Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2389:

- Rắc.

Một tiếng vang rất nhỏ truyền đến, tiếp theo liền có người rên rỉ, bất đắc dĩ thở dài:

- Ài! Tri nhân tri diện bất tri tâm. Yêu Hoang ta bị lừa một vố đau rồi.

Hổ Đầu và lão Longvẫn lưu ý hành động của lão đại Lâm Nhất, không đoán được hắn nghĩ gì. Lại nghe thấy tiếng, hai huynh đệ xoay người lại.

Chỉ thấy cốt giáp ở góc đã biến mất, thay vào đó là một lão giả đang nằm. Hắn mặt như giấy vàng, râu trắng nhuốm máu, trước ngực còn có một lõ thủng, đang dùng tay che, cực kỳ suy yếu, dĩ nhiên là đã đến mức dầu hết đèn tắt.

Quả nhiên, lão giả đó chính là Tất Kháng.

Hổ Đầu trừng mắt cả giận nói:

- Lão đại nhà ta liều mạng cứu ngươi, mà lão nhân ngươi vẫn không hiểu đạo ý.

- Hổ Đầu!

Lâm Nhất vừa hay ngừng lại, rất đúng lúc lên tiếng cắt ngang lời Hổ Đầu. Hắn không nhiều lời, mà là giơ cổ tay trái lên, nói với Tất Kháng ở ngoài hơn mười trượng:

- Đạo hữu vẫn còn một tia thần thức, có nhận ra người đang nhập định chữa thương trong Long Quyển của ta không?

Tất Kháng vẫn nằm, một khí lực để nhúc nhích cũng không có. Mà vòng tayđá trên cổ tay Lâm Nhất đã tán đi cấm chế phòng hộ, Tất Kháng trong đó cũng nhìn cái rõ ngay. Hắn kinh ngạc nói:

- Thiên Tinh... Nàng ta vẫn còn sống.

Hắn thở hổn hển, không khỏi cảm khái oán trách:

- Lão đệ đó, nếu ngươi đã cứu nàng ta, sao không nói sớm.

Tất Kháng thu hồi cốt giáp hộ thể, chẳng khác nào là để mặc người ta dày xéo. Mà tình hình nguy cấp, lại không thể không liều mình cược một ván. Hắn lập tức yên lòng, nếu Đối phương đã cứu tiểu sư muội, hiển nhiên là sẽ không có ác ý lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!

Lâm Nhất nhếch miệng, quay người bước về phía Tất Kháng hỏi:

- Ngươi sao lại ra nông nỗi này, thương thế có trở ngại gì không?

Hắn đến gần, vung tay áo đánh ra một đạo pháp lực nhu hòa.

Tất Kháng có được giúp đỡ, chậm rãi ngồi dậy, lại khó có thể chống đỡ, đành phải dựa lưng vào vách đá. Mà thương thế ở ngực bị tác động, hắn không nhịn được cắn chặt răng rên khẽ một tiếng, trên mặt không ngờ túa ra mồ hôi. Khi hòa hoãn lại, hắn hậm hực thở dài một tiếng, sau đó mới nói:

- Khi vào điện, gặp chín cửa đá khó có thể lựa chọn, ta liền nghe theo lời nói của Cát Khánh mà tách nhau ra. Khi tới nơi này, người của Yêu Hoang đã tẩu tán, ai ngờ tặc tử che giấu tu vi đó đột nhiên đánh lén sau lưng, căn bản không thể phòng bị. Cũng may ta gân cốt cường kiện nên thoát chết, nhưng kinh mạch đã bị hủy hết mà không có sức chống đỡ.

Hắn cũng cuối cùng lộ ra tướng mạo thật, giống như như lão đệ lúc trước suy đoán.

Lâm Nhất yên lặng gật đầu.

Tất cả những gì phát sinh lúc trước, Tất Kháng trốn trong cốt giáp dĩ nhiên đã biết. Mà Cát Khánh ẩn núp đã lâu, hữu tâm tính vô tâm, đột nhiên đánh lén, đúng là ám tiễn khó phòng!

- Cát Khánh chỉ vì công pháp của gia sư mà đến. Hắn ẩn núp nhiều năm, lại không có thu hoạch. Mà phương pháp Cửu Chuyển Thiên La lão đệ đem tặng, không ngờ bị hắn biết được, thế là liền có kiếp nạn hôm nay. Hắn sau khi đánh lén thành công, đòi ngọc giản công pháp. Ta há có thể đáp ứng, lập tức trốn vào trong Huyền Vũ thần giáp.

Râu Tất Kháng rung rung, đứt quãng nói tiếp:

- Cát Khánh thấy không lấy được tính mạng của ta, xuất thủ cường công. Mà Huyền Vũ thần giáp chính là gia sư tặng cho, chính là chí bảo phòng ngự hiếm có trong thiên hạ. Ta dùng hết tu vi, toàn lực duy trì. . . Hắn thủy chung khó có thể đắc thủ, mà ta lại dần dần khó có thể chống đỡ. . . May mà có lão đệ tới, không ngờ giết được hắn.

Hắn nói tới đây, phẫn hận không thôi, thở dài nói tiếp:

- Ài! Mấy chục cao thủ của Yêu Hoang ta chỉ sợ không còn lại là bao! Cát Khánh đáng chết, Cửu Huyền đáng giận. . .

Lâm Nhất cúi đầu nhìn mũi chân, thần sắc có chút khó hiểu.

Lúc trước sống nhờ ở Yêu Hoang Thiên Giao cốc, có ý định kết giao, sau đó mới đem tặng ngọc giản Cửu Chuyển Thiên La Yêu Hoàng lưu lại. Mà hành động này lại mang tới tai họa cho đám người Tất Kháng, đúng là không thể tưởng tượng!

Có điều, Cát Khánh kia che giấu như vậy như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ gây ra đại họa! Mà hắn không chỉ lừa gạt được người của Yêu Hoang, cho dù là mình cũng chưa từng phát hiện. Như vậy xem ra, Hồng Hoang chi tranh, chưa từng yên tĩnh.

Bùm bùm bùm.

Đúng lúc này, cửa đá lúc đến có tiếng va đập.

Nghe được động tĩnh, Lâm Nhất biến sắc.

Lão Long và Hổ Đầu thì theo tiếng nhìn lại, đều nắm chặt đao bổng trong tay.

Từ lúc ba huynh đệ gặp Cát Khánh và quần công, đã trôi qua thời gian một chén trà nhỏ. Không cần nghĩ nhiều, các cao thủ của Ma thành đã đuổi tới rồi.

Tất Kháng có chút bối rối, lập tức thấp thỏm bất an mà lảo đảo sắp ngã.

Lâm Nhất giơ cổ tay lên, lộ ra Long Quyển, trầm giọng nói:

- Tin ta thì đi theo ta!

Tất Kháng đã không có sức trả lời, chỉ liên tục gật đầu.

Lâm Nhất vung tay lên, lập tức đưa Tất Khángvào Long Quyển. Hắn xoay người chạy tới cửa động ở cuối thạch điện, lão Long và Hổ Đầu thì theo sáng đằng sau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free