Vô Tiên - Chương 2373:
Chợt thấy lão Long sắc mặt khó coi, hắn lập tức lấy ra một vò rượu trái cây, sau đó làm bộ như không có gì lẩm bẩm:
- Ngày sau phải thu thêm mấy đệ tử, không lo không ai hiếu kính rượu ngon, ha ha.
Không tới một lát, Lâm Nhất thả tay, sau khi ngẫm nghĩ một chút, từ trong Càn Khôn giới lấy ra mấy bình đan, lại giơ tay lên đỡ cằm Thiên Tinh, hơn mười viên đan dược đã bay vào trong cái miệng nhỏ nhắn của đối phương. Hắn lại đánh ra mấy đạo pháp quyết, xoay người đứng lên.
Lão Long không nhịn được hỏi:
- Lão đại! Cô nương này có đáng ngại gì không?
Lâm Nhất đi đến bên cạnh Hổ Đầu rồi ngồi xuống, đoạt lấy bình rượu uống một ngụm, chép chép miệng, sau đó mới trầm ngâm nói:
- Thiên Tinh liên tục bị thương nặng, cho nên tạng phủ lệch vị trí mà kinh mạch bị hao tổn. Ta mặc dù tìm đan dược cho nàng ta ăn, cũng dùng pháp lực mà làm tan dược lực, nhưng cũng chỉ là kế quyền nghi mà thôi. Muốn khỏi được thì phải mất vài ba chục năm. May mà nàng ta không đáng ngại gì về tính mạng.
Trong tay Hổ Đầu không còn rượu, ngoan ngoãn lấy ra một vò nữa, cũng vươn tay ra quơ quơ, thấy không có người để ý tới. Liền yên tâm thoải mái tự uống.
Lão Long quan sát bóng người áo hồng cách đó không xa, lại hỏi:
- Tiếp theo làm gì? Là mang nữ tử này theo hay là để nàng ta lại đây.
Lâm Nhất theo tiếng đáp:
- Trước khi tình hình không rõ mà mang theo Thiên Tinh, khẳng định là không ổn. Nếu bỏ lại thì trái với đạo nghĩa.
Hắn đổi giọng, hỏi ngược lại:
- Không biết lão Long ngươi có cao kiến gì không?
Lão Long đi mấy bước, nhíu mày nói:
- Trước đó được biết Thiên Tinh đồng hành với mọi người của Yêu Hoang. Nếu nàng ta gặp nạn, Tất Kháng chắc tuyệt không may mắn thoát khỏi. Mà từ lúc vào Cửu Thiên tháp tới giờ, thủy chung không thấy tung tích của cao nhân. Không cần nghĩ nhiều, phía trước tất nhiên đã phát sinh biến cố.
Hắn dừng bước, nghiêm mặt nói:
- Lão đại! Cứ chờ Thiên Tinh tỉnh lại, tìm hiểu tình hình thực tế. Bằng không huynh đệ ta cứ tùy tiện mà đi, chắc chắn hung hiểm khó dò!
Lâm Nhất gật đầu khen ngợi, giơ bình rượu lên nói:
- Ngươi dùng pháp lực giúp nàng ta một phen, tỉnh dậy sớm cũng không phải là khó!
Lão Long ngẩn ra, khó khăn nói:
- Nàng ta là nữ tử, liệu có tiện không?
Lâm Nhất khó hiểu nói:
- Đạo hữu với nhau, gì mà nam nữ khác biệt?
Hổ Đầu uống rượu, tự đắc cười ha ha, chen miệng nói:
- Khà khà! Hắn là không quên được Long nữ, rất là khuynh tình chuyên chú.
Hắn vừa dứt lời, một đạo thân ảnh tráng kiện như núi xông tới, còn có một đôi đại quyền đầu kêu vù vù, cũng hét lớn:
- Ta không cho đít ngươi nở hoa thì ngươi đúng là Hổ ca.
Hỏng rồi, không nên nhắc tới Long nữ! Lão Long thật sự nổi giận rồi!
Khi Hổ Đầu tỉnh ngộ thì đã muộn rồi. Hắn xoay người muốn trốn, chưa đi được mấy trượng đã ngã cho. Bị đánh không hoàn thủ, đó không phải là bản sắc của Hổ ca. Lại vật lộn một phen, ăn không ít đòn đâu.
Hai huynh đệ đó đúng là đánh nhau, lăn lộn mà loạn quyền bay tán loạn. Một người quát thằng ôn đáng đánh, một người nói không đau, không đau. . .
Lâm Nhất giống như không thấy náo nhiệt phía sau, cứ một mình yên lặng uống rượu. Khi rượu không còn, hắn vứt bình, đứng dậy Thiên Tinh trước mặt Thiên Tinh rồi ngồi xuống, bắt lấy mạch của nữ tử đó, chậm rãi đưa pháp lực của bản thân vào.
Sai thời gian một nén nhang, hai người đang đánh nhau đã ngừng lại.
Lão Long cơn tức đã tiêu, chạy đến một bên ngồi xuống không lên tiếng. Hổ Đầu thì mặt mũi bầm dập nằm đó, không phục khó chịu rên hừ hừ.
Cho đến qua hai canh giờ, Lâm Nhất buông tay Thiên Tinh ra. Nữ tử Trước mặt vẫn bất tỉnh, mà khí tức yếu ớt như tơ nhện đã trở nên có lực hơn rất nhiều. Hắn hơi cảm thấy mỏi mệt, lấy ra một khối tinh thạch thổ nạp điều tức.
Có người yên lặng đi đến bên cạnh, thấp giọng nói:
- Lão đại.
Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, đứng dậy tránh ra.
Lão Long ngồi xuống, nín thở ngưng thần, vươn tay tóm lấy mạch của Thiên Tinh.
Hổ Đầu vẫn nằm cách đó không xa, vết bầm tím trên mặt chưa tiêu, bộ dạng rất đáng thương. Mà hắn không ngủ, chậm rãi đứng lên, ủy khuất nói:
- Lão đại! Tên gia hỏa đó thực sự là vô tình vô nghĩa, xuống tay rất nặng!
Lâm Nhất nhếch miệng, vỗ vai Hổ Đầu kéo xuống, an ủi:
- Nếu ngươi không chịu được đánh, trốn hắn là được!
Hổ Đầu không cảm kích, vai lách ra, hậm hừ nói:
- Không đau! Thật sự không đau! Ngày sau ta nhất định sẽ khiến lão Long hắn biết sự lợi hại của Hổ ca! Nhưng lão đại không công bằng.
Lâm Nhất giơ tay lên lấy ra một vò rượu, bất đắc dĩ nói:
- Vài bình rượu mạnh cuối cùng, vốn muốn dùng để an ủi ngươi, thôi vậy...
Hắn làm bộ muốn thu hồi bình rượu, lại bị Hổ Đầu đoạt lấy, cười ha ha nói:
- Tâm ý của lão đại chúng ta hiểu mà.
Ánh mắt Lâm Nhất nhìn tới hai bóng người một ngồi một nằm cách đó không xa, nói tiếp:
- Khi uống rượu, đừng ngại nói những chuyện thú vị của ngươi và lão Long năm đó, thí dụ như Thiên Tinh, còn cả Long nữ.
Hổ Đầu thấp giọng cười nói:
- Khà khà! Đừng để tên gia hỏa đó nghe thấy.
Bất tri bất giác, ánh mặt trời tối dần.