Vô Tiên - Chương 2365:
Thiên Đế đột nhiên cúi người vái, nắm chặt gậy gỗ, mang theo vẻ mặt khẩn thiết nói tiếp:
- Lâm pháp sư! Ngài có thể khắc chú pháp của lão hủ vào trong gậy không?
Lâm Nhất có chút ngạc nhiên, gật đầu đáp ứng.
Thiên Đế quay người cầm bọc hành lý lên, từ trong lấy ra một đống cốt giáp, xách ở trong tay, lại đi lên trước hai bước, trả lại gậy gỗ, vui vẻ nói:
- Lão hủ chuyến này viên mãn rồi, viên mãn rồi.
Mười tám mảnh giáp giáp to bằng bàn tay, được nối thành một chuỗi bằng dây thừng. Bên trên phân biệt khắc những phù văn khác nhau, tổng cộng là mười tám đạo!
Thiên Đế lại hơi lộ vẻ bất an, phân trần:
- Chú pháp ta biết chỉ có mười hai đạo. Lão hủ nghiền ngẫm nhiều năm, luôn cảm thấy trong đó vẫn có thiếu xót, thêm sáu đạo nữa là thành song cửu, Lâm pháp sư chớ chê cười.
Chú pháp chính là phù văn. Mà chú pháp thượng cổ không ngờ có mười hai đạo?
Lâm Nhất cầm một chuỗi cốt giáp trong tay, lắc đầu khó có thể tin nổi.
Bên trong mười tám đạo phù văn quả nhiên có mười đạo rất quen thuộc. Mà tám đạo phù văn còn lại thì không phân biệt được cái nào mới là bắt nguôn từ bút tích của Thiên Đế.
Lâm Nhất lật xem cốt giáp, bằng vào năng nực đã thấy là không thể quên, rất nhanh ghi nhớ tám đạo phù văn xa lạ. Mà hắn lại mang theo mấy phần tò mò hỏi:
- Theo ta được biết, phù văn dùng nằm nằm mà thành trận. Mà hiện giờ lại phải đưa cả mười tám đạo phù văn vào gậy xương, liệu có thỏa đáng không?
Thiên Đế cười ha ha, trong đôi mắt trắng dã không ngờ lộ ra mấy phần thần thái cơ trí, xua tay nói:
- Không sao, mười tám đạo chú pháp phân biệt là tám loại thuộc tính thiên, địa, nhật, nguyệt và mười loại ý cảnh sợ, giận, buồn, vui, nhớ, cùng với mấy chục thậm chí là mấy trăm loại biến hóa, mặc dù khác nhau, nhưng lại tương sinh tương khắc mà hỗ trợ lẫn nhau. Chỉ vì quá mức phức tạp, rất nhiều pháp sư chỉ có thể điều khiển năm trong đó mà thôi. Lại quên mất, chỉ có thiên nhân hợp nhất, mới có thể vạn pháp chí giản. Lão hủ bất tài, có lẽ có thể ứng phó.
Thiên địa vì người mà khác biệt, vạn pháp vì người mà bất đồng. Muôn nghìn muôn vạn, đủ loại đủ thứ, cuối cùng vẫn không rời khỏi sự nhận thức và thao túng của con người. Mà đại đạo chí giản mới là con đường đúng đắn!
Ánh mắt Lâm Nhất quan sát qua lại trên người Thiên Đế, không nói thêm nữa, ngón tay vạch hờ, từng đạo phù văn chớp động ngưng kết mà ra, lập tức lại bị đánh vào trong pháp trượng, cùng với năm đạo phù văn lúc trước xếp thành một hành.
Thiên Đế tuy mắt không thấy gì, nhưng lại vuốt râu mà phấn chấn không thôi.
Chỉ một lát sau, hơn mười đạo phù văn đã hợp thành một thể. Về phần có thành trận thành thế mà thể hiện ra uy lực hay không thì Lâm Nhất không biết cũng không muốn hỏi đến. Hắn trả lại pháp trượng va cốt giáp, chắp tay nói:
- Hôm nay duyên đến đây là hết, xin tạm biệt.
Thiên Đế tiếp nhận pháp trượng, vui sướng vô cùng, khom người bái tạ:
- Được Lâm pháp sư tương trợ, lão hủ đã viên mãn, viên mãn.
- Được gặp lão nhân gia, Lâm mỗ cũng có không ít lợi ích! Cáo từ!
Lâm Nhất thành tâm thành ý cúi người thi lễ, sau đó nhìn nhìn sắc trời, lập tức đi nhanh về phía trước. Đám người Lão Long và Hổ Đầu có chút bất ngờ, vội vàng đuổi theo.
Lão giả Thiên Đế vẫn cầm pháp trượng lẩm bẩm: Viên mãn, viên mãn.
Sau một thoáng đoàn người đuổi theo Lâm Nhất.
Hổ Đầu không nhịn được cười to nói:
- Ha ha! Viên mãn, viên mãn, viên mãn cái rắm! Lão nhân mù đó đúng là điên rồ.
Lâm Nhất cách mặt đất lướt về phía trước, thần sắc như có đăm chiêu. Nghe được tiếng cười, hắn khẽ nhíu mày, quay đầu quát lên:
- Ngươi cười cái rắm!
Hổ Đầu và lão Long đi đằng sau, có chút bất ngờ nói:
- Hả? Lão đại từ khi nào trở nên phóng khoáng không kềm chế được như vậy.
Lời nói thô lỗ lại thành phóng khoáng không kềm chế được. Hắn tự mình tâng bốc một câu, lại vui sướng khi người khác gặp họa nói:
- Lão đại của ta à, ngươi đã quên không hỏi tung tích của Đan Tiêu phong rồi, ha ha.
Lâm Nhất đến từ giang hồ, luôn có chút răng sắc mỏ nhọn. Nhất là khi đối mặt với cừu địch, hắn trước giờ đều lời nói sắc bén mà khí thế bức nhân. Mà từ khi làm sư phụ, nhận huynh đệ, nhuệ khí trong lời nói tất nhiên cũng thu liễm hơn rất nhiều. Hiện giờ hiếm khi nói ra một câu thô tục, lại không có một chút tác dụng nào với người ta?
Lão Long lườm Hổ Đầu một cái, giáo huấn theo:
- Người ngu như ngươi cũng hiếm thấy thật! Trong lời nói của lão giả đó đã chỉ ra rồi, nơi gió thổi tới chính là thần phong, sao phải hỏi nhiều!
Hổ Đầu cãi:
- Gừ gừ! Ta là cố ý nhắc nhở lão đại, ngươi đúng là chẳng biết gì, hai ta ai ngu hơn.
Lão Long mặc kệ, vươn tay ra chộp tới.
Hổ Đầu vội vàng đi lên mấy bước, sóng vai với Lâm Nhất, miệng vẫn không nhàn rỗi, tiếp tục nói:
- Lão đại! Ngươi đưa cho lão nhân kia quải trượng, ngày mai hắn sẽ quên đi, đúng là làm điều thừa.