Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2363:

Thân hình Hổ Đầu lóe lên, đại bổng đã trong tay. Mà khi hắn nhìn xung quanh, kinh ngạc thất thanh:

- Lão đại! Lão nhân mù đó tiếng người tiếng người.

Lúc này ở đây, không ngờ gặp được một lão giả biết ngôn ngữ Hồng Hoang. Nhất là đối phương đến từ thượng cổ ảo cảnh, không hề có giao tiếp với Hồng Hoang. Hổ Đầu nhìn thì thần khí sôi nổi, nhưng vẫn hoảng sợ. Lão Long và đám người Lịch Túc thì cũng kinh ngạc không thôi.

Lâm Nhất thì nhíu mày, nín thở ngóng nhìn.

Chỉ thấy lão giả đó vẫn trên cỏ trên cỏ, râu dài hơi rung rung, môi đối mắt trắng xám ngơ ngẩn nhìn bầu trời, trên gương mặt đầy nếp nhăn lộ ra mấy phần thần sắc nghi hoặc. Hắn muốn nói lại thôi, không biết đang nghĩ gì.

Xung quanh là một mảng yên tĩnh.

Hổ Đầu không chịu được, thiết bổng giơ ra, thét hỏi:

- Lão nhân! Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao biết tiếng người?

Lão giả theo tiếng quay sang Hổ Đầu. Sau đó hắn lại nói:

- Như thế nào là tiếng người, lão hủ chẳng lẽ không phải là người à.

Hổ Đầu ấp úng, không biết nói lại thế nào.

Tiếng nói của lão giả càng trở nên thông thuận:

- Lão hủ tuy mắt không thấy vật, nhưng tai lại rất thính. Chư vị kết bạn đến đây, người đồng hành rất nhiều. Một người đứng đầu, tất cả đi theo....

Hổ Đầu vẫn muốn tranh cãi lại cứng họng. Bằng vào nhĩ lực mà nghe ra nhân số, chẳng có gì lạ. Mà muốn phân biệt ra tôn ti bất đồng, lại một khiến người ta không thể tưởng tượng. Trừ phi lão nhân kia có thần thức. . .

- Lão hủ mắt có tật từ nhỏ, chăm chú lắng nghe thiên địa, mà tâm nạp vạn vật. Mỗi khi gió, liền biết lạnh ấm thay đổi, sinh sát biến ảo. Nghe được động tĩnh vạn lai, nắm rõ linh cơ tứ phương, âm dương luân hồi. Nghe tiếng đọc ý, lời nói tiếng người, không cái gì không thông.

Lão giả hơi dừng lại, lắc lư gậy gỗ trong tay, nói:

- Hơn nữa nghe gió này, nhẹ nhàng không tiếng động, không thiếu sinh cơ, hơn nữa lại rất thú vị, rõ ràng từ thần phong mà đến, lại đi qua hoang nguyên.

Hổ Đầu không nhịn được thở hổn hển, nói:

- Hừ! Ngươi rõ ràng là tu sĩ, giả vờ giả vịt.

Lão giả im lặng một lát, không ngờ cười cười, lắc đầu thở dài:

- Ài! Lão hủ tự cho mình siêu phàm, hơn nữa tâm niệm thành kính, chỉ tiếc đường xá xa xôi, đến nay vẫn không thu hoạch được gì.

Hổ Đầu thấy lời nói của đối phương mơ hồ khó lường, lập tức bực mình hét lên:

- Ta nói nói lão nhân mù, ngươi đừng dài dòng nữa.

Có người nhẹ giọng quát lên:

- Hổ Đầu câm miệng!

Hổ Đầu vừa muốn phát tác, vội vàng rụt đầu. Oán thầm, lão đại chính là lão đại, luôn vào thời điểm mấu chốt xuất mã! Chỉ là một lão nhân mắt mù mà thôi, dứt khoát cho hắn một gậy. Ài, không đúng, hắn vừa nhắc tới một thần phong?

Lâm Nhất đi qua Hổ Đầu, tiến về phía trước mỉm cười nói:

- một nhóm Lâm mỗ đến từ nơi xa xôi. Vừa rồi huynh đệ nhà ta có chỗ thất lễ, xin vị lão nhân này đừng để bụng!

Hắn chắp tay, ánh mắt chăm chú.

Lão giả đó không phải là tu sĩ, cũng không có thần thức, hơn nữa hai mắt mù, lại biết chăm chú lắng nghe thiên địa mà nắm rõ vạn vật, còn có thể từ vài câu ngắn ngủi mà nói ra ý tứ cao xa. Có thể thấy được hôm nay gặp phải một vị kỳ nhân rồi!

Có điều, một câu sau của lão giả rất có hàm ý. Mà nếu hắn không có địch ý, vậy đừng ngại mượn cơ hội bắt chuyện, có lẽ có thu hoạch ngoài ý muốn cũng chưa biết chừng!

Lão giả giơ tay lên vuốt râu, ngưng thần nhìn về phía Lâm Nhất, lập tức chống gậy gỗ chậm rãi đứng dậy, gật đầu nói:

- Vị Lâm tráng sĩ này tuổi còn trẻ, đã có thế thiên địa hoàn chỉnh, là người đứng đầu không nghi ngờ gì nữa?

Lâm Nhất lắc đầu không nói, thầm nghĩ, tuy nói mình đã sống hơn một ngàn năm trăm tuổi, mà ở trước mặt lão giả thượng cổ này thật sự là không đáng nhắc tới.

Có lẽ là do quá mỏi mệt, chu toàn lễ số xong, lão giả lại ngồi xuống, hai tay ôm gậy gỗ đen xì dài hơn trượng, tiếp tục nói:

- Lão hủ Thiên Đế, đến từ Cống Linh cốc. Xuất môn đi xa đến nay, đã qua ba mươi năm. Mà Đan Tiêu thần phong vẫn cứ xa không thể với, có khóc cũng không làm được gì?

Thiên Đế? Đúng là người cũng như tên.

Lâm Nhất thần sắc khẽ động, theo tiếng hỏi:

- Lão nhân gia muốn tới Đan Tiêu thần phong à?

Lão giả Tự xưng Thiên Đế gật đầu, tiếp theo lại nói.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free