Vô Tiên - Chương 2370:
Bùm.
Nhất đao cửu ảnh, ngân quang lấp lánh, tiếng gió điếc tai, không ngờ nổ ra một đoàn lửa đêm hoa mỹ.
Trong nháy mắt, huyết nhục vỡ nát mà hồn phi phách tán!
Ngay sau đó một đạo thân ảnh cường tráng quay về chỗ cũ, cánh tay rung lên. Ngân đao bảy thước trong tay hắn rạch ra một đạo lưu quang, đao phong sắc bén vẫn vang vù vù. Theo đó hắn lại nghiêm nghị hét lớn:
- Còn muốn báo thù thì trước tiên phải bước qua một cửa này của lão Long!
Trong bóng đêm là một mảng yên tĩnh. Thiên khung vân quang trên cô phong, vẫn yên lặng biến ảo. Vách núi xung quanh, hơn hai mươi đạo thân ảnh ngưng trọng lặng lẽ. Mà mùi máu tanh dày đặc lại theo gió lan ra, sát khí lạnh lẽo khiến người ta hoảng sợ!
Phương Nguyên Tử vừa dứt lời, Lâm Nhất cũng lấy ra Kim Long kiếm, lão Long cũng xuất thủ đột nhiên làm khó. Mà xông tới trước người tu sĩ gần nhất, một đao kết liễu tính mạng đối phương, sau đó trong nháy mắt lại quay về chỗ cũ, có thể nói là nhanh như lôi đình, căn bản khiến người ta không kịp ứng biến.
- Long ca uy vũ!
Hổ Đầu đột nhiên hét lên, tiếng vọng chấn động tứ phương. Lập tức hắn hai tay cầm gậy, sóng vai mà đứng với lão Long, dữ tợn nói tiếp:
- Ai dám chọc lão đại nhà ta, ta một gậy đập chết hắn.
Lão Long giết người lập uy, lại thêm sự kiêu ngạo của Hổ Đầu. Khí thế của hai huynh đệ lập tức trấn nhiếp toàn trường. Trong nhất thời, xung quanh không ai lên tiếng trả lời.
Lâm Nhất thì bước về phía trước, không nhanh không chậm nói:
- Sư huynh đệ Trần Luyện Tử liên tiếp đối địch với Lâm mỗ, mà Lâm mỗ vẫn tha cho hắn một mạng, tiếc rằng hắn u mê không tỉnh ngộ, lại còn mê hoặc các ngươi tới chịu chết.
Hắn đi tới trước mặt hai vị huynh đệ, lời nói dừng lại, kim kiếm trong tay chỉ về phía trước, trầm giọng nói tiếp:
- Phương Nguyên Tử, Phương Minh Tử, các ngươi trong ba hơi thở mà không cút đi, dưới kiếm Lâm mỗ một người cũng không lưu!
Hơn hai mươi vị tu sĩ Thiên Hoang, lấy Phương Nguyên Tử và Phương Minh Tử cầm đầu. Hai lão giả bị Lâm Nhất điểm danh, không khỏi ngơ ngác nhìn nhau. Đối phương tuy chỉ có ba người, lại ai nấy tu vi bất phàm. . .
Lão Long hợp thời đe dọa:
- Hừ! Mấy chục cao thủ Động Thiên của Ma thành đối địch với huynh đệ chúng ta, kết quả toàn quân bị diệt. Các ngươi đã có lòng tìm chết, ta cũng không ngoại nhất nhất thành toàn.
Hổ Đầu bực mình hét lên:
- Lão đại nói, trong ba hơi thở một tên cũng không lưu. Một... Hai... Ba.
Chữ ba còn chưa hô ra, Lâm Nhất ở bên cạnh đột nhiên vung ống tay áo, mấy chục đạo thân ảnh giống như quỷ mị bỗng nhiên xuất hiện, sát khí sắc bén lập tức bao phủ xung quanh. Hắn quát to:
- Giết.
Phương Nguyên Tử và Phương Minh Tử vẫn đang do dự, chợt thấy Lâm Nhất tế ra Thiên Sát khôi lỗi, mới biết đối phương không phải là phô trương thanh thế, mà là thật sự động sát tâm.
Hai người vội vàng xoay người bỏ đi, hô to:
- Rút!
Lúc trước còn vòng vây sâm nghiêm, trong nháy mắt đã là một mảng hỗn loạn.
Lâm Nhất và lão Long đã đánh tới phía trước, Hổ Đầu thì thừa cơ đánh lén.
Phương Nguyên Tử và Phương Minh Tử thấy tình hình gấp rút, trong chớp mắt đã lui tới dưới chân cô phong.
Lâm Nhất và lão Long theo sau mà tới, kim kiếm ngân đao đột nhiên bổ tới.
Phương Nguyên Tử và Phương Minh Tử không có lòng ứng chiến, vội vàng tế ra phi kiếm ngăn cản. Trong tiếng nổ bang bang, hai người tự biết không địch lại, dựa thế nhảy lên cô phong, lập tức nhảy vào trong vân quang không thấy bóng dáng.
Lâm Nhất không đuổi theo, mà là dừng lại quay đầu lại nhìn xung quanh. Chỉ thấy dưới sự dẫn dắt của Hổ Đầu, một đám Thiên Sát vệ tiêu diệt chung quanh. Những tu sĩ không thể vượt giới mà đi này trong nháy mắt đã hao tổn quá nửa, còn lại thì nhảy xuống vách núi mà liều mạng chạy trốn.
Lão Long thuận tay một đao chém ngã một tu sĩ muốn thừa dịp loạn nhảy lên đỉnh núi, hiếu kỳ nói:
- Lão đại! Sao không đuổi giết.
Lâm Nhất trả lời:
- Phương Nguyên Tử và Phương Minh Tử đều là cao thủ Động Thiên trung kỳ. Tính cách của hai người họ cẩn thận hơn nữa lại liều chết đào thoát, ngươi và ta chưa chắc đã ngăn được. Hơn nữa Trần Luyện Tử đi trước một bước, bản thân liền để lộ sự kỳ quái. Nói tóm lại...
Khóe miệng hắn nhếch lên, mỉm cười nói:
- Giặc cùng đường chớ đuổi!
Lão Long gật đầu, nói:
- Không ngờ Trần Luyện Tử là đệ tử của Cửu Huyền.
Khi hắn và Hổ Đầu lang bạt Yêu Hoang, từng cùng Trần Luyện Tử lẻn vào động phủ của Yêu Hoàng, sau đó thì không có giao tiếp, cho nên không biết lai lịch của đối phương.
Lâm Nhất nói:
- Lão nhân Cửu Huyền đó mưu cầu quá nhiều! Ngươi và Hổ Đầu bị bắt, cũng có liên quan tới hắn.
Lão Long ngạc nhiên, lại nghe nói:
- Cửu Huyền không chỉ có ba đệ tử, còn có nhiều thủ hạ, cũng nhúng tay vào Ma thành đã lâu. Thuộc hạ của Đài Thắng không chỉ có một tu sĩ Thiên Hoang ẩn nấp trong đó. Giống như Tần Hoa Tử, Mộc Ly Tử...
Khi hắn biết được tất cả những gì đã phát sinh trước sau U Minh hải, lập tức ngạc nhiên không thôi. Hắn và Hổ Đầu cứ xung phong liều chết, lại không biết đủ loại hiểm ác trong đó. Từ đó cho thấy, phàm là vương giả chí tôn, tu vi cường đại và tâm trí hơn người thiếu một thứ cũng không được!
Lâm Nhất ngắn gọn phân trần vài câu, tay áo vung lên, các khôi lỗi đang đuổi giết chung quanh nhất nhất mất đi thân ảnh.
Hổ Đầu từ xa xa chạy về, kích động nói:
- Chỉ có bảy tám người tám người, trận chiến này đại thắng! Đây còn là lão đại nhân từ, bằng không... Hừ hừ!
Hắn vội vàng nói tiếp:
- Lão đại! Không bằng vượt giới đi.
Hắn không quên xòe ta ra, để lộ hơn mười giới tử trong lòng bàn tay, vui vẻ nói: