Vô Tiên - Chương 2375:
Thiên Tinh thần sắc uể oải, ừ khẽ một tiếng.
Lâm Nhất giơ tay lên, đã thu Thiên Tinh vào Long Quyển. Trong Long Quyển có nhiều thần thạch hơn nữa khí cơ nồng đậm, dùng để chữa thương là không thể tốt hơn. Hắn phất tay áo đứng lên, sau đó nhìn về phía hai vị huynh đệ.
Lão Long đứng dậy theo, trong thần sắc uy vũ lộ ra mấy phần vui mừng.
Hổ Đầu lại ôm thiết bổng bất động, còn cười quái dị nói:
- Ta nói này huynh đệ, ngươi không bằng vào chữa thương cho nha đầu đó đi, lão đại có Hổ ca ta bên cạnh là đủ rồi, cạc cạc.
- Ta thấy ngươi là muốn ăn đòn rồi!
- Hừ! Hổ ca coi như là giãn gân giãn cốt.
- Để ngày khác, hôm nay tha cho ngươi một lần.
Cũng cũng bất lực, dứt khoát trừng mắt rồi xoay người đi chỗ khác. Hai huynh đệ đánh nhau thì đánh nhau, nhưng không vận dụng pháp lực. Hơn nữa tên gia hỏa Hổ Đầu đó da dày thịt chắc, căn bản không sợ bị đánh. Mà tao ngộ của Thiên Tinh có chút quỷ dị, chuyến này không thể lơ là!
Hổ Đầu tự cảm thấy chiếm thượng phong, sau đó mới ôm thiết bổng nhảy lên, trên mặt còn mang theo dấu vết bầm tím, thần khí lại sôi nổi nói:
- Lão đại! Có giết tới Tử Tiêu điện không, huynh đệ ta cam nguyện đi đầu.
Lão Long giơ tay lên ngắt lời:
- Không thể lỗ mãng, cứ nghe lão đại phân phó!
Hổ Đầu tuy nói là người thô lỗ, nhưng lại biết nặng nhẹ. Thấy lão Long không giống nói đùa, hắn đúng lúc im tiếng không nói gì.
Lâm Nhất lại không trả lời, mà là theo hai vị huynh đệ cùng nhau quay đầu nhìn lại.
Lúc này, phía sau đột nhiên có hào quang hiện lên, lập tức hai bóng người hạ xuống, mà lưu ý kỹ thì không hề xa lạ, không ngờ là Mã Nguyên và Dương Giáp lúc trước tách ra. Sau khi họ lần lượt hạ xuống đất, liền nhìn thấy ba người quen thuộc ngoài hơn mười dặm, vội vàng chạy tới, vừa giơ tay thăm hỏi, vừa cảm khái không thôi.
- Tử Tiêu giới thiên này quả thực huyền diệu. Lục kiều ngũ đạo chi cảnh khác biệt nhau.
- Chư vị đạo hữu bọn Lịch Túc tham luyến thiên tài địa bảo, lại bỏ lỡ rất nhiều cơ duyên, thật là đáng tiếc.
- Tục truyền giới Tử Tiêu thần điện của giới này rất khó xuyên qua.
- Thần Tiêu giới thiên tầng chín mới là bất phàm.
Lão Long và Hổ Đầu thấy là hai tu sĩ Hồng Hoang, đều bực mình xoay người đi chỗ khác.
Hai vị tiểu bối đó nhất định là sau khi bỏ lại đám người Lịch Túc, không ngại nguy hiểm đi tới tầng tám của Cửu Thiên tháp. Mặc dù rất có chí khí, nhưng lại có chút không biết tốt xấu.
Thiên Tinh chính là cao thủ Động Thiên trung kỳ tiểu thành, cũng thiếu chút nữa tính mạng khó bảo toàn. Tu sĩ Phạm Thiên tùy tiện đến đây, rõ ràng chính là kết cục tìm chết!
Lâm Nhất lại thần sắc khẽ động, bước lên cười nói:
- Hai vị kiến thức uyên bác, không biết có thể chỉ giáo một hai về Tử Tiêu điện và Thần Tiêu giới thiên không?
Trong nháy mắt, hai người đó đã đến gần, lại không nhịn được ngơ ngác nhìn nhau mà thần sắc do dự. Vừa rồi chỉ là thuận miệng cảm khái một câu, đã có tiền bối khiêm tốn lãnh giáo?
Mã Nguyên trầm ngâm một thoáng, chắp tay đáp:
- Điển tịch trong tộc có ghi chép về lục kiều ngũ đạo, chỉ là thuyết luân hồi. Cái gọi là sáu cầu độ ách kiếp, năm đạo yêu ma thần. Đặc biệt là cái sau, thần nhập bùn đen là nói địa ngục; Thần nhập cây sắn dây, là nói ma quỷ; Thần nhập cầm thú là nói yêu súc; Thần nhập cốt nhục là nói nhân đạo; Thần nhập thiên địa là nói thần đạo.
Dương Giáp ở bên cạnh phụ họa:
- Ừ! Trên La Thiên tam cảnh, có lẽ là thần đạo, chắc hẳn Tam Hoàng đều đã thành thần mà đi rồi!
Mã Nguyên vội vàng xua tay trách cứ:
- Suy đoán vô cớ, há có thể vọng ngôn.
Cũng là đến từ suy đoán, sau La Thiên tam cảnh Vô Cực cảnh Vô Cực cảnh, tiếp theo chính là Tiên Thiên Ngũ Thái, Thái Cực, Thái Tố, Thái Thủy, Thái Sơ và Thái Dịch. Cuối cùng có Hỗn Độn Bản Nguyên. Đó là một con đường có thể thấy được mơ hồ mà lại mờ mịt không có điểm cuối! Mà hiện giờ quy cảnh giới trên La Thiên vào thần đạo, cũng là tự mở ra một con đường. Có điều, hai người này là ăn nói bừa bãi, có bằng chứng gì không? Chẳng lẽ thực sự là mình cô lậu quả văn.
Lâm Nhất có chút bất ngờ nhìn hai lão giả trước mặt.
Mã Nguyên lại nói tiếp:
- Nếu Lâm tôn đã hỏi, tại hạ không dám giấu diếm. Tục truyền, Thần Tiêu giới thiên đó mới là chỗ mấu chốt của cổ tháp. Trong đó có cấm chế bản nguyên, nhưng nếu lĩnh ngộ được, một hai sẽ giống như là thủ đoạn khai thiên tích địa.
Càng nói càng mơ hồ!
Có điều, nếu sớm biết rằng hai lão giả này biết ăn nói như vậy, có thể bắt chuyện một phen. Mà hiện giờ trước mắt lại không phải lúc!
Lâm Nhất quay đầu lại nhìn ra xa, đi thong thả mấy bước, không yên lòng hỏi:
- Hai vị đến từ phương nào?
Mã Nguyên cười nói:
- Trước đây đã báo cáo rồi mà, hai người chúng ta đến từ Trung Dã cổ hải.
Dương Giáp thì thừa cơ khẩn cầu:
- Lâm tôn! Tại hạ có ý muốn hộ tống tới Thần Tiêu giới thiên, mong được thành toàn!
Lâm Nhất không đáp mà lại hỏi:
- Có biết tình hình cụ thể trong Tử Tiêu điện không?