Vô Tiên - Chương 2392:
Trần Luyện Tử cúi đầu nhìn hỗn loạn một mảng dưới chân, thần sắc kinh ngạc.
Ma thành người đông thế mạnh, cầm đầu cũng có ba vị cao thủ Động Thiên hậu kỳ. Phía Thiên Hoang ứng biến gấp rút, trong nháy mắt đã lọt vào thế yếu. Vốn tưởng rằng Lâm Nhất thân hãm vòng vây mà kiếp số đã định, đảo mắt lại xảy ra biến số. Người đó không phải là muốn chạy trốn...
Trần Luyện Tử thầm cảm thấy không ổn, vội vàng lớn tiếng quát:
- Đều lui về chỗ cũ đi.
Bốn phía, tu sĩ Thiên Hoang có hơn hai mươi vị, thấy bên ta chịu thiệt, dĩ nhiên đã tình cảm quần chúng xúc động mà nóng lòng muốn đánh. Tu sĩ Thiên Hoang ở Phía dưới vẫn rối ren, nghe tiếng vội vàng bứt ra quay về trời cao vạn trượng. Bên Ma thành thì đắc thế không buông tha người, đuổi theo phía sau, cũng ai nấy tế ra pháp bảo tấn công.
Trần Luyện Tử đành phải tiếp tục hô to:
- Lữ Thánh Tử, Thẩm Nguyên Tử, Phương Nguyên Tử, Phương Minh Tử bốn vị trưởng lão cản phía sau, những người không được ham chiến. Đạo hữu Ma thành, chớ trúng gian kế của người khác.
Tiếng hét cũng không nhỏ, lại bị chôn vùi trong tiếng pháp bảo nổ vang. Bóng người vẫn tán loạn, kiếm quang lấp lánh chói mắt.
Trần Luyện Tử đang bất đắc dĩ, một lão giả từ bên dưới bay tới. Nhìn cũng quen măt, ở hắn không để ý. Mà chỉ trong nháy mắt, hắn trố mắt thất thanh nói:
- Mộc Ly Tử.
Mộc Ly Tử và Tần Hoa Tử, đều là Thiên Hoang tu sĩ, năm xưa ẩn núp ở Trung Dã, sau đó thì tung tích không rõ. Việc này trừ gia sư Cửu Huyền thượng nhân và tâm phúc thân cận ra thì không ai biết. Mà lúc này, đối phương đột nhiên hiện thân, vẻ mặt hình dáng không phải Mộc Ly Tử thì là ai?
- Không!
Trần Luyện Tử đang kinh ngạc, bỗng nhiên hét lớn:
- Ngươi không phải Mộc Ly Tử.
Năm đó ở U Minh hải, vốn là mọi sự đã chuẩn bị đầy đủ, ai ngờ cuối cùng vẫn vô công mà về. Tuy có suy đoán, lại khó có thể kết luận. Trước mắt lúc này, nghi hoặc lập tức được giải!
Chỉ thấy lão giả đó cười quỷ dị, thế tới đột nhiên nhanh hơn, không ngờ thuận tay bổ ra một đạo kiếm quang màu vàng.
Lâm Nhất, quả nhiên là hắn. Hắn đầu tiên là giả vờ chạy trốn, tiếp theo thì ẩn thân đâm hờ một thương, lại giết người mà giá họa vu oan, cuối cùng khiến cho hai nhà nghi kỵ lẫn nhau mà lâm vào ác chiến. Mà một khi đã hỗn loạn, hắn lại dịch dung cải mạo, thừa cơ sấm quan.
Trần Luyện Tử giật mình biến sắc. Thương thế thương thế chưa lành, không dám ứng chiến. Mà mọi người ở xung quanh đều không hiểu ra sao, cho dù có phát hiện thì chỉ sợ cũng đã muộn. Hắn không kịp nghĩ nhiều, hét lên:
- Lâm Nhất ở đây, chặn hắn lại.
Bản thân hắn thì nghịch chuyển bay thẳng lên, liều mạng chạy trốn.
Đồng thời, mấy vị tu sĩ bọn Trần Luyện Tử ở xa xa cuối cùng cũng hiểu ra, ai nấy vội vàng xuất thủ ngăn cản. Kiếm quang đan xen, sát khí sắc bén chặn đường đi của người mà.
Lão giả bộ dạng Mộc Ly Tử lại căn bản không ứng đối, thân ảnh trong nháy mắt vỡ tan. Mà một bóng người áo xám khác lại ở ngoài mấy chục trượng phá không mà ra, cũng đột nhiên xuyên qua khe hở của đối phương, lập tức đuổi theo Trần Luyện Tử.
Lâm Nhất hiện thân rồi!
Hơn mười vị cao thủ của hai nhà Thiên Hoang, Ma Hoang lập tức từ bỏ tranh chấp, ai nấy lăng không bay lên.
Trần Luyện Tử thấy Lâm Nhất thế không thể đỡ, sợ tới mức nhảy vào trong quang mang trên trời. Hai bóng người lần lượt biến mất.
...
Một trận hào quang lấp lánh, khiến người ta hoa mắt thần mê. Theo đó cảnh vật biến hóa, dĩ nhiên là thiên địa khác hẳn.
Lâm Nhất từ trong không trung hạ xuống, vội vàng đưa mắt nhìn bốn phía.
Trần Luyện Tử thân là đệ tử đích truyền của Cửu Huyền, liên tiếp đối địch với mình. Không giết chắc chắn sẽ di hoạ vô cùng. Mà vừa đuổi tới đây, không ngờ không thấy bóng người. Chẳng lẽ là do cấm chế vượt giới tùy ý truyền tống tới?
Ánh mặt trời sáng tỏ, xung quanh mông lung.
Lúc này giống như rơi vào một mảng hư không mờ mịt, khiến cho người ta hoảng hốt. Cho dù thần thức tỏa ra cũng chỉ thấy xung quanh trống trải mà không có tin tức.
Đây chính là Thần Tiêu giới thiên, tầng cuối cùng của Cửu Thiên tháp à?
- A
Một tiếng thét kinh hãi truyền đến, theo đó có người từ trong không trung ngã xuống. Đó là một người trung niên, từ cách ăn mặc và uy thế Động Thiên sơ kỳ cho thấy, chắc là tu sĩ Thiên Hoang đuổi theo, cũng không may thất lạc với ọi người, cũng vừa hay gặp Lâm Nhất, hắn không khỏi bối rối.
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, tay giơ lên.
Lão Long và Hổ Đầu lập tức nảy ra khỏi Long Quyển, không nói hai lời liền vung đao múa gậy xông tới. Người trung niên đó sợ quá, thầm hô xui xẻo, vội vàng xoay người chạy trốn. Tiếc rằng hai huynh đệ đó bị đè nén đã lâu mà sát khí hừng hực, há lại chịu thủ hạ lưu tình.
Lâm Nhấtthì để ý tới phương hướng lúc đến. Không tới một lát, trong không trung lại có hào quang lấp lánh. Hắn không nghĩ nhiều, tiến lên đâm ra một kiếm. Đáng thương cho đối phương vẫn đang đầu óc choáng váng, trong nháy mắt đã huyết nhục tung tóe mà thi thể tách lìa.
Ngoài hơn trăm trượng, hai đạo thân ảnh cường tráng đã quay về.
Hổ Đầu sát khí không giảm, lớn tiếng hét lên:
- Vừa rồi hư hư thực thực mà đa dạng muôn trạng, thực sự khiến người ta hoa cả mắt! Lão đại! Hôm nay đúng là có thêm kiến thức, sau này huynh đệ cũng phải hung ác, xảo quyệt như ngươi.
Hắn đến gần, ý vị chưa tận vung thiết bổng nói tiếp:
- Huynh đệ ta đừng ngại chờ ở đây, đến một tên giết một tên, đến hai tên giết một đôi, gừ gừ.
Hai huynh đệ tuy trốn trong Long Quyển, mà động tĩnh bên ngoài lại vẫn nhìn cái rõ ngay. Vốn đang thân hãm vòng vây hơn nữa tình hình nguy cấp, lão đại Lâm Nhất lại diệu kế chồng chất mà diệu chiêu liên tục. Cuối cùng hữu kinh vô hiểm thoát vây mà ra, thực sự khiến người ta nhìn mà thống khoái!
Lão Long quan sát bốn phía, giáo huấn:
- Ngươi cả ngày trong miệng chẳng nói được câu nào giống tiếng người! Lão đại trí dũng song toàn, chính là bản sự nhờ trải qua sinh tử mà có. Nếu ngươi muốn có tiến bộ, vậy thì thành thật câm miệng lại đi!
Hổ Đầu khó chịu nói:
- Ài, ta nói này huynh đệ, là ai giúp ngươi luyện hóa hình người, không thể quay mặt không trả tiền như vậy được.