Vô Tiên - Chương 2385:
- Lăng Đạo Ma Tôn chính là cao nhân thành danh đã lâu, một tiểu bối như ngươi há có thể suy đoán. Mà lão phu biết ngươi có Thiên Sát khôi lỗi, không thể không bày trận đón chờ. Có điều, nơi này cấm chế hỗn độn, rất nhiều thần thông khó có thể thi triển. Nếu liều mạng, ngươi tuyệt không được may mắn.
Hắn thấy mọi người ở xung quanh đã dần thành trận thế, không khỏi vuốt râu cười lạnh nói:
- Ha ha! Về phần thắng bại cuối cùng như thế nào, phải đọ sức một phen mới có thể biết được. Lâm Nhất, giở hết đoạn ra đi.
Dụng ý của Nhạc Phàm không cần nói cũng biết, đây là muốn triển khai trận thế đại chiến một hồi!
- Ha ha!
Lâm Nhất không trả lời, đáp lại bằng tiếng cười lạnh. Nếu nói đối phương cười âm hiểm, vậy hắn là cười trào phúng. Mà tiếng cười của hắn chưa dứt, bỗng nhiên thu hồi Kim Long kiếm mà quay người lao về phía hai vị huynh đệ.
Lão Long và Hổ Đầu sớm đã hiểu ý, đều không né không tránh.
Lâm Nhất vươn tay ra tóm lấy hai người, giống như tia chớp lao về phía phương xa. Thế đi của hắn cực nhanh, không ngờ ở trong ám không phát ra tiếng nổ ù ù. Chỉ trong nháy mắt, ba huynh đệ đã đột nhiên xuyên qua trận thế sắp khép lại mà thoát.
Tất cả quá mức đột nhiên, năm sáu mươi bóng người ở xung quanh đều trở tay không kịp.
Bốn vị lão giả Động Thiên hậu kỳ do Nhạc Phàm cầm đầu cũng cảm thấy bất ngờ. Lâm Nhất kia ở trước mắt bao người trước Cửu Thiên tháp, khí diễm kiêu ngạo hơn nữa không kiêng nể gì. Sự hung hãn hiếu chiến của hắn đã có thể thấy rõ. Mà hắn lúc này tại sao lại không chiến mà chạy?
Nhạc Phàm tức giận hét lớn:
- Đuổi theo.
Sau một tiếng phân phó, mấy chục bóng người bay nhanh mà đi.
Bản thân Nhạc Phàm thì đi sau, ba lão giả còn lại thì đi trước làm gương xông về phía trước.
Lâm Nhất xách hai hán tử tráng kiện, trong tay lại nhẹ như không có gì. Hắn một cước đạp vỡ hư không, ngay sau đó liền đã đến ngoài ngàn vạn dặm. Tuy nói có cấm chế ngăn trở, mà độn pháp vẫn độc bộ chúng nhân. Chỉ một lát sau đã bỏ lại mấy chục bóng người ở phía sau.
Hổ Đầu mặc dù bị tóm sau lưng mà thân bất do kỷ, tứ chi vẫn co duỗi tự nhiên. Hắn nhìn xung quanh, kinh thán:
- Lão đại mà chạy trốn, không ngờ lại già dặn như vậy, huynh đệ bội phục.
Hắn gật đầu, không quên nghi hoặc nói với lão Long ở bên cạnh:
- Lão đại đã biết rõ là bẫy còn chui đầu vô lưới. Mà thế thì cũng thôi, với sức của ba huynh đệ chúng ta, cộng với mấy chục Thiên Sát vệ, đủ để đánh một trận. Mà hiện tại lại làm như vậy.
Khi lão đại Lâm Nhất đối thoại với lão giả tên là Nhạc Phàm đó, liền âm thầm bảo hai vị huynh đệ chuẩn bị trốn chạy. Vì thế, Hổ Đầu rất khó hiểu, lại bị lão Long cảnh cáo: Tình hình nguy cấp, không thể tranh cãi. Nếu không, sau này không còn là huynh đệ. Tuy hắn ngoan ngoãn nghe lời, nhưng vẫn không nén được tò mò.
Lão Long vẫn nắm chặt ngân đao, hai mắt nhìn về phía trước, theo tiếng hừ nói:
- Hừ! Thiên Sát khôi lỗi không phải là đối thủ của những tu sĩ Ma thành này, mà huynh đệ ta cũng đánh không lại bốn lão nhân đó.
Nếu thực sự rơi vào vòng vây, cũng rất phiền phức, nhặt được tính mạng đã là may mắn, chỉ sợ đến lúc đó sẽ chết thảm trọng.
Hổ Đầu nghĩ nghĩ, thương tiếc nói:
- Nói cũng đúng, tiếc rằng có cấm chế hạn chế, lão đại cũng không có ma khí để dựa vào, bằng không biến thành đại gia hỏa cao trên dưới một trăm trượng, búa lớn vung lên, chém con mẹ nó.
Đang bận chạy mà hai huynh đệ vẫn không quên khe khẽ thì thầm. Đây chính là chỗ tốt khi đi theo lão đại, trời sập cũng có người gánh cho.
Lâm Nhất lại không có thời gian nghĩ nhiều, mà là toàn lực đi nhanh về phía trước.
Sau nửa canh giờ, năm sáu mươi vị tu sĩ Ma thành đã bị bỏ xa ngoài vạn dặm. Mà ba lão giả đó vẫn ở xa xa hơn trăm dặm đuổi theo không buông. Phía trước vẫn là hắc ám mờ mịt, cho dù hành lang tử tinh cũng không tìm thấy một cái.
Lại một nén nhang trôi qua, thế đi của ba huynh đệ chậm dần.
Phía trước giống như lưới đánh cá dầy đặc, vô hình trung tăng thêm trở ngại. Hoặc là đã chạm đến hàng rào cấm chế, hơi vô ý chút là sẽ chịu thiệt.
Lâm Nhất không do dự, xoay người đổi hướng.
Ba lão giả thấy thế cũng đổi hướng theo, tư thế thề không bỏ qua.
Không tới một lát, năm sáu mươi bóng người phía sau cũng chuyển hướng theo, nhất nhất vòng một cái trong ám không. Tình hình trước sau truy đuổi này giống như là đàn thú chơi đùa mà lại là tranh đấu sinh tử.
Lại qua nửa canh giờ, trong ám không phía trước đột nhiên hiện ra một hành lang tử thạch.
Lâm Nhất nhìn thấy rõ, thế đi đột nhiên nhanh hơn.
Mà có trì hoãn rẽ ngoặt lúc trước, ba lão giả dĩ nhiên đã thừa cơ đuổi tới ngoài năm sáu mươi dặm. Chỉ cần thêm một bước là có thể phi kiếm rời tay.
Trong nháy mắt, ba huynh đệ cách hành lang tử thạch chỉ còn nghìn trượng.
Hổ Đầu phấn chấn nói:
- Đó tất là con đường vượt giới, lão đại chạy nhanh lên.
Lâm Nhất lại thần sắc khẽ động. Mà khi ba người tới gần hành lang đó, giống như do dự không, chỉ dừng lại một chút, không ngờ trực tiếp vượt qua cửa mà tiếp tục tiến về phía trước.
Ba lão giả đuổi theo càng vội, khi đuổi tới cách bốn, năm mươi dặm, trong tay đã ngưng xuất kiếm mang mà súc thế chờ đợi.
Lâm Nhất giống như hồn nhiên không phát giác động tĩnh phía sau, lại chuyển hướng, rất có hứng trí bay lòng vòng.
Mà sau thời gian một chén trà nhỏ, ba lão giả cuối cùng cũng đuổi tới ngoài ba bốn mươi dặm. Theo ba đạo kiếm quang gào thét mà đi, mọi người còn lại thừa cơ bọc đánh chặn đường.
Lâm Nhất chỉ lo chạy thoát thân, không muốn né tránh, lập tức ầm một tiếng trúng đòn ngã xuống. Mà ba huynh đệ này không hề huyết nhục bay tứ tung, ngược lại ở trong ám không lần lượt mất đi thân ảnh.
Ba lão giả đến gần rồi ngừng lại, sau khi ngơ ngác nhìn nhau thì giật nảy mình. Đều vung tay áo, oán hận quay người chạy lại.
Đồng thời, ba bóng người đã vội vàng nhảy ra khỏi cửa đá hành lang, còn có tiếng cười to vang lên:
- Ha ha! Thủ đoạn chạy thoát thân của Lão đại thực sự khiến người ta phải kinh thán. Ố.