Vô Tiên - Chương 2374:
Tử Tiêu giới thiên, có ban ngày và đêm tối, lại không có nhật nguyệt tinh thần.
Thời gian lúc ban đêm, xung quanh yên lặng, giống như người ta nhắm mắt lại, trong thiên địa là một mảng mờ mịt hắc ám. Hôm sau mặt trời vừa lên, cỏ xanh gió mát. Mà chỗ khác biệt là, ba huynh đệ đang nghỉ ngơi lại trạng thái khác nhau.
Hổ Đầu lật người, ngáp một cái, lập tức lại ôm thiết bổng, nhẹ nhàng khò khè.
Lâm Nhất từ trong tĩnh tọa mở mắt, có tinh quang lóe lên.
Một đạo thân ảnh tráng kiện đột nhiên bay lên, tiếp theo lặng lẽ hạ xuống đất, lập tức lại giơ tay lên ra hiệu. Đó là lão Long, vì độ nhập pháp lực vào trong cơ thể Thiên Tinh, hắn ngồi cả đêm, lại thêm đi đường cả nửa ngày, mà vẫn không được nghỉ ngơi, lúc này lại giống như chim non né tránh bóng người áo đỏ đó, hơn nữa trong thần sắc lộ ra mấy phần xấu hổ.
Lâm Nhất ngồi yên không nhúc nhích, lại giống như gió nhẹ chậm rãi lướt về phía trước, khi hắn tới trước người bóng người áo đỉ, lên tiếng gọi:
- Thiên Tinh.
Thiên Tinh vẫn nằm thẳng, thân hình bọc trong váy dài màu lửa đỏ lộ ra vẻ nhỏ bé mà suy yếu vô cùng. Lúc này lông mi nàng ta khẽ động, mi mắt hé mở, lập tức hé môi thở hắt ra một hơi, sau đó giống như từ từ phục hồi tinh thần, rên một tiếng:
- Lâm lão đại.
Lâm Nhất giơ tay lên đánh ra một đoàn pháp lực, cực kỳ tư thái chậm chạp đỡ nữ tử đang nằm ngồi dậy, lại cười nói:
- Ừ! Ngươi không còn đáng ngại nữa rồi.
Thiên Tinh khoanh chân mà ngồi, vẫn cực kỳ suy yếu, mà nàng ta muốn cười, lại lệ quang chớp động, chu miệng lên, dường như đã qua một đời, lẩm bẩm nói:
- Mạng của Thiên Tinh chưa tuyệt, đa tạ lão đại.
Nàng ta vốn là một nữ tử sôi nổi nóng tính, nhưng cũng có lúc mảnh mai động lòng người.
- Ha ha! Lão đại ngươi sao có thể gạt tiểu cô nương nhà người ta chứ? nàng ta rõ ràng là lão Long...
Thiên Tinh đã tỉnh, Hổ Đầu cũng tỉnh teo. Hắn xoay người ngồi dậy, dụi dụi mắt hổ đang mắt nhập nhèm, đúng lý hợp tình nói. Chợt thấy một đạo thân ảnh tới gần hắn vội vàng giơ thiết bổng lên thị uy:
- Ta rõ ràng là lên tiếng giúp ngươi, lại đối xử như vậy à? Tay trần còn không sợ ngươi, cùng lắm thì so đao bổng.
Thấy đối phương phẫn nộ xoay người rời đi, hắn khí thế đại thịnh, hầm hừ nói:
- Thiên Sát Hàng Long của Hổ ca ghê lắm đấy!
Lâm Nhất nhìn Thiên Tinh, nhẹ giọng an ủi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chậm rãi kể đi.
Lão Long vừa đi mấy bước thì đứng yên, lại dứt khoát đi tới bên cạnh Lâm Nhất rồi ngồi xuống. Hổ Đầu thì ôm đầu, lưu ý động tĩnh bên này. Ba Huynh đệ đợi một, vẫn muốn từ trong miệng Thiên Tinh có được tin tức. Tử Tiêu điện ở đâu, các cao thủ Động Thiên đi đâu rồi, cùng với những gì bản thân nàng ta gặp phải, đều khiến người ta cảm thấy tò mò!
Thiên Tinh lúc này mới thấy rõ tình hình xung quanh, ánh mắt thoáng nhìn qua người lão Long, lại hơi thở gấp một lát, nói:
- Ta ở trong Tử Tiêu điện bị vây công, may mắn đào thoát.
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, hỏi:
- Lệnh sư huynh Tất Kháng và mọi người của Yêu Hoang chẳng lẽ gặp biến cố à?
Váy dài của Thiên Tinh vẫn kiều diễm như lửa, mà khuôn mặt nhỏ nhắn lại tái nhợt không có một tia màu máu.
Nàng ta vuốt tóc, giống như trẻ con ngỡ ngàng lắc đầu:
- Ta cũng không biết tình hình cụ thể của sư huynh.
Lâm Nhất không khỏi quay đầu lại nhìn về phía lão Long ở bên cạnh, đối phương cũng ngạc nhiên khó hiểu. Hổ Đầu ở ngoài hơn mười trượng thì nghe rất rõ ràng, không cho là đúng nói:
- Nàng ta và Tất Kháng tách nhau, giống như huynh đệ chúng ta vậy.
- Không tách!
Thiên Tinh lời nói suy yếu, cũng rất khẳng định, lại nói tiếp.
Từ trong miệng Thiên Tinh biết được nàng ta và sư huynh Tất Kháng không tách ra, là vì chờ đợi những đạo hữu đi theo khác, mà trì hoãn không ít thời gian. Sau khi tới tầng tám của Cửu Thiên tháp, cao thủ Yêu Hoang còn khoảng bốn năm mươi người.
Có điều, lúc tới Tử Tiêu điện muốn vượt giới, Tất Kháng lệnh cho mọi người cẩn thận đi chậm.
Tục truyền, Tử Tiêu thạch điện là cấm chế biến thành, cực kỳ hung hiểm, nếu gặp bất trắc thì ắt nguy tới tính mạng!
Cho nên, Tất Kháng liền sai người đi trước tra xét. Sau đó biết được trong đại điện không ngờ có có chín đường đi. Mà đám người Lăng Đạo, Thanh Diệp, Cửu Huyền cùng với Thiên Ninh Thiên Khí đều từ đây vượt giới mà qua, lại đều đi những hướng khác nhau. Sau đó người xướng nghị, phân công nhau ra đi để tránh bất ngờ. Kết quả là, Thiên Tinh va mấy vị đồng đạo Yêu Hoang ở lại sau cùng xem thời cơ mà hành động.
Đây cũng coi như là một sự quan tâm của Tất Kháng, không muốn tiểu sư muội gặp phải bất ngờ.
Đành phải đành phải chờ ở ngoài điện, lại không thấy động tĩnh của sư huynh. Rơi vào đường cùng, nàng ta liền cùng năm vị đạo hữu Yêu Hoang đi vào trong điện. Ai ngờ Tử Tiêu thạch điện nhìn thì tầm thường, lại cấm chế vô cùng. Đặc biệt là còn có cao thủ tiềm tàng phục kích. Bất ngờ không kịp đề phòng, hơn nữa cấm chế hung hiểm, một nhóm liền bị thiệt hại nặng mà toàn quân bị diệt. Nữ tử này bằng vào thiên phú thần thông, cường hành giết ra một con đường máu, mà vừa chạy được tới đây thì thể lực đã không chống đỡ nổi, nhìn thấy có thân ảnh quen thuộc xuất hiện, liền tới thẳng đây, sau đó thì ngã xuống ngất đi.
Mà sư huynh Tất Kháng an nguy thế nào, thực sự không thể biết được.
Thời gian một nén nhang trôi qua, Thiên Tinh đứt quãng nói tình hình đại khái gặp phải trước sau. Mà nàng ta trong lúc vô tình nhắc tới, sau khi Lăng Đạo, Thanh Diệp vào tháp, vẫn mượn dùng cấm chế trong tháp chu toànvới đám người Thiên Ninh, Thiên Khí. Đám cao nhân đó vượt giới tới tầng chín Thần Tiêu giới thiên, cách lúc này có mấy ngày mà thôi. . .
- Đại sư huynh cát hung khó lường, ba sư huynh lại tung tích không rõ, Thiên Tinh biết làm thế nào cho phải, khụ.
Thiên Tinh nói đến đây, thương thế khó có thể chống đỡ, không nhịn được thở hổn hển ho khẽ mà lảo dảo muốn ngã, lại mang theo vẻ mặt mang theo nhìn về phía Lâm Nhất, do dự nói:
- Lão đại...
Đồng thời, cũng có người thấp giọng gọi khẽ theo:
- Lão đại.
Lâm Nhất nhìn về phía lão Long, đối phương lại ngậm miệng quay đi. Hắn quay sang Thiên Tinh cười cười, nói:
- Nếu ngươi đã gọi ta một tiếng lão đại, ta không thể khoanh tay đứng nhìn.
Hắn vươn tay trái ra, để lộ vòng tay đá trên cổ tay, ói: