Vô Tiên - Chương 2364:
Thiên Đế từ nhỏ đã hai mắt tàn tật, thiên địa đối với hắn mà nói thì có thêm mấy phần bất đồng. Hắn đối thoại với gió, tâm sự với mưa lạnh, lắng nghe trời đêm, mặc sức tưởng tượng cảnh trong mơ. Mỗi khi tâm niệm trong suốt, hắn liền thấy mình liền một thể với vạn vật!
Ánh sáng không bởi vì sự tàn khuyết mà biến mất. Ánh sáng là có mặt khắp nơi!
Kết quả là, Thiên Đế liền lập chí trở thành một pháp sư được người người kính trọng. Hắn muốn chia xẻ cảm nhận của mình cho mỗi một tộc nhân. Muốn các tộc nhân hiểu được sự sung sướng của được sống, buông bỏ ân oán giết chóc, biết quý trọng tất cả những gì có được.
Có điều, không phải ai cũng chấp nhận để một người mù trở thành tôn giả của tộc quần. Pháp sư cao cao tại thượng lại càng không dễ dàng nhận môn đồ, cho dù là Thiên Đế ở trong gió tuyết quỳ bảy ngày bảy đêm.
Thiên Đế giống như điên cuồng một mình lưu lạc trong núi rừng. Khi hắn cuối cùng cũng minh bạch mình là một dị loại khác với người thường, dần dần tuyệt vọng và chán nản, chỉ muốn tự sinh tự diệt, cứ nhiều vậy lưu lạc trong trong gió, cuối cùng trở thành một chiếc lá thối nát thành bùn. Mà lão phụ thân của hắn một đường vất vả tìm đến lại kiệt lực mà chết, cũng để lại một câu nói.
- Còn sống thì sống ra bản thân. Chết rồi thì phải không thẹn với thiên địa!
Đúng vậy! Người chỉ có sống với bản thân thực sự mới có thể cùng tồn tại với anh sáng! Sau khi Thiên Đế hiểu ra, mai táng phụ, trở về tộc quần. Hắn khổ thủ tế đài, nghe và cảm ngộ các loại thủ đoạn thần kỳ của pháp sư. Hắn cô tọa minh tưởng, thể nghiệm và quan sát thiên cơ!
Năm tháng trôi qua, bốn mùa luân phiên.
Bất tri bất giác, Thiên Đế đã nằm lòng rất nhiều thủ đoạn của pháp sư, chỉ là không có pháp trượng, cho nên không thể tiến hành xác minh. Hắn lại ý không ở đây, ngược lại có chí hướng rộng lớn hơn!
Trong truyền thuyết của tổ tông, chân trời xa xôi có một tòa thần sơn, gọi là Đan Tiêu. Đan Tiêu thần phong đó cao vạn trượng, có thụy khí tường vân, có ráng màu vạn đạo, còn có bất lão dược mọc tràn lan.
Ngoài ra, trên núi cao cao chót vót đó còn có thần linh không gì không làm được, cùng với thiên lộ đi thông tới thiên giới, vân vân. Phàm là người chí, hơn nữa một đường tìm kiếm mà đi, có lẽ sẽ được thần linh che chở và ban ân, có thể trường sinh bất lão.
Thiên Đế chống gậy gỗ, mang theo bọc hành lý đơn giản, theo hướng mặt trời mọc, một mình bước lên hành trình tìm kiếm! Màn trời chiếu đất, đói khổ lạnh lẽo, đều không thể ngăn cản được bước chân bôn ba của hắn. Mà nháy mắt đã ba mươi năm trôi qua, hắn vẫn đang trên đường.
Trên Dốc hoang, đoàn người tự nghỉ ngơi.
Lão giả tên là Thiên Đế vẫn chậm rãi kể lại những mưa gió trong ba mươi năm. Mà lúc bóng đêm hàng lâm, thân ảnh già nua lại mỏi mệt của hắn lại theo hắc ám mà biến mất, chỉ còn lại một mình Lâm Nhất đối mặt với một khoảng không mà yên lặng xuất thần.
Đối với dị trạng này, mọi người đã sóm quen rồi. Đan Tiêu giới thiên đều là ảo cảnh. Giống như một mảng vỡ hư không đã mất đi, mặc dù không tồn tại, lại tái hiện chân thật một ngày của thượng cổ. Mà mỗi khi mặt trời nhô lên, tất cả những gì đã biến mất lại bắt đầu tuần hoàn!
Hổ Đầu lại thi triển kỹ xảo lừa uống rượu, chỉ tiếc không ai hưởng ứng, hắn dứt khoát nằm ở bên cạnh lão Long mà ngủ.
Lão Long cũng là người thích ngủ. Mà sau khi tới Hồng Hoang, hắn rất nhiều lúc đều là ngồi xuống tĩnh tu.
Hoặc là nói, trên tay xuất hiện mấy ngọc giản chờ tham ngộ. Bất kể là Thái Tố kinh hay là Cửu Chuyển chi cảnh được đã quen thuộc lại vô cùng cao thâm, đều vì một phen khổ tâm của lão đại mà không thể lười biếng!
Lâm Nhất thì im lặng độc tọa, thần du thiên ngoại. Còn sống thì sống ra bản thân. Đạo lý đơn giản, nhưng nói thì dễ mà lại mấy ai có thể làm được.
Lúc bình minh, lão giả tên là Thiên Đế lại xuất hiện trên bãi cỏ của dốc hoang, cũng đã quên hết tất cả hôm qua.
Lâm Nhất và Thiên Đếlại hàn huyên, ngồi đối diện nhau, cũng kiên nhẫn nghe hắn kể lại cố sự.
Đám người Lịch Túc bôn ba nhiều ngày, khi chờ đợi cũng tranh thủ nghỉ ngơi.
Hổ Đầu thì kéo lão Long sang một bên thì thầm, cũng rất có kiến thức nhỏ giọng nói:
- Ha ha! Quả nhiên, lão nhân mù đó lại tới! Ngày qua ngày khô tọa như vậy, còn mơ mộng được thần linh phù hộ, đúng là thú vị! Lão đại chắc vì tung tích của Đan Tiêu phong, cũng phiên thật.
Lão Long không để ý tới Hổ Đầu, lại bị quấn lấy không buông, dứt khoát bức hắn lấy ra hai bình rượu hoa quả rồi đối ẩm. Rượu vào bụng, hứng trí tăng mạnh. Hai huynh đệ nói chuyện càng vui vẻ!
Thiên Đế cuối cùng cũng ngừng lại trong ngược dòng cố sự, ôm gậy gỗ, thở hổn hển mà hai mắt trắng dã, trên gương mặt khô gầy vẫn mang theo thần sắc cảm khái.
Lâm Nhất hồi lâu không lên tiếng, yên lặng quan sát lão giả đối diện. Sau đó, hắn lấy ra gậy xương bị gãy, chưa kịp phân trần, đối phương đã thần sắc khẽ động, ngạc nhiên nói:
- Lâm tráng sĩ, vật trong tay ngươi không tầm thường.
- Lão nhân gia, có thể cho ta mượn gậy gỗ của ngươi để xem thử không?
Lâm Nhất không trả lời, mà là lại lấy ra một khối tinh thạch rồi khảm vào trong miệng thú trên gậy xương.
Thiên Đế như có phát hiện, hơi ngẩn ra, vội vàng dâng ra gậy gỗ, thất thanh nói:
- Lâm tráng sĩ, ngươi chẳng lẽ là pháp sư.
Gậy gỗ dài năm trượng, to bằng cổ tay, lồi lõm không bằng phẳng, hơn nữa thô ráp, lại tỏa ra ánh sáng đen xì, sợ là không chỉ nặng mấy chục cân.
Lâm Nhất tiếp nhận gậy gỗ, thuận thế đưa pháp lực vào trong đó.
Thiên Đế khó hiểu nói:
- Đây là gỗ mun ngàn năm, cứng rắn như sắt, chính là lão hủ trong lúc vô ý nhặt được.
Lâm Nhất tay bóp nhẹ, đỉnh gậy gỗ rắc một tiếng vỡ ra. Hắn lại cầm lấy gậy xương gãy, thuận tay cằm vào trong gậy gỗ, tiếp theo hai tay vận chuyển pháp lực, tầng tầng hào quang chớp động không ngừng.
Khí tức của pháp trượng và thần thạch cũng rất quen thuộc. Mà một vị nam tử dị tộc xa lạ không ngờ tùy thân mang theo hai loại bảo vật bất phàm này, cũng dễ dàng bóp nát gậy gỗ mun của mình, sau đó lại có cử chỉ thần dị. Đó chắc cũng là hạng người không tầm thường.
Thiên Đế mở to ánh mắt, thần sắc hơi biến đổi.
Không tới một lát, hào quang từ hai tay Lâm Nhất tỏa ra biến mất. Gậy gỗ và gậy xương đã hòa thành một thể, trên dưới không thấy có một khe hở nào. Dùng phương pháp ngũ hành biến hóa, luyện chế đồ vật đơn giản có thể nói là rất dễ dàng, hắn đưa tới, phân trần:
- Gặp nhau là có duyên, xin dâng một chút tâm ý nho nhỏ của Lâm mỗ!
Thiên Đế run rẩy đứng lên, hai tay tiếp nhận gậy gỗ rồi vuốt ve, kinh thán:
- Lâm tráng sĩ quả nhiên là pháp sư, thông linh sư! Thần thạch lớn, pháp trượng hoàn mỹ như vậy, giống như là trời cao ban cho.
Lâm Nhất cũng đứng dậy, cười thích thú.