Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2366:

Từ lúc Cửu Thiên tháp mở ra đến nay đã qua ba tháng.

Một nhóm người đang vội vàng đi đường lại ngừng bước chân.

Đó chẳng lẽ là Đan Tiêu phong?

Chỉ thấy ngoài trăm dặm, một vầng mặt trời đỏ nhô ra khỏi mây, núi cao nguy nga, muôn hình vạn trạng!

- Đó tất là Đan Tiêu phong không nghi ngờ gì nữa! Cuối cùng cũng vượt qua được giới này rồi, lại qua tầng tám rồi tới tầng chín, chuyến này của lão tử cũng viên mãn, ha ha.

Hổ Đầu thẳng lưng ưỡn ngực, trên người như phủ lên một tầng hào quang, mặt hổ đầy lông lộ ra tinh thần. Hắn cười to xong, nhìn xung quanh. Mọi người trên sườn núi cũng nhìn về phía trước mà thần sắc vui vẻ, chỉ độc có Lâm Nhất lão đại là ngẩng đầu nhìn trời, hai mắt khép hờ.

Hổ Đầu vươn tay ra kéo lão Long bên cạnh, hai huynh đệ đến gần Lâm Nhất. Hắn quan sát từ trên xuống dưới, khó hiểu nói:

- Ài, ta nói này lão đại, đi một hơi mười ngày, khó khăn lắm mới có phát hiện, ngươi vì sao lại không có hứng trí như vậy, ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái.

Lão Long phụ họa:

- Lão đại! Tiểu Hổ Đầu nói không sai, phía trước có lẽ chính là Đan Tiêu phong!

Hắn thấy Lâm Nhất vẫn thần sắc xa xăm mà có chút đăm chiêu, nghĩ nghĩ rồi lại nói tiếp:

- Nơi này khí cơ nồng đậm, lão nhân kia cũng là danh phù kỳ thực.

Lâm Nhất nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Cứ dừng chân nghe gió, trong nhẹ nhàng không tiếng động, không thiếu sinh cơ, hơn nữa lại thú vị diệu kỳ.

Hổ Đầu nhún vai, liếc về phía lão Long, cười ha ha nói:

- Lão đại thật là bí hiểm!

Lâm Nhất chậm rãi mở mắt, khẽ nhíu mày nhìn về phía Hổ Đầu, thản nhiên hỏi:

- Ngươi đang cười ta giả vờ giả vịt à?

Hổ Đầu sắc mặt cứng đờ, vội vàng lắc đầu phủ nhận, hỏi ngược lại:

- Ta có à?

Lão Long vươn tay ra vỗ vỗ vai Hổ Đầu, ý bảo hắn cứ bình tĩnh, nói:

- Hổ Đầu vẫn còn là trẻ con, khó tránh khỏi nói năng hàm hồ. Lão đại đừng chấp nhặt với hắn!

Hổ Đầu lập tức không vui, hất bả vai, hét lên với lão Long:

- Ai là trẻ con, có trẻ con nào cao lớn to khỏe như ta không?

- Ha ha!

Lâm Nhất bỗng nhiên cười khẽ hai tiếng, nhấc chân đi đến bên cạnh Hổ Đầu, lại giơ tay lên vỗ vai. Mà không đợi đối phương hiểu được, hắn đã lướt qua đi tới phía trước, lẩm bẩm:

- Hay cho một đứa trẻ con cao lớn to khỏe.

Hổ Đầu ngơ ngẩn nhìn bóng dáng ngẩng đầu cười to của Lâm Nhất, mặt hổ có chút thẹn thùng, lập tức quay đầu lại hung hăng lườm lão Long:

- Hừ! Hai người các ngươi hợp nhau bắt nạt ta!

Lão Long lại khoanh tay trước ngực, bước về phía trước, thuận thế khóe mắt liếc xéo, trêu chọc:

- Ai dám khi dễ Hổ ca ngươi chứ! Ha ha!

Hổ Đầu không biết nói gì, thần sắc lúng túng. Ngay sau đó lại một người cười to đi qua.

...

Hai canh giờ trôi qua, trên một tòa núi cao nghìn trượng, mười người ngừng lại.

Từ đây nhìn về nơi xa là từng ngọn núi cao vút. Trước mắt mênh mông bao la, khiến người không rõ hướng đi.

Đan Tiêu phong ở đâu?

- Dương Giáp đạo hữu nhìn xem, nơi này không ngờ có noãn ngọc hiếm thấy, dùng để luyện chế đồ vật là không thể tốt hơn.

- Ồ? Đó không ngờ là Phong Ly thảo đã sớm tuyệt tích, có công hiệu giải trừ bách bệnh.

- Ừ! Hoa trắng quả đỏ đó tên là Hoàng Diệp Tử, đều là linh dược chữa thương đã sớm tuyệt tích.

- Lịch Túc đạo hữu, cơ duyên hiếm có, không biết ý của ngươi như thế nào?

- Lâm tôn cũng không ước thúc, cứ theo lời Mã Nguyên đạo hữu nói đi.

Khi đường đi không rõ, bảy vị tu sĩ Phạm Thiên bọn Lịch Túc, Mã Nguyên, Dương Giáp đã bị linh dược dị thảo trên đỉnh núi đả động. Đều không nhịn được mà tỏa ra khắp nơi, không chịu bỏ qua cơ duyên cúi đầu là thấy.

Đúng như lời Lịch Túc nói, Lâm Nhất rất khoan dung với các tiểu bối, cũng liên tiếp khuyên bảo, tất cả phải lấy an nguy làm trọng. Hắn coi như không thấy hành động của mọi người, chỉ mải nhìn xa căm, sau đó, quay đầu nói:

- Xung quanh toàn là đỉnh núi, muốn từ trong đây tìm ra Đan Tiêu phong cũng không dễ dàng gì, là tiếp tục lên đường hay là nghỉ ngơi, hai vị có cao kiến gì không?

Lão Long thu hồi ánh mắt từ xa xa, ứng tiếng nói:

- Sắc trời còn sớm, cứ lên đường đi. Đến nay vẫn không thấy bóng dáng của những cao nhân Động Thiên hậu kỳ đó, ta luôn thấy có chút không an tâm!

Cao nhân Động Thiên hậu kỳ là chỉ Lăng Đạo, Thanh Diệp, Cửu Huyền, Tất Kháng, Thiên Ninh, Thiên Khí. Các cao nhân này vào trong tháp sớm một bước, không ngoài là vì ân oán Ma Hoang, cùng với tung tích của Tam Hoàng kinh. Giữa họ nhất định là rất náo nhiệt, mà người ngoài tham dự vào chưa chắc đã là chuyện tốt.

Lâm Nhất cười cười, thuận miệng hỏi:

- Hổ Đầu, ngươi cho rằng như thế nào.

Hổ Đầu trốn ở đằng xa, xị mặt, giả câm vờ điếc không nói một tiếng. Mà hắn cả ngày ồn ào không ngừng, bỗng nhiên im miệng không nói gì, rất là dị thường.

Lâm Nhất và lão Long ngơ ngác nhìn nhau, đều không hiểu ra sao. Hắn sau đó lại tò mò hỏi:

- Hổ Đầu! Có gì không ổn à?

Hổ Đầu lắc đầu, vẫn buồn bã ỉu xìu ngậm chặt miệng.

Lâm Nhất hơi ngạc nhiên, nhấc chân đi tới, vừa muốn lên tiếng hỏi lại, lại mang theo mấy phần hoài nghi quan sát trên dưới.

Hổ Đầu thì hất cằm, khoanh tay trước ngực, bộ dạng cao ngạo mà lại cô đơn.

Lão Long đi theo đến trước mặt, vươn tay ra muốn ôm.

Hổ Đầu lại bước ra một bước, không quên ác thanh ác khí đáp lễ:

- Ta chỉ là trẻ con, ngươi đừng có tới gần!

Tay Lão Long cứng lại, có chút ngoài ý muốn nhìn về phía Lâm Nhất nói:

- Chẳng trách người này nhiều ngày không có động tĩnh.

Mà hắn còn chưa nói hết, vung quyền muốn đánh, nói:

- Sinh sự từ việc không đâu, đáng đánh!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free