Yêu Hoang, cũng trong sự kinh ngạc của đối phương mà lướt qua. Hai nhà còn lại có lòng muốn ngăn cản, lại dường như do dự mà chậm giống hệt một bước.

Chỉ trong nháy mắt, bốn đạo thân ảnh bỗng nhiên ngừng thế đi cũng lui sang một bên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free