Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2368:

Ba bóng người theo thế núi lướt đi trong bóng đêm.

Hổ Đầu mang theo thiết bổng đi trước mở đường.

Lâm Nhất chắp tay sau lưng, đi theo đằng sau. Ở trong Đan Tiêu giới hơn một tháng, pháp lực tu vi không có gì đáng ngại, mà trong không trung vẫn là cấm chế khó lường. Vì cẩn thận, hắn và hai vị huynh đệ đều không dám lơ là.

Lão Long cũng xách ngân đao bảy thước, một mình lướt đi. Hổ Đầu đi trước mở đường, lão đại ở giữa, hắn tất nhiên là người đi sau cùng.

Ba huynh đệ đi được hơn trăm trượng, đều đi nhanh không ngừng. Theo càng đi càng cao, mây mù cũng càng dày đặc. Mà dù thần thức bị nhiễu loạn khó dùng, tình hình trong trượng lại nhìn một cái không xót gì.

Sau Hơn nửa canh giờ, địa thế bằng phẳng hơn. Mà chưa kịp ngừng lại đã lại dốc đứng lên.

Hổ Đầu không quan tâm, đại bổng đâm một cái, dùng cả tay lẫn chân, trong khe hở núi rừng và nham thạch nhảy lên như bay, hai người phía sau thì không nhanh không chậm, tiếp tục trèo lên.

Trôi qua trôi qua một tiếng, mây mù dần dần nhạt đi.

Trong nháy mắt, chỗ đang đứng sáng tỏ rộng rãi. Ba huynh đệ lần lượt hạ xuống, mà sát khí hỗn độn lại đập vào mặt.

Đây là một vách núi cực lớn, chu vi chừng nghìn trượng. Ở phía bên trái có hơn trăm đạo thân ảnh chen chúc, ai nấy thần sắc nao núng. Phía bên phải thì có bảy tám người đang vây công hai đối thủ. Ngoài ra, còn có hơn mười người chiếm cứ chỗ cao nhất của vách núi.

Từ cuối vách núi hướng lên trên chính là một đạo cô phong. Nó cao mấy trăm trượng, vân quang chớp động, giống như trăng sáng mông lung mà lại lộ ra mấy phần thần bí khó lường!

Ánh mắt Hổ Đầu lướt qua bốn phía, thuận tay cắm thiết bổng xuống đất, rất phấn chấn nói:

- Con mẹ nó, tụ tập ở đây đánh nhau, thích thật đấy.

Từ sau khi rời khỏi tầng hai của Cửu Thiên tháp, thực sự hiếm thấy thân ảnh của đồng đạo Hồng Hoang. Mà ở trong Đan Tiêu giới ở tầng bảy này, trên một ngọn núi cao hẻo lánh khó tìm, không ngờ tụ tập một đám người như vậy. Trong đó trừ hơn trăm tu sĩ Phạm Thiên tụ ở một chỗ ra, vây công chém giết cùng với canh giữ chỗ cao của vách núi đều là cao thủ Động Thiên.

Hổ Đầu thích náo nhiệt, nhất là lúc gặp đánh nhau. Có điều, khiến hắn phấn chấn cũng không chỉ là vì như thế. Đạo cô phong có người canh giữ đó vì Đan Tiêu phong không nghi ngờ gì nữa! Có thể thấy được một cách dễ dàng, cuối cùng cũng tìm được chỗ vượt giới! Hổ ca hắn không thể không có công.

Bùm bùm.

Ngoài mấy trăm, hai tu sĩ bị quần công ít không địch lại nhiều, liều lĩnh muốn lao ra khỏi vòng vây, lại khó thoát khỏi thế công sắc bén, lập tức bị chôn vùi trong kiếm quang điên cuồng, trong chớp mắt đã song song nhục thân vỡ nát mà rơi xuống vách núi.

- Lấy nhiều khi ít, thắng không oai!

Hổ Đầu rất khinh thường nói, bảo Lâm Nhất và lão Long bên cạnh:

- Đan Tiêu phong kia rồi! Huynh đệ ta là ở lại xem náo nhiệt, hay là cứ như vậy vượt giới mà đi, xin lão đại quyết định.

Lão Long không lên tiếng trả lời, thầm nắm chặt ngân đao trong tay.

Lâm Nhất thì quan sát thân ảnh của đám cao thủ Động Thiên kia. Đuôi lông mày hơi nhướn lên, nhẹ giọng trả lời:

- Trên đường đi tuy có trắc trở, nhưng cũng là xuôi gió xuôi nước. Mà từ bây giờ, chắc là sóng đục nổi lên rồi.

Đúng như hắn nói, cho đến tầng bảy của Cửu Thiên tháp đều không gặp phải quá nhiều hung hiểm. Cho dù là lão Long và Hổ Đầu bị tính kế, cũng chỉ là là do lỗ mãng mà thôi.

Chẳng lẽ chuyến này sẽ thật sự thuận lợi như vậy? Trừ phi Cửu Huyền nguyện ý từ bỏ Tam Hoàng kinh, Lăng Đạo nguyện ý bỏ qua huyết sát. Bằng không, một hồi mưa máu gió tanh cuối cùng là khó có thể tránh khỏi!

Hổ Đầu nghe ra sự dị thường trong lời nói, cùng lão Long quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy lão đại không còn bộ dạng hiền hoà quen thuộc nữa, mà là khóe môi nhếch lên lộ ra nụ cười lạnh, còn có sát khí từ trên người chậm rãi tỏa ra.

Lão Long như đoán được gì đó, thấp giọng hỏi:

- Lão đại! Gặp cừu gia à?

Lâm Nhất vẫn nhìn chằm chằm mấy đạo thân ảnh trong đám người ở xa xa, hơi gật đầu, theo tiếng nói:

- Cứ tĩnh quan kì biến đi! Lâm mỗ cũng muốn xem xem Trần Luyện Tử kia có thể giở trò gì?

Dưới chân cô phong ngoài mấy trăm trượng, có hơn hai mươi vị tu sĩ Động Thiên tụ tập một chỗ. Trong đó, một nam tử râu đen và hai lão giả đang khe khẽ nói nhỏ, còn thỉnh thoảng nhìn về phía bên này. Đó chính là Trần Luyện Tử, đồ đệ của Cửu Huyền, cùng với hai vị Thiên Hoang trưởng lão Phương Nguyên Tử và Phương Minh Tử.

Lão Long và Hổ Đầu thì rất xa lạ với ba người đó, Lâm Nhất lại nhìn rất kỹ, nhớ rất rõ.

Trần Luyện Tử từng ở trên đường vây công bất thành, cuối cùng mang theo mấy người tìm được đường sống trong chỗ chết. Mà Phương Nguyên Tử và Phương Minh Tử thì ở trong Ngọc Tiêu điện ở tầng ba bố trí cạm bẫy, đồng dạng cũng vô ích. Hiện giờ ba người tụ lại một chỗ, không biết tiếp theo sẽ phát sinh gì!

Lúc này, Trần Luyện Tử từ trong đám người kia bước ra, cao giọng nói với đám người ở bên kia vách núi:

- Đạo hữu Trung Dã lại dám đối địch với Thiên Hoang ta, dĩ nhiên là nhân thần cộng phẫn. Trước mắt tên đầu sỏ đã bị tiêu diệt, bản thân mở một mặt lưới. Tiểu bối các ngươi mau mau rời đi, không được trì hoãn!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free