Vô Tiên - Chương 2388:
Bên trong thạch điện, hai mươi bốn đạo thân ảnh giống như quỷ mị xoay tròn không ngừng.
Cát Khánh bị vây ở một chỗ chu vi hơn mười trượng, bốn phía mưa gió không lọt mà sát khí sôi trào!
Ở một góc ngoài vòng vây, đoàn quang mang màu đen đó đã mờ đi, để lộ ra một khối cốt giáp to hơn trượng. Mà lúc này, bên trong cốt giáp đột nhiên truyền đến tiếng nói suy yếu, hơn nữa rất tức giận uất hận:
- Tặc nhân này ác độc, giết hắn.
Lão Long và Hổ Đầu bỗng nhiên ngẩn ra, không khỏi quay đầu lại nhìn xung quanh.
Lâm Nhất lại hồn nhiên không để ý, quát:
- Việc này không nên chậm trễ, giết.
Ấn ký ở mi tâm của hắn rung rung, lắc mình nhảy vào trong trận thế xoay tròn. Đối đầu với kẻ địch mạnh, tuyệt đối không thể lơ là. Hai huynh đệ ngầm hiểu, vung đao bổng theo sát đằng sau.
Cát Khánh lại thần sắc khẽ biến, trong lòng trầm xuống.
Lâm Nhất kia không dễ chọc, từ lúc ở Yêu Hoang Thiên Giao cốc đã chính mắt nhìn thấy. Cho nên, khi hai bên bất ngờ gặp nhau, hơn nữa không rảnh phân thân, liền muốn tạm thời dọa lui. Đó chỉ là ba tiểu bối mà dám nghịch thiên à? Ai ngờ đối phương không chỉ bởi vậy đoán được lai lịch của mình, không ngờ còn đột nhiên xuất thủ tấn công. Mà chỉ hơi trì hoãn đã thân hãm vòng vây. Hiện giờ ở chỗ chật chội, hơn nữa tu vi khó có thể thi triển. Đúng nói là lấy lùi làm tiến, muốn rời đi cũng khó.
Trong lúc đang nghĩ, thế công như nước.
Cát Khánh không kịp nghĩ nhiều, vội vàng thi pháp chống đỡ. Mà hắn vừa có động tác, lại thầm kinh hãi.
Đạo hỏa long quỷ dị đó không ngờ xuyên qua pháp lực hộ thể dày hơn trượng, trong nháy mắt đã tới trước người vài thước. Mà bốn phía thì có vô số đạo kiếm quang, thế công sắc bén điên cuồng giống như gió giật mưa rào.
Hảo hán khó địch bốn tay, ác hổ còn sợ đàn sói. Mà lúc này phải đối mặt là cường long ác hổ chân chính, tiếp tục dây dưa thì tình hình không cần nghĩ cũng biết!
Cát Khánh chỉ cảm thấy thần niệm hoảng loạn, không dám cầu may, vội vàng thi triển pháp lực liều lĩnh lao về phía cửa động ở cuối thạch điện. Đồng thời, thế đi của hắn cũng nhấp nhoáng, lúc thì hóa thành hơn mười đạo thân ảnh hư ảo, không chỗ nào không phải là sát khí điên cuồng, hơn nữa chỉ dốc hết toàn lực liều chết liều mạng!
Hai mươi bốn Thiên Sát khôi lỗi, chỉ nhận thức đối thủ mà không biết phân biết thật giả, đều huy động kiếm quang liều mạng ngăn cản.
Lão Long và Hổ Đầu cũng như vậy, trong hỗn loạn bắn tên không đích, đành phải vung đao múa gậy chém lung tung đập loạn xạ. Mà ảo ảnh phân thân ở trước mặt mơ hồ bất định hơn nữa lại vô cùng cường đại, trong nhất thời dây dưa không rõ.
Bản tôn của Cát Khánh thì nhân lúc này đột nhiên xuyên qua đám người đang bao vây. Mà hắn chưa lao tới được cửa động ngoài ba mươi trượng đó, phía trước đột nhiên ngàn vạn kim mang nổ tung, một tòa kiếm trận lạnh lẽo nháy mắt được tạo thành, theo đó có bóng người áo xám cong tay búng ra, hai đạo hỏa long đột nhiên đánh tới.
Lão Long và Hổ Đầu đang ác chiến, chợt thấy có manh mối, vội vàng vứt bỏ đối thủ của mình, đều xoay người chạy vội lại.
Cát Khánh bị bức cho thế đi khựng lại, thuận tay tế ra hai đạo kiếm quang chống đỡ.
Mà đúng lúc này, một mảng biển máu yêu dị bỗng nhiên bao phủ. Trong đó có mùi hoa xuân, có tiên tử thướt tha, có đàn sáo du dương, khiến người ta như rời xa huyết tinh mà mất đi ý chí chiến đấu.
- Ơ.
Cát Khánh hơi có chút hoảng hốt, đột nhiên bừng tỉnh. Nhưng chính trong nháy mắt này, ba đạo hỏa long lần lượt xuyên qua pháp lực hộ thể. Cơn đau của liệt diễm phệ thể khiến cho hắn không nhịn được rên lên một tiếng. Ngay lập tức, một mảng đao ảnh màu bạc cùng một đoàn mây đen như núi đánh tới. Hắn đã mất đi sức né tránh, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại. . .
- Bùm.
Trong một tiếng nổ, Cát Khánh ầm ầm tứ phân ngũ liệt. Mà hài cốt của này còn chưa rơi xuống đất đã hóa thành tro tàn. Chịu ảnh hưởng của Nguyên Thần bản tôn, hơn mười đạo phân thân còn lại uy lực suy giảm. Lão Long và Hổ Đầu lại quay người, cùng Thiên Sát khôi lỗi nhất nhất giảo sát.
Sau một thoáng, thạch điện đang ầm ĩ bỗng trở nên yên tĩnh.
Hai mươi bốn vị Thiên Sát khôi lỗi, mỗi người mang trên mình thương thế lại vẫn đứng yên bất động.
Lão Long và Hổ Đầu thì thở hồng hộc, sát khí vẫn còn, lại đều thần sắc vui mừng. Trước đây ở trên đảo trong hồ cũng giết một vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ, lại có chút không dễ dàng. Mà hôm nay có lão đại xuất thủ, mặc dù vẫn kinh tâm động phách, lại thoải mái hơn rất nhiều.
Lâm Nhất thu hồi Huyền Thiên Kiếm Trận, cũng thở hắt ra một hơi. Hắn nhìn đám thân ảnh vết thương chi chít lại đứng yên bất động kia, lại lắc đầu.
Thiên Sát khôi lỗi dũng mãnh không sợ chết, có thể nói là giúp được rất nhiều. Mà họ lại không có bản năng hành công chữa thương, vẫn phải tự mình đi điều dưỡng mỗi phân thần. Chỉ tiếc trước mắt không rảnh bận tâm. . .
- Lâm. . . Lâm lão đệ! Ngươi. . . Ngươi thật sự giết hắn rồi.
Trong cốt giáp ở góc thạch điện, lại truyền đến tiếng nói suy yếu, hơn nữa rất quen thuộc.
Ở trong hồng hoang, cao nhân Động Thiên hậu kỳ đại thành gần như là tồn tại vô địch, hiện giờ không ngờ mạng lại khó giữ, thực sự khiến người ta khó có thể tin nổi! Mà đối với ba huynh đệ mà nói, đây không phải là lần đầu.
- Ỷ vào nhiều người. . . May mắn mà thôi!
Lâm Nhất theo tiếng ứng phó một câu, lập tức huy động ống tay áo. Hai mươi bốn vị Thiên Sát khôi lỗi vẫn bất động, lại trong nháy mắt mất đi thân ảnh. Hắn nhấc chân bước về phía góc thạch điện, thuận thế nhặt một chiếc giới chỉ rơi trên đất, tiếp theo tiếp theo lại quan sát khối cốt giáp quỷ dị đó, hỏi tiếp:
- Tất Kháng đạo hữu, thương thế sao rồi.
Khối cốt giáp đó to hơn trượng, dày hơn ba thước, chắc là một kiện pháp bảo không tầm thường. Tuy tuy tỏa ra hào quang, lại vẫn nguyên vẹn không thấy khe hở, cũng khảm pháp lực, hơn nữa hòa thành một thể với tử thạch, bộ dạng không thể phá vỡ! Trong đó tiếng nói từ trong đó truyền ra nghe lại rất rõ.
Có điều, trong cốt giáp lại đã không có động tĩnh.
Lâm Nhất quay đầu nhìn về phía sau, lão Long và Hổ Đầu cũng không hiểu ra sao. Hắn khẽ nhíu mày, nói tiếp:
- Có lẽ là nhận nhầm người rồi, cáo từ.
Hắn bỏ lại một câu, hất cằm về phía hai vị huynh đệ, không ngờ xoay người bước đi.
Tiếng nói lại vang lên:
- Lão đệ.
Lâm Nhất cũng không quay đầu lại, có chút bực mình nói: