Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2369:

Hơn trăm tu sĩ Phạm Thiên đó giống như được đại xá, lập tức tách ra hai bên. Một đám vội vàng đi lên núi cao, một đám thì quay đầu nhảy xuống vách núi mà biến mất trong bóng đêm.

Hổ Đầu không nhịn được giơ thiết bổng muốn đi, lại ánh mắt trưng cầu ý kiến.

Lâm Nhất không ngăn cản, ngược lại gật đầu ngầm đồng ý.

Hổ Đầu vội vàng ra hiệu cho lão Long rồi cùng tiến về phía trước. Chỉ trong nháy mắt đã lướt qua vách núi mấy trăm trượng. Mà hơn hai mươi cao thủ Động Thiên đó thì đứng hai bên, ở giữa một khoảng trống mấy chục trượng hoàn toàn không có gì ngăn cản. Chỉ có nam tử râu đen trong đó là lạnh lùng nhìn chăm chú, hơn nữa thần sắc không rõ, giống như sớm đã nhìn thấu tất cả. Hai huynh đệ thầm đề phòng, thừa dịp đi tới dưới chân núi. Đã có người trèo lên trên, cùng dần tới đỉnh, lập tức quấy từng trận vân quang biến ảo. . .

Sau một thoáng, trên vách núi rộng lớn đã thưa thớt người.

Có điều, trên vách núi to như vậy, Lâm Nhất vẫn đứng một mình. Mà hơn hai mươi cao thủ Động Thiên đó cũng đứng yên mà thần sắc bất thiện, rõ ràng là bày ra trận thếmuốn giằng co với hắn.

Tình cảnh này đã là không nói cũng hiểu.

Lâm Nhất lắc đầu, thong thả bước về phía trước. Trong nháy mắt, từng bóng người từ chỗ cao của vách núi nhảy xuống, cũng nhanh chóng tản ra. Thế đi của hắn chậm lại mà nhìn xung quanh, khóe miệng nở nụ cười lạnh. Đối phương còn có ba người không nhúc nhích, hơn nữa một vị trong đó mặt lộ vẻ do dự.

Đúng lúc này, có người giận dữ hét:

- Gừ gừ! Dám chắn đường của lão đại, Hổ ca không cho.

Có người trầm giọng nói:

- Lão đại! Ngươi kính người ta một thước, chỉ tiệc người ta lại không nhường một trượng; Chẳng thà hắn khinh ta một phần, ta cho hắn một đao đi.

Hổ Đầu và lão Long đã đến dưới chân cô phong, sau khi thừa cơ thăm dò tình hình, lại chưa rời đi, mà là quay lại. Chỉ là hai huynh đệ chưa nói hết, hai đạo kiếm quang sắc bén đã bỗng nhiên bay tới. Không cần nghĩ nhiều, có người muốn tách ba huynh đệ ra. Đột nhiên làm khó dễ chính là hai lão giả tu vi Động Thiên trung kỳ!

Bùm một tiếng, Hổ Đầu lui liền hơn mười trượng mới đứng vững lại được, hai tay đau nhói tê rần, cho dù là thiết bổng cũng rung nhè nhẹ. Tuy nói đã có phòng bị, mà đột nhiên bị tập kích vẫn lực không đủ chống. Hắn là người không thích chịu thiệt, gầm lên một tiếng rồi lại xông lên.

Đồng thời trong một tiếng nổ vang, lão Long gạt tung kiếm quang đột kích. Mà hắn không đợi lão giả ở ngoài hơn mười trượng có ứng biến, đao ảnh liên tiếp phá gió mà đi. Đối phương không kịp chống đỡ, vội vàng trốn tránh ra sau. Hắn thừa cơ đánh về phía một lão giả khác, cũng trầm giọng quát:

- Hổ Đầu! Còn chưa cút đến bên cạnh lão đại đi.

Lại một tiếng nổ vang lên, lão Long đã bức lui hai lão giả xuất thủ đánh lén. Hắn thế đi không ngừng, lắc mình lao về phía trước.

Hổ Đầu có lòng muốn báo thù, lại không có sức giết địch. Hắn oán hận nhớ kỹ bộ dạng cừu gia, đi theo lão Long xông tới.

Theo hai bóng người lao về phía vách núi, trong giây lát ba huynh đệ đã gặp lại nhau.

Hổ Đầu thở hổn hển dừng bước, không phục khó chịu, hơn nữa lại trông mà thích hét lên:

- Lão Long, ngươi uy phong hơn?

Lão Long không phải uy phong hơn, mà là lợi hại hơn. Trong cơ thể hắn vốn bất ngờ có thêm cửu chuyển khí cơ, hơn nữa lại tham ngộ nhiều mặt, hiện giờ uy lực của mỗi một đao đều không tầm thường, cứ dần dà theo thời gian, sẽ càng thêm cường đại!

Lâm Nhất thấy lão Long mang theo Hổ Đầu bình yên quay lại, gật đầu với hai người. Vừa rồi để hai huynh đệ đi thăm dò, quả nhiên vẫn gặp phải động tĩnh. Đối phương kết trận ở đây chờ đợi, chỉ là vì Lâm mỗ hắn sao?

Hơn hai mươi Động Thiên Động Thiên đã tới trên vách núi, giống như mở ra một mặt lưới, chỉ cần ba huynh đệ tiến về phía trước một bước, chắc chắn sẽ rơi vào trong vòng vây.

Hai lão giả Động Thiên hậu kỳ đó ngăn cản không thành, xoay người theo mọi người ép tới.

Trần Luyện Tử thì đi sau một bước, một mình đứng ở ngoài trận. Hẳn là thương thế chưa lành, khuôn mặt tái nhợt phủ một tầm bóng ma. Hắn thấy ba huynh đệ đó vẫn chưa thừa cơ chạy trốn, miệng mấp máy mấy cái, hơn hai mươi vị cao thủ Động Thiên ngầm hiểu, dưới sự dẫn dắt của hai lão giả chậm rãi bức về phía trước.

Khóe miệng Lâm Nhất hơi nhếch lên, ánh mắt nhín sang hai bên. Lão Long và Hổ Đầu đều nước ra, cầm đao gậy triển khai tư thế động thủ. Hắn sau đó cao giọng nói về phía trước:

- Trần Luyện Tử! Lâm mỗ từng tha cho ngươi một lần, sao lại dạy mãi không sửa? Phương Nguyên Tử, Phương Minh Tử có phải có bang thủ nên có thêm mấy phần dũng khí không? Còn cả chư vị Thiên Hoang đồng đạo nữa, không oán không cừu với nhau, việc gì phải tự tìm đường chết?

Lời nói của hắn lạnh lùng, hơn nữa thần sắc hờ hững, mà trong lúc thét hỏi, uy thế bễ nghễ tứ phương lại khí thế bức nhân!

Có điều, tình hình tiếp theo có chút ngoài sở liệu.

Hoặc là không biết đáp lại thế nào, hay là trong lòng kiêng kị. Chỉ thấy Trần Luyện Tử không tiếp lời, mà lạnh lùng hừ một tiếng, lập tức mang theo sắc mặt âm trầm yên lặng xoay người rời đi, trong nháy mắt đã đến dưới chân cô phong, tiếp theo thì trèo lên, sau đó thì biến mất trong vân quang.

Có người lại tiếp tục tới gần, lên tiếng nói:

- Lâm Nhất! Ngươi giết các đồng đạo Thiên Hoang ta, thù này không thể không báo. Chúng ta chờ đã lâu rồi.

Lâm Nhất giơ tay lên rút ra Kim Long kiếm, sát khí ùa ra. Mà trong ánh mắt hắn lại hiện lên một tia nghi hoặc. . .

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free