Vô Tiên - Chương 2367:
- Hổ Đầu bị người ta ghét bỏ, có bản lĩnh thì đánh chết ta đi?
Người này tức giận thật rồi à? Thì ra người da mặt dày cũng có cố kỵ, chẳng lẽ không ngờ bị lão Long trong lúc vô ý nói đùa một câu chạm đúng tới nỗi đau?
Lâm Nhất vội vàng vươn tay ra cản lão Long lại, sắc mặt trầm xuống, quát lên:
- Huynh đệ nhà ta chính là yêu vực chí tôn, ai dám nói hắn là trẻ con, đúng là buồn cười.
Hổ Đầu hai mắt trợn lên. Còn có thể là ai nữa? Trừ lão Long ra thì chính là Lâm lão đại ngươi.
Lâm Nhất nói tiếp:
- Cho dù có người tín khẩu hồ ngôn thì có ngại gì? Dưới thiên đạo huy hoàng, Lâm mỗ ta cũng chỉ là trẻ em mới học đi!
Hắn phất tay, bực mình nói tiếp:
- Ta biết Hổ Đầu ngươi là người lòng dạ rộng rãi, chắc chắn sẽ không vì một chút việc nhỏ mà so đo từng tý. Nói thật đi, ngươi có biết chỗ của Đan Tiêu phong hay không, giờ không nói thật thì còn đợi tới khi nào nữa.
Hổ Đầu không khỏi há to miệng:
- Hai người các ngươi không ngờ không biết tung tích của Đan Tiêu phong? Rất đơn giản thôi mà, đỉnh của dãy núi tất là Đan Tiêu phong! Có điều...
Hắn dường như có phát giác, sau đó chất vấn:
- Ài, ta nói này lão đại, mười ngày trước ngươi và lão Long kết phường khi dễ ta, sao lại không nhớ chứ?
Lâm Nhất bất đắc dĩ nói:
- Tâm theo gió mà đi, chuyện qua rồi. Cái ngươi nói... ta thực sự là không nhớ nữa!
Hắn xòe tay, không ngờ xoay người bước đi.
Hổ Đầu vội vàng nhìn về phía lão Long, lại hỏi:
- Ngươi cũng quên rồi à?
Lão Long đã thu hồi quyền đầu, dửng dưng cười ha ha, trả lời:
- Chuyện hôm qua ta còn quên chứ đừng nói là chuyện mười ngày trước.
Hắn lắc đầu, Lâm Nhất Lâm Nhất.
Quý nhân hay quên, cả đôi đều không nhớ. Buồn bực mười mấy ngày này biết tìm ai để trút đây?
Hổ Đầu trợn mắt há hốc mồm, lập tức cả giận nói:
- Gừ gừ! nói rõ cho ta!
Lâm Nhất đi qua mấy vị tu sĩ Phạm Thiên, cũng không quay đầu lại cao giọng nói:
- Ba người chúng ta đi trước dò đường, chư vị xin cứ tự nhiên!
Đám người Lịch Túc, Mã Nguyên nếu đã đến đây, liền có lòng muốn lưu lại một phen, đều chắp tay chào, cũng nói là sẽ theo sau.
Ba bóng người lần lượt nhảy xuống núi, tiếng nói chuyện vẫn quanh quẩn.
- Thật sự không nhớ à
- Quả nhiên là không nhớ?
- Hổ Đầu là người thông minh.
- Ài, ta nói này, đi về phía trăm dặm rồi quẹo phải, ngoài vạn dặm có một đạo kỳ phong rất bất phàm.
- Hổ Đầu nói có lý.
- Ha ha! Còn dám coi khinh Hổ ca, không thể tha thứ.
...
Khi xuyên qua bảy tám sơn cốc, vượt qua hơn mười ngọn núi, đã là lúc hoàng hôn.
Phía trước mây mù dần phủ, trong mơ hồ có một ngọn núi chọc trời
Ba huynh đệ chậm rãi hạ xuống, đều ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Ngọn núi đó chỉ còn cách mấy trăm trượng, có mây mù bao phủ nên tình hình không rõ. Cho dù là trong thần thức cũng mông lung.
Sắc trời đã muộn, nên nghỉ ngơi một đêm tại chỗ.
Hổ Đầu tìm một dốc núi bằng phẳng ngồi xuống, hướng về phía hai người cách đó không xa hô to:
- Nơi này gió núi mát mẻ là chỗ tốt để ngủ.
Hắn nói xong liều duỗi lưng, dứt khoát nằm xuống, rất thích ý, mà lại tò mò tự nói:
- Khí cơ trên núi có chút hỗn độn, giống như là động tĩnhcó người thường lui tới.
Đúng lúc này, một trận tiếng gió dồn dập từ trên trời thổi xuống. Hổ Đầu chẳng buồn nghĩ nhiều, vội vàng vung tay đánh ra hai quyền, lập tức lại cực kỳ nhanh nhẹn nhảy lên tránh sang bên, quát:
- Có người đánh lén.
Bùm bùm.
Hai tiếng quyền nổ tung, ngay sau đó là tiếng vật rơi xuống đất.
Hổ Đầu chăm chú nhìn lại, bỗng nhiên ngẩn ra.
Chỉ thấy trên sườn núi ngoài hơn mười trượng, đã là một mảng huyết nhục hỗn độn. Trong đó có tàn chi, còn có hai cái đầu không đầy đủ. Có thể thấy được một cách dễ dàng, đó là hài cốt của hai tu sĩ, còn rất mới, rõ ràng là chết chưa lâu.
- Con mẹ nó, nếu lão tử không né, chẳng lẽ không phải dính đầy một thân máu tanh à?
Hổ Đầu giật mình, còn bị quấy rối vô cớ, lập tức không vui. Hắn hậu tri hậu giác mắng một câu, giơ tay lên rút ra thiết bổng Thiên Sát, ngẩng đầu quát:
- Ai làm.
Lúc này, bóng đêm hàng lâm, ánh mặt trời tăm tối. Trừ mây mù và khí cơ kỳ lạ ra thì không thấy gì.
Hổ Đầu nhất thời không tìm được đối thủ, oán hận nhổ một ngụm nước bọt, không buông tha hô:
- Lão đại, lão Long! Trên núi tất có kỳ quái. . .
Mấy trượng xa xa, hai người còn lại vẫn đang ngẩng đầu nhìn lên.
Sau khi ba huynh đệ tìm đến nơi này, Lâm Nhất vẫn chưa vội nghỉ ngơi, mà là vẫn lưu ý động tĩnh xa gần. Lão Long thấy hắn cẩn thận, cũng âm thầm đề phòng. Khi dị trạng xảy ra, hai người đều phát hiện mà ngạc nhiên không thôi.
Hai tử thi đó đến từ tu sĩ Hồng Hoang không nghi ngờ gì nữa. Rõ ràng, trên núi không thái bình!
Lâm Nhất nói:
- Lên núi.