Vô Tiên - Chương 2376:
Trên mặt cỏ chỉ còn lại thân ảnh của hai lão giả.
Mã Nguyên và Dương Giáp im lặng ngồi đối diện nhau, lại cãi nhau gì đó không rõ.
Tình hình cụ thể có liên quan tới Tử Tiêu điện, thật sự không ai không biết. Mà vị Lâm Nhất, Lâm tiền bối kia lúc trước còn ôn hòa tùy ý, sau đó lại đột nhiên trở nên vô tình, cũng nghiêm cấm hai người tới gần Tử Tiêu điện nửa bước. Dám không nghe, chắc chắn sẽ đại họa lâm đầu!
Hiện tại lúc này, nên đi nơi nào?
Mã Nguyên quay đầu nhìn về phía xa, giống như có mất mát nói:
- Vốn định tới Thần Tiêu giới thiên kiến thức một phen, ai ngờ lại kết thúc như vậy?
Dương Giáp tay vuốt râu, lên tiếng an ủi:
- Đạo hữu biết thấy đủ đi! Chúng ta có thể đến đây, đã là cơ duyên rất sâu rồi. Vị Lâm tôn kia không giống người thường, bất thường như vậy tất có nguyên do!
Mã Nguyên gật đầu, cảm khái nói:
- Trong Cửu Thiên tháp này tầng một bình thường, tầng hai là lửa, tầng ba là băng, tầng bốn là hỗn độn, tầng năm là vạt vật sinh, tầng sáu là vạn linh sinh, tầng bảy là vạn pháp sinh, tầng tám là vạn giới sinh, tầng chính là thần giới thành, có thể nói là vô cùng huyền diệu, mà giới thiên bất đồng. Điển tịch trong tộc có viết, thành bất khi ngã! Chỉ tiếc...
Hắn lắc đầu, buồn bã nói:
- Thôi! Tử Tiêu điện và Thần Tiêu giới thiên đó chính là chỗ các cao nhân sính uy hiển thánh.
Trong nguyên dã nhấp nhô, một ngọn núi màu đỏ đột ngột từ mặt đất mọc lên. Nó chiếm ngàn dặm, bốn vách dựng đứng, đỉnh núi vạn trượng cắm thẳng trong mây. Mà trên đỉnh của nó, không ngờ có một tòa thạch điện đứng sừng sững, cao lớn nguy nga hơn nữa lại hơn nữa lại thần bí khó lường!
Cách dưới chân núi trăm dặm, ba huynh đệ hạ xuống.
Tử Tiêu giới thiên, cấm chếtrên trời cao đã giảm bớt. Chỉ cần tránh kết giới ở nóc trời thì có thể bay lượn tự nhiên.
Hổ Đầu ngẩng đầu nhìn xung quanh, hiếu kỳ nói:
- Xây nhà cao như vậy, không phải là dọa người à? Lão đại.
Hắn gọi một tiếng, nói tiếp:
- Cớ gì do dự không tiến, dứt khoát xông vào xem thử đi.
Lão Long lắc lư bước hai bước, quan sát hướng về phía từ trên xuống dưới. Đối phương vừa muốn trốn tránh, hắn hất cằm, cười cười giáo huấn:
- Ngươi đừng ngại đi trước dò đường, ta và lão đại cung kính chờ tin lành!
Hổ Đầu hừ một tiếng, vẫn khiêng thiết bổng tránh sang một bên, khôn khéo nói:
- Chỉ cần lão đại lên tiếng, ngươi cho rằng ta không dám à? Thấy tình hình không ổn, ta xoay người bỏ chạy. Không để như nha đầu Thiên Tinh đó đâu.
Hai mắt hắn lóe sáng, mang theo mặt hổ bầm tím chưa hết cười nói:
- Ài, ta nói này huynh đệ, ngươi vì sao không dám để nàng ta giáp mặt cám ơn ân nhân ngươi, Hổ ca vẫn rất hồ đồ.
Một nam một nữ trần truồng đối diện nhau, cho dù lúc ấy là ngươi chết ta sống, cũng không thể để người ta nhìn thấy, nhất là Hổ Đầu hiếu sự.
Nếu không, sau này không thể nói rõ!
Lão Long có chút biết vậy chẳng làm, giống như anh hùng thất tiết bất đắc dĩ. Hắn thầm cắn chặt răng, dứt khoát mặc kệ, xoay người đứng sóng vai với Lâm Nhất, nghĩ nghĩ rồi nói:
- Thiên Tinh gặp phục kích, tất có cao thủ Động Thiên hậu kỳ tương trợ. Mà nàng ta vội vàng chạy thoát thân, lại không biết lai lịch của đối thủ. Trong Tử Tiêu điện quá mức quỷ dị, lão đại...
Lâm Nhất từ xa xa thu hồi ánh mắt, theo tiếng nói:
- Chỗ ngươi không hiểu cũng là chỗ ta lo. Mà từ như vậy cho rằng hai nhà Thiên Hoang và Ma Hoang liên thủ đối phó Yêu Hoang, không khỏi có chút gượng ép. Có điều, giống như lời Hổ Đầu nói, huynh đệ ta đã không thể lảng tránh.
Lão Long đã nếm qua nỗi khổ vì sự lỗ mãng, hiện giờ xem như đã làm người hai đời, không muốn lại giẫm lên vết xe đổ, chỉ có mọi chuyện đều cẩn thận. Nếu theo hắn đoán, để cướp đoạt cơ duyên, Ma Hoang, Thiên Hoang và Yêu Hoang đã trở mặt động thủ. Mà Thiên Tinh thân là đệ tử của Yêu Hoàng, khó thoát khỏi vạ lây. Giờ này khắc này, trong Tử Tiêu điện tất là nguy cơ bốn bề. Ba huynh đệ là biết khó mà vẫn làm, hay là tìm kế sách khác, thực sự là phải châm chước một phen!
Lâm Nhất do dự một chút, nói tiếp:
- Ta có thực sự để ngươi và Hổ Đầu trốn vào Long Quyển.
Hắn cố ý dừng lại ở đây, liền có lòng dặn dò vài câu. Mà suy trước nghĩ sau, vẫn có chút không yên lòng với hai huynh đệ. Có lẽ tránh khỏi đích thân tới hiểm địa mới là kế sách vạn toàn chân chính.
- Không.
- Hổ Đầu cũng không! Như vậy để huynh đệ chúng ta ta vào đâu?
Lâm Nhất vừa dứt lời, đã chuốc lấy sự đồng thanh phản đối của lão Long và Hổ Đầu.
Khó khăn lắm mới đến được đây, lại phải trốn vào Long Quyển, hai huynh đệ kiên quyết không chịu!
Lâm Nhất sớm có tính toán, vội vàng giơ tay lên cản hai người lại, nói tiếp:
- Thôi được rồi! Tiến thối do ta phân phó, không được kháng mệnh.
- Lão Long tất nhiên kỷ luật nghiêm minh.
- Ha! Lão đại đúng là nói thừa, ngươi còn không tin Hổ Đầu sao?
Lâm Nhất mỉm cười với hai huynh đệ, không nhiều lời, lại ngẩng đầu nhìn chung quanh, thấy xa gần không có gì dị thường, lập tức vung tay lên, nói:
- Cho dù núi đao biển lửa cũng phải vào một chuyến!
Nói xong, người đã bay lên. Lão Long và Hổ Đầu theo sát đằng sau, ba đạo thân ảnh bay tới núi cao vạn trượng phía trước.
...
Thạch điện dài rộng trăm trượng, cao chừng ba mươi trượng, từ tử thạch xây thành, hơn nữa xung quanh có mấy chục cột đá dựng lên. Cả tòa đại điện dưới liền với núi, trên chạm với trời, phong cách cổ xưa mà khí tượng bất phàm!
Ba huynh đệ từ dưới núi đi lên thạch điện, không tùy tiện xâm nhập, mà là sau khi đi lòng vòng bên ngoài cách mấy chục trượng mới chậm rãi tìm tới một nơi.