Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2386:

Trước đó, Lâm Nhất dẫn dụ tu sĩ Ma thành bay lòng vòng trong ám không. Sau khi tìm thấy hành lang tử thạch, vẫn không cướp đường mà chạy, mà là phân phó lão Long và Hổ Đầu tế ra phân thân để đánh tráo. Ba lão giả đó đuổi theo đang gấp, khó tránh khỏi có sơ hở. Bản tôn của ba huynh đệ thì thừa cơ bứt ra, cuối cùng thoát khỏi sự dây dưa của các cao thủ.

Mà tuy may mắn nhất thời, nhưng nguy cơ vẫn còn.

Lâm Nhất xuyên qua hành lang tử thạch, lại thấy cửa đá lúc vào vẫn chưa biến mất. Hắn không rảnh nghĩ nhiều, vội vàng bỏ lão Long và Hổ Đầu xuống, sau đó vung tay tế ra cấm pháp. Ba lão giả đó phát hiện mắc mưu, tất nhiên sẽ đuổi theo. Cứ dùng cấm pháp để tiến hành bịt đường, kéo dài được lúc nào hay lúc đó.

Mà theo một tiếng ồ ngạc nhiên của Hổ Đầu, Lâm Nhất không khỏi quay đầu lại nhìn.

Chỗ đang đứng là một gian thạch thất. Mà ở một nơi rộng mấy chục trượng, chỉ có một cánh cổng cao hai trượng. Trong đó có khí cơ lạ lùng tỏa ra.

Hai huynh đệ đang dừng chân trước cửa động quan sát, đều thần sắc nghi hoặc.

Hổ Đầu thì nói một cách khẳng định:

- Nơi này tất là cửa ra của Tử Tiêu điện, Long ca có dám đánh cuộc với ta không?

Lâm Nhất trên tay không ngừng, trăm ngàn đạo cấm pháp đột nhiên bay ra. Sau đó, giống như có phát hiện, hắn không do dự, thu tay lại xoay người, tới thẳng trước cửa động đó, thúc giục:

- Đi thôi.

Hổ Đầu giành đi trước, lão Long theo sau, Lâm Nhất thì đoạn hậu. Ba huynh đệ nối gót bước vào cửa động, chỉ trong nháy mắt, lại đều thần sắc ngạc nhiên.

Trước mắt vẫn là một gian thạch thất, diện tích hơi nhỏ, lại xuất hiện ba cửa động. Phía trên mỗi cửa động đều phân biệt có dấu vết điêu khắc, chắc là hình vẽ nhật, nguyệt, nhân.

Ba huynh đệ vừa đi tới vừa ngưng thần xem xét.

Lão Long lẩm bẩm:

- Ba cửa động, có ngụ ý thiên, địa, nhân. Huynh đệ ta quát tháo tinh vực, nên đi thiên môn.

Hổ Đầu dưới chân nhanh hơn, nói:

- Hổ ca đi địa môn, hổ gầm núi rừng.

Hai huynh đệ phân biệt đi tới trước một cửa động rồi quay đầu nhìn xung quanh, lại thấy Lâm Nhất đi tới trước nhân môn. Hai người ánh mắt chạm nhau. Đều bỏ thiên địa chi môn của mình mà đuổi theo.

Sau một thoáng, cảnh tượng lại biến đổi.

Đây là một gian thạch điện xây từ tử thạch. Phạm vi Trăm trượng, cao hơn mười trượng. Một bên có bàn thờ điện thờ, một bên có người ngạc nhiên quay đầu lại.

Khi ánh mắt của ba huynh đệ dừng ở trên người người trung niên đó, cũng đều thần sắc ngẩn ra.

Hổ Đầu thất thanh nói:

- Ơ? Ta nhận ra hắn.

Lão Long cũng có chút bất ngờ, theo tiếng nói:

- Yêu Hoang Cát Khánh.

Người trung niên đó có ba chòm râu đen, tướng mạo tầm thường, chính là tu sĩ tên là Cát Khánh của Yêu Hoang. Mà hắn vốn là thần thái kính cẩn và bộ dạng hèn mọn, hiện giờ lại sát khí lạnh lùng mà vẻ mặt âm trầm. Đặc biệt là, quanh người hắn còn tỏa ra uy thế Động Thiên hậu kỳ đại thành, trong cánh tay giấu sau lưng ngưng tụ một đoàn kiếm quang chớp động.

Lão Long và Hổ Đầu ngơ ngác nhìn nhau, sau đó lại nhìn về phía sau.

Lâm Nhất không nói gì, chậm rãi bước về phía trước một bước.

- Đứng lại Cho ta.

Lâm Nhất vừa lướt qua hai huynh đệ, ngoài mấy chục trượng truyền đến một tiếng quát mắng. Dưới chân hắn khựng lại, sau đó thần sắc ngưng trọng.

Bốn phía thạch điện tùy ý có thể thấy được dấu vết pháp lực va chạm và bốc cháy. Mà trong một góc ở sau lưng Cát Khánh, không ngờ có một đoàn hào quang màu đen to hơn trượng nằm ngang, hơn nữa trong suốt mà khí cơ bất định. Từ đây đi đến cuối thì là một cửa động đen xì khác.

- Hừ! Thì ra ngươi là cao nhân tiềm tàng trong Yêu Hoang, thật là không ngờ!

Hổ Đầu thấy Cát Khánh thần sắc bất thiện, lập tức cả giận nói:

- Thế thì sao, dám vô lễ với lão đại nhà ta, thực sự là con mẹ nó chán sống rồi.

Lão Long thì cầm ngân đao chỉ tới, thét hỏi:

- Tại sao cản đường của huynh đệ ta.

Cát Khánh không trả lời, mà là cười lạnh nói:

- Ta có lòng muốn tha cho huynh đệ các ngươi một hồi, nhưng các ngươi lại không biết sống chết.

Lâm Nhất không đợi hai huynh đệ lên tiếng, giơ tay lên cản lại, mang theo mấy phần tò mò hỏi:

- Cát Khánh, ngươi tiềm tàng như vậy tiềm tàng, là là muốn hủy Yêu Hoang hay là có mưu đồ khác?

Hắn vẫn nhìn chằm chằm hào quang ở góc đó, căn bản không để lời đe doạ của đối phương vào trong lòng.

Cát Khánh bực mình hừ một tiếng, nói:

- Còn không cút ngay, chắc chắn hối hận thì đã muộn.

Lâm Nhất lắc đầu, không nhanh không chậm nói:

- Nếu không phải hôm nay tình cờ gặp được, chỉ sợ Lâm mỗ cũng không đoán ra lai lịch của ngươi.

Cát Khánh hơi kinh ngạc, do dự một chút, hỏi:

- Ngươi có thể biết gì.

- Ngươi vâng mệnh ẩn núp ở Yêu Hoang đã lâu, dần dần lấy được lòng tin của người ta. Năm đó lúc Ma thành muốn đối phó Đấu Tương và Thiên Tinh, ngươi vừa hay đi theo, liền âm thầm cấu kết với Đài Thắng, cũng tiết lộ hành tung, cuối cùng khiến cho đôi huynh muội đó thất thủ bị bắt rồi bị giam cầm. Chuyến đi tới Cửu Thiên tháp, ngươi lại mượn dùng cấm chế tháp để tách khỏi người của Yêu Hoang.

Lâm Nhất hơi dừng lại, sau đó lạnh lùng nói tiếp:

- Ngươi đã lừa gạt mọi người, rõ ràng là muốn hủy Yêu Hoang.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free