Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2372:

Tầng tám Cửu Thiên tháp, Tử Tiêu giới thiên, ngày đầu tiên.

Đây là một hẻm núi u ám, hơn nữa không thấy điểm cuối. Trên không thấy mặt trời, gió lạnh quanh quẩn; Phía dưới thì là quỷ khóc sói gào, khiến người ta sởn gai ốc.

Dưới một gốc cây, có lão giả tóc trắng tựa vào. Hắn thần thái tường hòa, mỉm cười nhìn ba huynh đệ đi ngang qua, không đợi Hổ Đầu tới gần, lại bỗng nhiên mặt mày dữ tợn, hai tay giơ ra, sát khí lộ ra mà gào thét không ngừng. Ngay sau đó huyết nhục tung tóe, một cái xích sắt to bằng ngón cái đã xiết chặt cả người, cho dù điên cuồng giãy dụa cũng không giãy ra được chút nào, hắn đành phải dần dần yên tĩnh, sau đó lộ ra bộ dạng mặt mũi hiền lành vô hại!

Trong một huyệt động thấp bé, một tráng hán chậm rãi nhúc nhích. Người hắn đứt đôi từ phần lưng, hai mắt chỉ còn lại lỗ thủng máu, lại vẫn giơ hai tay lên trời than khóc. Mà phía sau hắn, vàng bạc châu báu chất thành đống dưới một lớp bụi bặm.

Trước một lều cỏ rách nát, một lão phụ nhân miệng đầy máu cười khanh khách không ngừng. Bà ta một tay ôm một đứa trẻ con không nguyên vẹn, một tay cầm dùi đâm vào ngực.

Trong một mương sâu, ngàn vạn thân ảnh trần truồng đang trèo lên, bên dưới người là bụi gai, bên trên là mưa gió như tên, phía trước thì hào quang lấp lánh, chuông khánh gõ vang.

Hổ Đầu thúc giục lão đại, lão Long đi mau. Thì ra Hổ ca sợ quỷ!

Ngày thứ hai.

Một đường hỏa diễm vô bờ chặn đường, có cầu gỗ vắt ngang. Liệt diễm mấy chục trượng cuồn cuộn, cầu gỗ nhỏ hẹp bị đốt cho sắp rụng.

Lâm Nhất nói, người tu đạo chính là phương ngoại chi sĩ, không bị "lục kiều" hạn chế.

Kết quả là, Hổ Đầu dẫn đầu xông qua cầu. Mà vừa thoát khỏi cảnh tượng Luyện Ngục thê thảm lại rơi vào trong khủng hoảng khó hiểu.

Quỷ ảnh nhiều không đếm xuể, có nam có nữ, có già có trẻ, ai nấy phát ra tiếng gào thê lương, cũng giương nanh múa vuốt đánh tới.

Hổ Đầu vung đại bổng quét ngang bát phương, lại chiêu nào cũng thất bại, bốn phía vẫn quỷ ảnh lay động mà dây dưa không ngớt. Hắn gấp đến độ giậm chân bình bịch, lại thấy quanh người Lâm Nhất và lão Long chớp động hào quang pháp lực mà đi như chỗ không người.

Ngày thứ ba.

Một cầu đá vắt ngang suối nước, bên bờ phong cảnh điền viên ấm áp.

Ngoài đồng ruộng có người trồng trọt; sau thôn trước thôn có mục đồng thổi sáo; Trước cửa tiểu viện người già phụ nữ cười nói vui vẻ.

Hổ Đầu si ngốc nói:

- Đó chẳng lẽ là tiên cảnh.

Sau mấy canh giờ, sài lang báo xuất hiện bốn phía, hồ mị yêu hoặc, âm dương điên đảo mà thiên địa hỗn loạn!

Hổ Đầu kinh ngạc, gọi Lâm Nhất và lão Long chạy tới.

Ngày thứ tư.

Cầu ngọc lấp lánh, ánh sáng long lanh.

Chỉ thấy trong lầu gác đình tạ và cung đình đền điện, nam tử thì phong thần tuấn tú, nữ tử thì thướt tha nhiều vẻ. Bất kể là già trẻ đều phục sức hoa mỹ hơn nữa nho nhã lễ độ, hiển nhiên đều là thần tiên!

Ba huynh đệ tự thẹn dơ bẩn, dưới chân không ngừng vội vàng đi.

Ngày thứ năm.

Ngân kiều như cầu vồng, vượt qua lạch trời.

Chỉ thấy có thần nhân bắt rồng trói hổ, có tiên tử cưỡi ngạc thổi tiêu, còn có thiên địa tôn giả tung hoành tinh vũ, lực phá núi sông. Mà tất cả đều lộ ra vẻ mông lung, khiến người ta không thể nhìn rõ.

Ngày thứ sáu.

Chuông cổ gõ vang, tường vân vạn đạo, một đạo kim kiều nối thẳng thiên khung.

Tinh quang vô biên, vũ trụ vô ngần. . .

Đang lúc ba huynh đệ đắm chìm trong thiên địa vô cực, bỗng nhiên vân quang biến hóa, trong nháy mắt đã tới một sườn núi. Sáu ngày nay giống như cảnh mơ thoáng qua, lại không phải không có cảm thụ. Mà ba người còn chưa kịp hồi vị, xa xa có một luồng sáng đỏ rơi xuống đất.

Bùm.

Hổ Đầu nghe thấy động tĩnh, vội vàng cầm theo thiết bổng chạy tới. Lão Long thì do dự một chút rồi đi tới một thung lũng ngoài nghìn trượng.

Lâm Nhất thì đi đằng sau, không quên thừa cơ quan sát bốn phía.

Tầng tám Tử Tiêu giới thiên của Cửu Thiên tháp này rất khác với bảy tầng trước. Không chỉ có ảo cảnh Lục kiều ngũ đạo, còn có ánh mặt trời và gió mát. Giống như cấm chế trong không trung cũng không còn tồn tại, khiến người có xung động như thuận gió ngao du!

Xa gần đều là triền núi nhấp nhô, hơn nữa cỏ xanh như đệm mà cảnh đẹp ý vui, lại có khí cơ nồng đậm tràn ngập tứ phương, cũng yên tĩnh tường hòa. Có điều, ngoài vạn dặm có kỳ phong đột ngột dựng lên, lờ mờ tăng thêm mấy phần tiêu sát chi khí. Mà ở thung lũng gần đó, lại có người mình đầy máu me mà chết ngất bất tỉnh.

- Ồ? Là nha đầu này, không liên quan tới Hổ ca.

Hổ Đầu sau khi kinh ngạc, không ngờ xoay người tránh ra, trên mặt lộ vẻ kỳ lạ, bộ dạng tị hiềm. Lão Long hung hăng lườm hắn một cái, lại xấu hổ lắc đầu, vươn tay ra vẫy Lâm Nhất, nói:

- Là Thiên Tinh.

Mặt cỏ bị đào ra một cái hố nông, một nữ tử áo đỏ nằm trong đó. Tóc rối che khuất nửa bên mặt tái nhợt, lại có vết máu đỏ sẫm ở lông mày, lông mi và khóe miệng, có chút kinh diễm mà lại nhìn ghê cả người!

Nữ tử bất tỉnh này chính là Thiên Tinh điêu ngoa bốc đồng hơn nữa tính nóng như lửa đó. Nàng ta vốn nên đồng hành với sư huynh Tất Kháng, sao lại rơi vào kết cục này?

Lâm Nhất ngạc nhiên khó hiểu, giương mắt nhìn về phía bên cạnh.

Lão Long hai tay xòe ra, ý bảo mình không đoán được, do dự nói:

- Nàng ta thương thế rất nặng, căn bản không kịp kêu cứu đã ngất đi rồi, có thể thấy được gặp chúng ta cũng là trùng hợp.

Lâm Nhất quan sát vẻ mặt lão Long, sau đó vung tay áo, đã cuốn Thiên Tinh từ trong hố đất lên, sau đó dặt xuống mặt cỏ. Hắn lập tức vén vạt áo ngồi khoanh chân, vươn tay ra bắt uyển mạch của đối phương.

Lão Long thầm thở phào, nhưng vẫn thần sắc chú ý.

Hổ Đầu đi bộ một vòng xung quanh, khiêng thiết bổng chạy về, nói:

- Trong vạn dặm không có bóng người, lại từ trên trời có nữ tử rơi xuống, đúng là kỳ quái.

Hắn thấy Lâm Nhất đang xem xét thương thế của Thiên Tinh, lùi ra sau vài bước, lập tức đặt mông ngồi xuống cỏ, trêu chọc lão Long:

- Ta nói này Long ca, nữ tử này tốt xấu gì cũng có chút thân thiết da thịt với ngươi, sao có thể thấy chết mà không cứu, khoanh tay đứng nhìn chứ?

Lão Long cũng lui về phía sau vài bước, quay đầu mắng:

- Đánh rắm! Ai có thân thiết da thịt với nàng ta chứ.

- Hổ ca chính mắt nhìn thấu mà, ngươi còn dám không thừa nhận.

Hổ Đầu bày ra tư thế trốn tránh, miệng không chịu yếu thế, lại cười nói:

- Ít nhất thì cũng là đánh nhau ra giao tình, việc gì phải tức giận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free