Vô Tiên - Chương 2390:
Khi ba huynh đệ xuyên qua cửa đá, cảnh tượng trước mắt lại biến đổi.
Chỗ đang đứng giống như một ám không phong bế. Thần thức tỏa đi khoảng trăm dặm, liền bị cấm chế vô hình ngăn cản. Mà xung quanh thì có tám cửa đá, hiển nhiên là đi thông tới các con đường.
Có điều, từ hàng rào cấm chế hướng lên trên đến phần nóc vạn trượng, có một ánh mặt trời chiếu xuống. Đó giống là như một cánh cửa anh sáng, khiến người ta chói mắt mà hướng về không thôi!
Hổ Đầu giương mắt quan sát, vội vàng lên tiếng nói:
- Lão đại, đó tất là cửa ra của Tử Tiêu điện.
Chỉ một lát sau chỉ một lát sau, hắn lại không nhịn được hét lên:
- Mẹ nó, vẫn không chịu để yên.
Từ khi một nhóm ba người bước vào Tử Tiêu điện tới nay, vẫn tối tăm ngột ngạt hơn nữa hung hiểm trùng trùng. Đừng nói là Hổ Đầu có chút không thể nhịn được nữa, cho dù bản thân Lâm Nhất cũng cảm thấy bất đắc dĩ. Luôn cho rằng tới cửa tiếp theo thì có thể thoát khỏi khốn cảnh, kỳ thật chỉ là lặp đi lặp lại mà thôi.
Mà lúc này, cảnh ngộ càng xấu hơn.
Chỉ thấy bốn phía ám không không ngờ bồng bềnh vô số điện thờ, cũng xoay tròn mà lên. Hơn nữa điện thờ bị hơn mười vị tu sĩ Động Thiên cố thủ, ai nấy cúi đầu quan sát mà thần sắc bất thiện. Trong đó có người quen biết, có Trần Luyện Tử, Phương Nguyên Tử và Phương Minh Tử, còn có mấy vị cao thủ Động Thiên hậu kỳ tiểu thành.
Hổ Đầu đã nhìn ra kỳ quái, bực mình vòng một vòng. Đột nhiên đặt mình ở đây, ba huynh đệ đã bị vô số đạo sát khí bao phủ, thực sự khiến người ta không được tự nhiên.
Lão Long ngẩng đầu nhìn lên, mặt lộ vẻ lo lắng, lên tiếng nói:
- Lão đại! Tình hình nơi này cũng tương tự như tầng một của Cửu Thiên tháp, chắc là môn hộ vượt giới không nghi ngờ gì nữa. Mà những tu sĩ Thiên Hoang đó dựa vào nơi hiểm yếu để thủ, bụng dạ khó lường. Chúng ta nên làm gì?
Lâm Nhất không trả lời, mà là hai hàng lông mày nhíu chặt nhìn quanh bốn phía.
Nên làm gì? Đúng như lời lão Long nói, nơi này chắc là cửa khẩu vượt giới. Mà đám người Trần Luyện Tử tà tâm không chết, hiển nhiên là đã chiếm địa lợi mà chờ lâu ngày. Từ đây đi lên trên giống như núi đao biển lửa. Mà hơi có trì hoãn, các cao thủ Ma thành sẽ tùy thời đi tới. Mà từ đường khác mà đi, có lẽ sẽ từ bỏ chuyến đi lên tháp.
Hổ Đầu vội la lên:
- Lão đại! Liều con mẹ nó đi, việc này không nên chậm trễ.
Mà hắn vừa dứt lời, trong cửa đá ngoài trăm trượng phía sau đã có mấy đạo bóng người xuất hiện. Hắn vội vàng giơ thiết bổng muốn chống đỡ, lại một tiếng phân phó vang lên bên tai:
- Vượt quan.
Lâm Nhất đạp không bay lên, đã Kim Long kiếm trong tay. Hổ Đầu và lão Long không dám chậm trễ, theo sát đằng sau.
Mà vừa đi được mấy trăm trượng, trên điện thờ bồng bềnh ở xung quanh đã có từng bóng người đứng lên. Lập tức kiếm quang như cầu vồng, sát khí đan vào nhau phủ xuống. Thế công cường đại, uy không thể đỡ!
Ba huynh đệ không có chỗ tránh né, chỉ cường hành hướng lên trên.
Lâm Nhất vung tay lên, kiếm quang nổ ra, ngàn vạn kim mang ngược dòng mà đi, cũng đột nhiên thành trận, tạo ra một khung trời màu vàng. Lão Long thuận thế hung hăng bổ ra ngân đao, đao ảnh trong nháy mắt đã dung nhập vào trong kiếm trận.
Hổ Đầu thì tung thiết bổng Thiên Sát trong tay ra, một đoàn mây đen gào thét mà lên.
Ầm.
Hào quang lấp lánh, xung quanh sáng như ban ngày. Trong một tiếng nổ kinh thiên động địa, kiếm trận sụp đổ, ba bóng người rơi xuống. Theo đó cuồng phong gào thét, hư không run rẩy. Dư uy bức cho mấy lão già vừa mới hiện thân cũng phải trốn tránh ra sau.
Đó là một kích hợp lực của bốn năm mươi vị cao thủ Động Thiên, uy lực không cần nghĩ cũng biết!
Lâm Nhất rơi thẳng xuống, ngã ra mấy chục trượng mới đứng vững lại được, vẫn không quên vung tay áo đỡ lấy Hổ Đầu đang rơi xuống, lại không nhịn được hự một tiếng, khóe miệng đã trào ra một vết máu màu vàng nhạt.
Hổ Đầu thì phun ra một ngụm máu, vẫn lắc lư lảo đảo mà thở hổn hển. Hắn lau vết máu ở khóe miệng, hai mắt chiếu ra hung quang.
Tình hình của Lão Long thì đỡ hơn, ổn định thân hình, nhưng ngực cũng phập phồng mà sắc mặt tái nhợt.
Đồng thời, từng bóng người bay khỏi điện thờ. Bọn họ ai nấy bồng bềnh trong không trung, vừa hay chặn đường đi lên trên. Dưới sự che lấp của họ, một đường ánh sáng trên trời cũng lập tức thoát phá mà trở nên ảm đạm. Mà trong cửa đá ở xa xa, lần lượt hơn mười vị cao thủ Ma thành xông ra, cũng tỏa ra xung quanh mà bày thành trận thế.
Trong nháy mắt, ba huynh đệ đã lâm vào tuyệt cảnh lên trời không lối, xuống đất không cửa. Cho dù muốn quay đầu đi đường khác thì cũng đã muộn.
- Lâm Nhất, ngươi giết hai vị sư đệ và rất nhiều đồng môn của ta, thù này không báo, thiên lý khó dung! Mà nơi này chính là con đường duy nhất để vượt giới, ngươi quả nhiên tự tìm đến cửa.
Trong không trung trên cao nghìn trượng, một vị tu sĩ trung niên dưới sự vây quanh của bốn lão giả lắc mình đi ra. Hắn hắn vừa dứt lời, trước cửa đá phía dưới liền có người mang theo hận ý cười lạnh nói:
- Ha ha! Lâm Nhất, ngươi đúng là làm nhiều việc ác, không ngờ rơi vào hoàn cảnh ai cũng đòi đánh.
Lão giả lên tiếng chế nhạo giễu cợt đó chính là Nhạc Phàm. Hắn vừa tới nơi này, lại thấy Lâm Nhất bị chặn đường, khó tránh khỏi vui sướng khi người khác gặp họa, lập tức yên lòng, không quên ra hiệu cho mọi người cứ bàng quang đứng xem.
Người trung niên từ trên cao nhìn xuống, chắp tay nói:
- Bản nhân Trần Luyện Tử, chính là môn hạ của Thiên Hoang Cửu Huyền thượng nhân. Hôm nay có chung mối thù với các đạo hữu Ma thành, tặc nhân này là số kiếp đã định.
Nhạc Phàm vuốt râu, bày ra tư thế tiền bối, ngẩng đầu trả lời:
- Hồng Hoang là một nhà, đạo hữu cần gì phải khách khí. Cứ tự nhiên thôi, ha ha.
Hắn nói thì dễ nghe, nhưng không ngoài muốn đợi đối phương động thủ trước.
Trần Luyện Tử thấy cao thủ Ma thành đông đúc, thần sắc do dự.
Khi hai bên đang khiêm nhượng, ba huynh đệ bị vây ở giữa thì thầm kêu khổ. Thú trong lồng để mặc người ta dày xéo, ai cũng như thế!
Hổ Đầu nhìn xung quanh, rất muốn chửi ầm lên. Mà hắn đang tức ngực, đành phải cố nén xuống. Lúc này không giống như trước kia, dựa vào miệng lưỡi để thoát nạn là không được! Hơn nữa phải xem lão đại định đoạt như thế nào, rồi liều con mẹ nó cũng không muộn!
Lão Long dựa sát vào Hổ Đầu, sợ hắn lại lỗ mãng. Mà ánh mắt hắn cũng nhìn chằm chằm Lâm Nhất, vẻ mặt kiên quyết!