Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2384:

Một ngọn núi.

Đó là một tòa núi thây.

Ngàn vạn tử thi, chồng chất lên nhau xây thành một tòa núi mấy trăm trượng.

Trên núi thây trăm dặm, dựng một tòa tế đài. Có bóng người cao to bộ dạng như đao phủ đang bận rộn, cũng chém đầu dã thú, phi cầm rồi ném tử thi xuống không ngừng. Đặc biệt là, trong đó còn có kẻ tù tội bị trói tay trói chân, cũng bị chém mà máu vảy tế đài.

Có điều, mỗi khi có cái đầu rơi xuống, trên tế đài liền có một đường huyết quang bay thẳng lên trên. Chỉ thấy huyết vụ tràn ngập, cũng chậm rãi xoay tròn trong thiên khung. Giống như có mặt trời hàng lâm, chỉ đợi ngàn vạn hồn linh ngưng tụ.

Hổ Đầu xông tới cửa đá, liền thấy cảnh tượng không thể tưởng tượng ở xa xa. Hắn hô lên thất thanh, vội vàng dừng lại. Huyết tinh dày đặc đập vào mặt, hắn lại không nhịn được mà rùng mình.

Lâm Nhất và lão Long sau đó đi tới, cũng đều trố mắt.

Bất kể là ai đối mặt với đồ tràng huyết tinh như vậy cũng đều rất chấn động. Thiên địa vô tình, vạn vật như rơm rác. Mà người nếu vô tình, thì thiên địa biến sắc!

Lão Long thở dài, nói khẽ:

- Đó là cảnh tượng hiến tế thượng cổ à? Tàn sát vạn linh chỉ để cung phụng thần minh vô thượng.

Hổ Đầu lắc đầu, bộ dạng rất khó chịu, trừng mắt nói:

- Cung phụng như vậy có tác dụng rắm gì chứ. Thần minh thực sự cũng ăn không vô nhiều huyết nhục như vậy, chẳng qua là tổ tiên thượng cổ muốn như vậy hoặc là tư dục cũng chưa biết chừng.

Lão Long như có đăm chiêu ừ một tiếng, nói:

- Có đạo lý! Lấy danh nghĩa là cung phụng, độc hại vạn linh, chưa chắc đã thể hiện thành kính, ngược lại là muốn phóng túng tư dục, rõ ràng chính là một loại tiết độc áp đặt.

Hổ Đầu ngây ra, bất ngờ nói:

- Long ca, ngươi rất cao có bộ dạng cao thâm khó lường.

Lão Long theo tiếng trả lời:

- Huynh đệ, ngươi cũng không kém.

Hổ Đầu cười nhạo nói:

- Ha ha, đi theo lão đại, muốn không thâm trầm cũng khó.

Lâm Nhất quay lại nhìn phía sau, cửa đá lúc đến đã biến mất không thấy đâu. Hắn chậm rãi nhìn về phía trước, đuôi lông mày hơi nhướn lên.

Tế đài núi thây ở xa xa khiến người ta nhìn ghê cả người. Trên trời huyết vụ xoay quanh, càng quỷ dị khó lường. Mà xung quanh thì là ám không mờ mịt, căn bản không thấy lão giả lúc trước đâu. Hiện giờ muốn vượt giới mà đi, chỉ có tiếp tục tiến về phía trước. Trong Tử Tiêu điện này thật đúng là không đơn giản!

Có điều, cạm bẫy trong tưởng tượng vẫn chưa xuất hiện, chẳng lẽ là mình quá cẩn thận. . .

- Phù.

Đúng lúc này, một cơn lốc bất ngờ xuất hiện. Tế đài núi thây đó cùng với huyết vân trên trời lập tức biến mất. Trong vạn dặm là một mảng sương trắng mờ mịt, khí cơ hỗn độn cuồn cuồn.

Lão Long và Hổ Đầu không nói chuyện nữa, ai nấy đều thần sắc cẩn thận.

Lâm Nhất trong lòng thắt lại, không nghĩ nhiều, thấp giọng quát:

- Nơi này không nên ở lâu, đi thôi.

Khi hắn lên tiếng, người đã bay tới phía trước. Lão Long lấy ra ngân đao, cùng Hổ Đầu đi sát đằng sau.

Ba bóng người chém mây trảm sương, một đường tiến về phía trước.

Sau nửa canh giờ, dị biến lại nổi lên.

Lâm Nhất dẫn theo lão Long, Hổ Đầu, thế đi đang gấp, bỗng nhiên gió tan mây tản. Hắn thấy tình hình không ổn, ở trong không trung đột nhiên dừng lại. Hai huynh đệ phía sau thì tản ra hai bên, đều hơi biến sắc.

Nơi này ánh mặt trời trầm thấp, tứ phương ảm đạm. Giống như có cấm chế bao phủ, khó dò nông sâu.

Mà chỉ trong nháy mắt, xa xa xung quanh liên tiếp xuất hiện từng đạo thân ảnh. Cầm đầu chính là bốn lão giả, chính là tứ đại cao nhân Động Thiên hậu kỳ trước Cửu Thiên tháp. Sau đó là năm sáu mươi vị tu sĩ Ma thành, đều là cao thủ Động Thiên sơ kỳ, trung kỳ. Bên trong vòng vây này là một mảng ám không to trăm dặm. Thân ảnh của ba huynh đệ lộ ra có chút lẻ loi.

Hổ Đầu ngạc nhiên nói:

- Trận thế lớn quá.

Lão Long cắn chặt răng, thầm nắm chặt ngân đao trong tay, theo tiếng nói:

- Trừ Ma Tôn ra, cao thủ Ma thành gần như là toàn bộ ở đây.

Hổ Đầu vẫn không thể tin được, nói:

- Mẹ nó! Lần này làm lớn rồi.

Lão Long nhìn qua, do dự nói:

- Lão đại! Thuộc hạ của Lăng Đạo chẳng lẽ đặc biệt vì huynh đệ chúng ta mà đến.

Lâm Nhất không trả lời, hai hàng lông mày nhíu lại mà mặt trầm như nước.

Trong nháy mắt, bóng người đông đúc đã bức đến ngoài hơn mười dặm. Bốn lão giả trong đó xếp thành hình chữ nhất, lão giả bị Thiên Ma phủ bổ bị thương thì lên tiếng:

- Lâm Nhất! Ngươi và ta ở trước Cửu Thiên tháp đánh một trận, chưa phân thắng bại. Hiện giờ ở đây, lão phu Nhạc Phàm cùng đồng đạo Ma thành chờ đợi đã lâu.

Lâm Nhất thầm hừ một tiếng, miệng mấp máy mấy cái, tiếp theo tiến về phía trước vài bước, nói với lão giả đó:

- Quả nhiên không ngoài sở liệu, Lăng Đạo Ma Tôn vẫn chưa từ bỏ! Mà vị Nhạc đạo hữu này chẳng lẽ cho rằng, ngươi bằng vào người đông thế mạnh thì có thể đại công cáo thành à?

Hổ Đầu thì lén nhìn về phía lão Long, hơi có nghi hoặc. Mà đối phương lại hung hăng lườm hắn một cái, trên nét mặt lộ ra vẻ nghiêm khắc hiếm thấy!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free