Vô Tiên - Chương 2393:
- Ngươi năm đó chưa dứt sữa, cả ngày kinh hồn bất định, khiến ta khó có thể chợp mắt, món nợ này phải tìm ai tính đây.
Khí diễm của Hổ Đầu đã biến mất, đầu lắc lư xoay người đi chỗ khác, cố nói:
- Lão đại! Đám người đó vẫn chưa hiện thân, hay là sợ rồi.
Khi hai huynh đệ đấu võ mồm, Lâm Nhất sẽ không tham dự. Mà sau một chốc, lại không thấy có người vượt giới hiện thân. Hắn không muốn chờ đợi, phân trần:
- Cao thủ của hai nhà đó không phải là sợ, mà là bị cấm chế truyền tống tới các nơi. Trước khi họ hội tụ, huynh đệ ta đừng ngại thừa cơ chạy đi!
Lão Long lấy ra một chiếc ngọc giản xem xét, đáp:
- Từ lúc vào tháp tới nay, trước sau vượt qua Tử Tiêu sơn, Hỏa Tiêu Thiên Giai, Ngọc Tiêu điện, Lang Tiêu đài, Cảnh Tiêu đình, Bích Tiêu cốc, Đan Tiêu phong, cùng với tám cổng của Tử Tiêu điện. Mà Thần Tiêu giới thiên nơi này đã là đỉnh của cổ tháp. Nghe nói có một tòa Hàng Thần đài, không rõ tung tích. Có lẽ có cơ duyên khác, cũng không thể biết được.
Lâm Nhất gật đầu, mang theo ý vị khó hiểu nói:
- Cao nhân chí tôn của các nhà Hồng Hoang chắc là đã sớm hội tụ ở đây. Huynh đệ ta nếu đã tới, cứ tận tình lăn lộn một hồi! Đi thôi.
Không phải không có hào hùng vung tay lên, dẫn theo hai vị huynh đệ bay về phía trước.
Thiên địa hư vô, tứ phương mờ mịt. Một đường đi nhanh, không có mục đích.
Qua chừng nửa ngày, chung quanh vẫn là bộ dạng cũ. Cho dù kiệt lực thi triển thần thức vẫn phiêu miểu không thấy điểm cuối.
Lại nửa ngày, ánh mặt trời vẫn trắng mờ. Mà đừng nói với bóng người, cho dù là phương hướng lúc trước cũng không có.
Ba huynh đệ lần lượt dừng lại, đều thần sắc nghi hoặc.
Tám tầng trước của Cửu Thiên tháp, mặc dù tình cảnh khác nhau hơn nữa hung hiểm khó lường, nhưng dù sao còn có cấm chế để lần theo. Mà hiện giờ Thần Tiêu giới thiên này đều là hư vô, căn bản không có gì để trông cậy, hiển nhiên là một nơi hỗn độn chân chính.
Hổ Đầu không nhịn được, than thở:
- Một bóng người cũng không thấy, những tên gia hỏa này đi đâu rồi, có lẽ là đi nhầm đường rồi, không bằng quay lại đi. Ài, ta nói này huynh đệ, có nhớ phương hướng lúc đến không?
Hắn xưng hô lão Long hoặc là huynh đệ, hoặc là Long ca, hoàn là tùy ý nhất thời.
Lão Long cũng không để ý, theo tiếng đáp:
- Nơi này thiên địa toan vẹn, phương hướng khó phân biệt.
Gặp chỗ khó thì tìm lão đại.
Hai huynh đệ cùng quay đầu lại nhìn.
Mọi nơi nhìn xung quanh, cũng có chút ngỡ ngàng. Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy ngoài thiên khung trắng mờ có quầng sáng lấp lánh.
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, trong thần sắc ý vị thâm trường.
Luôn cho rằng đường là ở phía trước, lúc khốn đốn khó tránh khỏi bàng hoàng. Mà có đôi khi đường là ở trên trời, chỉ cần ngẩng đầu lên!
Lâm Nhất không nhiều lời, bay lên trên. Hai vị huynh đệ cũng lười chẳng muốn truy hỏi, cứ một đường đi theo.
Không tới một lát, Hổ Đầu kinh ngạc nói:
- Mẹ nó! Trên trời thật sự có động tĩnh.
Trên đường đi, trên bầu trời có rất nhiều cấm chế. Cho nên, rất dễ bỏ qua những gì trên đầu. mà lúc này tỏa thần thức ra nhìn, chỉ thấy trên trời có bóng người nhấp nhoáng.
Lão Long cũng có phát hiện, bất ngờ nói:
- Lão đại xem kìa, sao lại là hắn.
Lâm Nhất giương mắt nhìn, ba huynh đệ tiếp tục hướng lên trên.
Lúc này trong trời cao vạn trượng không ngờ có một người trung niên đang một mình lưỡng lự. Hắn bỗng nhiên cúi đầu quan sát, tiếp theo thần sắc ngưng trọng, sau đó thì chuyển thành vui mừng, lập tức từ trên trời hạ xuống nghênh đón, mặt tươi cười, giơ tay hô:
- Lâm tôn! Quả nhiên là ngươi. . .
Trong chớp mắt, trên dưới gặp nhau.
Lâm Nhất dẫn theo hai vị huynh đệ ngừng thế đi. Hắn nhìn người trung niên ở xa xa, tựa cười mà như không phải cười hỏi:
- Nguyên Tín Tử! Còn nhớ là ngươi bị vây khốn ở Đan Tiêu giới thiên Thánh Linh phong, sao có thể vượt giới đến đây, còn đến trước ta một bước nữa.
Người tới không phải người lạ, không ngờ là Nguyên Tín Tử. Đúng như lời Lâm Nhất nói, khi ba huynh đệ nhảy xuống Thánh Linh phong, người này không đi theo. Mà qua nhiều ngày, lại bất ngờ gặp lại ở Thần Tiêu giới thiên tầng thứ chín, không thể không khiến người ta kinh ngạc khó hiểu.
Ánh mắt Nguyên Tín Tử lướt qua lão Long và Hổ Đầu, sau đó xúc động thở dài, trên mặt mang theo một chút tang thương và bất đắc dĩ, xua tay nói với Lâm Nhất:
- Một lời khó nói hết! Nếu không phải tại hạ có vài phần vận khí, chỉ sợ là không được gặp lại Lâm tôn và hai vị đạo hữu rồi.
Bộ dạng của hắn giống như nghĩ lại mà kinh, vuốt râu lặng một lát, lập tức lại không khỏi lo lắng nói:
- Việc này để sau kể lại cũng không muộn, tại hạ có chuyện quan trọng muốn bẩm báo.
Lâm Nhất thần sắc hơi kinh ngạc, hiếu kỳ nói:
- Có chuyện quan trọng gì cứ nói ra đi.
Hắn lại nhìn Nguyên Tín Tử, sau đó chắp tay sau lưng ngẩng đầu nhìn trời. Ở ngoài vạn trượng hình như có vân quang di động. Bên trong sự khó lường lại lộ ra mấy phần quỷ dị.
Nguyên Tín Tử thở hắt ra một hơi, vội vàng chắp tay về phía lão Long và Hổ Đầu. Thấy hai người vẫn như hổ rình mồi mà lại không có ác ý, hắn mượn cơ hội tới gần mấy bước.