Vô Tiên - Chương 2391:
Tuy đã sớm đoán được Cửu Huyền và Lăng Đạo sẽ không từ bỏ ý đồ, lại không ngờ rằng hai bên lại kết lưới chờ đợi ở một chỗ mấu chốt như thế này. Mà vừa mới cường hành sấm quan, lại ít không địch được nhiều. Hổ Đầu bị thương nhẹ, ngay cả mình cũng máu tụ khó tiêu. Nếu lại thêm một lần nữa, e là ba huynh đệ đều sẽ chôn thay tại đây!
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua cửa đá ở xa xa xung quanh, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên. Sau đó, miệng hắn lặng lẽ mấp máy mấy cái.
Hổ Đầu bật thốt lên nói:
- Không thể.
Lão Long cũng thần sắc khẽ biến, trầm giọng nói:
- Lão đại! Là huynh đệ phải cùng sống cùng chết.
Lâm Nhất nhìn về phía lão Long và Hổ Đầu, trên khuôn mặt lạnh lùng lộ ra vẻ không được phép nghi ngờ. Hai huynh đệ muốn cãi, nhưng lại không dám lên tiếng. Hắn nhướn mày, thản nhiên cười nói:
- Lão đại ta bản sự khác thì không có, nhưng bản sự chạy thoát thân lại không tầm thường.
Nếu là ngày xưa, Hổ Đầu sớm đã hùa theo cười ha hả. Nhưng hắn lúc này lại mở to mắt, vẻ mặt nghiêm túc.
Lão Long ở bên cạnh vẻ mặt ngưng trọng, yên lặng cúi đầu. Nếu luận về dám chiến, dám trốn ai là người giỏi nhất, ngoài vị lão đại này ra thì không còn ai khác.
Lâm Nhất không rảnh để ý tới hai vị huynh đệ, hắn ngẩng đầu, ấn ký ở mi tâm hơi lồi lên, sát khí tà cuồng theo đó ùa ra, cao giọng nói:
- Các đạo hữu Thiên Hoang hãy nghe cho rõ, với nhau không oán không cừu, nhưng lại năm lần bảy lượt tùy ý bức ép, Lâm mỗ không ngại xin khuyên một câu: nếu có những người cản đường, chết...
Trong giọng nói của cho được gia trì pháp lực, tiếng chấn tứ phương.
Trần Luyện Tử đang ném chuột sợ vỡ đồ, nghe vậy thì không khỏi ngẩn ra.
Lâm Nhất sau đó nhìn về phía đám người Nhạc Phàm, nghiêm nghị nói tiếp:
- Chư vị Đến từ Ma thành, cũng cho ta nghe nghe cho ta, Lăng Đạo và Thanh Diệp đại thế đã mất, mong các người hãy nghĩ cho kỹ.
Đám người Nhạc Phàm bất vi sở động, vẫn chặn đường lui xung quanh.
Trần Luyện Tử lại giống như nhớ tới gì đó, vội vàng quát lớn:
- Người này am hiểu ẩn thân đánh lén, kết trận...
Lâm Nhất đột nhiên vung tay áo, bên cạnh mất đi hai bóng người. Giờ ở vào lúc nguy cấp này, không thể không thu lão Long và Hổ Đầu vào Long Quyển. Nếu là người đơn thế cô, thực sự không tiện đánh bừa. Mà nếu muốn cường hành phá vây, lại khó có thể chiếu cố lẫn nhau. Cũng may hai vị huynh đệ biết được lợi hại mà im lặng nghe theo, hắn chỉ có một mình lập tức không còn cố kỵ.
Khi trên trời đang đề phòng, Lâm Nhất vẫn không theo hai vị huynh đệ mai danh ẩn tích, mà là đột nhiên xoay người lao về phía một đạo cửa đá ở xa xa. Ngoài nghìn trượng, có hai vị tu sĩ Ma thành Động Thiên sơ kỳ canh gác. Hắn chưa bức đến gần đã hai tay cầm kiếm hung hăng bổ ra một đạo bão táp màu vàng.
Trần Luyện Tử đang súc thế chờ đợi, mà người muốn đối phó lại quay đầu chạy.
Hao tổn tâm cơ chờ nhiều ngày, cứ như vậy công cốc sao? Hắn hơi cảm thấy bất ngờ, giơ tay lên. Bốn lão giả ở xung quanh lao xuống, một nửa nhân thủ ở bốn phía cũng theo đó đánh tới.
Các tu sĩ của Ma thành vẫn khoanh tay đứng nhìn, chỉ muốn chờ tới lúc rồi thừa cơ xuất thủ cũng không muộn. Nhưng không ngờ Lâm Nhất kia lại xoay người bỏ chạy, há có thể để quỷ kế của hắn được thực hiện?
Nhạc Phàm vuốt râu cười lạnh, đánh mắt ra hiệu. Mấy chục cao thủ ở xung quanh đột nhiên phát động, từng đạo quang mang pháp bảo nhanh như lưu tinh.
Trong nháy mắt, một đạo bão táp màu vàng đã cắt qua ám không ầm ầm rơi xuống.
Hai vị tu sĩ đứng mũi chịu sào, vội vàng tế ra phi kiếm liên thủ ứng đối.
Vào khoảnh khắc với chạm với nhau, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.
Hai vị tu sĩ miệng phun máu bay ngược ra ngoài, nhất thời bất chấp trông coi cửa động phía sau.
Lâm Nhất thừa cơ lao về phía trước, mà hơn mười đạo kiếm quang lại phát sau mà đến trước, trong nháy mắt đã chặn đường hắn. Sau đó lại có mấy chục cao thủ lao tới, thế vây kín ngay lập tức được hình thành. Đúng lúc này, thân ảnh của hắn đột nhiên biến mất.
Thân thể Nhạc Phàm có thương tích nên không tiện động thủ, vẫn đứng tại chỗ. Mà hắn xem xét thời thế, đúng lúc lên tiếng nhắc nhở:
- Kết trận thi pháp, giam cầm giảo sát, Lâm Nhất sẽ không có cơ hội để nắm lấy.
Mọi người đuổi theo đang gấp, đều khựng lại, thế đi của pháp bảo trong tay lại không ngừng, đột nhiên hóa chỗ Lâm Nhất đang đứng trong trăm trượng thành kiếm quang lôi đình. Mà trong thế công như gió giật mưa rào, cũng không thấy có người hiện thân.
Bùm.
Đúng lúc này, cách đó không xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang. Chỉ thấy huyết quang tung tóe, nhục thân vỡ nát. Một vị tu sĩ Ma thành đang hết sức chăm chú nhìn về phía trước lại bất ngờ bị một đạo kiếm quang ở phía sau đánh xuống. Hắn không kịp hét thảm đã trong nháy mắt hồn về thiên ngoài.
Thấy thế, mọi người đều cả kinh.
Theo tình huống xảy ra, một vị Thiên Hoang tu sĩ bất ngờ không kịp dê phòng, đột nhiên bị liệt diễm bao phủ cắn nuốt. Ngay sau đó một tiếng hét phẫn nộ vang lên:
- Thiên Hoang khinh Ma thành ta, giết.
Hơn hai mươi vị tu sĩ Thiên Hoang dươi sự dẫn dắt của bốn lão giả, đã cùng người của Ma thành tụ lại với nhau, tuy nói cách nhau không xa, nhưng khi đối phó với Lâm Nhất, với nhau cũng tường an vô sự. Cũng không là dị biến xảy ra, hai nhà lập tức trợn mắt nhìn nhau.
Nhạc Phàm ở xa xa và Trần Luyện Tử ở trên trời đều phát hiện không ổn, gấp giọng quát:
- Đề lui về phía sau, để tránh ngộ thương.
Trong nháy mắt này, mấy đạo kiếm quang phá không đánh tới người của Ma thành. Đối phương há chịu bỏ qua, lập tức tế ra pháp bảo dằn mặt. Hai nhà mặc dù có người ngăn cản, nhưng đã không còn kịp rồi, lại sợ bên ta chịu thiệt, dứt khoát động thủ theo.
Trong nhất thời, tứ phương hỗn loạn. . .