Vô Tiên - Chương 2362:
Trong huyệt động của Thánh Linh phong, Lâm Nhất đã nhận ra chỗ kỳ dị của cốt trượng phù (gậy xương có phù). Hắn ghi nhớ lại, cũng thầm nghiền ngẫm, nhưng vẫn không hiểu yếu nghĩa.
Sau đó ở một hẻm núi khác, lại gặp được có người tay cầm gậy xương.
Lâm Nhất cứu người là thật. Khi hắn bị bức phải hiện thân, tức khắc có một ý tưởng.
Gậy xương và gậy xương giống như, lại uy lực bất đồng. Có thể thấy được một cách dễ dàng, nhất định là có liên quan tới phù pháp trận! Hơn nữa người trung niên ấy khi thôi động gậy xương, không chỉ có thể bức người ẩn thân phải hiện hình, còn có thể giam cầm hành động và tu vi, cũng có hiệu quả như kết giới chi lực, mà giữa hai cái lại có bất đồng. Nếu không thể thừa cơ thăm dò tới cùng, chỉ sợ sẽ tiếc nuối!
Vừa lúc ở tế đài bị nguy khốn, Lâm Nhất dùng Huyễn Đồng, cộng với năng lực phá cấm của Thăng Long quyết, cường hành phá tan khí cơ trói buộc. Lại dùng kiếm khí bắt chước năm đạo phù mà mình ghi nhớ được, mặc dù không có tác dụng, lại vẫn bức cho người trung niên đó không rảnh chiếu cố. Hắn thừa cơ một kiếm chém gãy gậy xương và tóm lấy một khúc này, cũng dẫn theo đám người lão Long, Hổ Đầu thoát khỏi khốn cảnh.
Sau đó, lúc nghỉ ngơi, Lâm Nhất không thể không tự xem xét lại những gì gặp được thu hoạch được trong mấy ngày này.
Khúc xương dài hơn trượng đó là một khúc có chứa đầu thú mà sau khi gậy xương bị gãy. Phía dưới cái đầu thủ quả nhiên có khảm năm đạo phù xa lạ.
Lâm Nhất dụng tâm ghi nhớ phù, cũng ấn chứng vẫn những gì trước đây có được. Sau một đêm, toàn bộ tâm thần của hắn đều đắm chìm trong mười đạo phù.
Mười đạo phù quái dị mà phong cách cổ xưa đều có khác biệt, mà lại giống như có điểm chung. Nếu tách ra thành trận, không dưới mấy chục loại biến hóa. Uy lực và tác dụng tất nhiên cũng rất giống nhau. Có lẽ có hô phong hoán vũ, có lẽ có lôi hỏa nhảy múa, có lẽ có bắt giết giam cầm, vân vân.
Có điều, mười đạo phù tuy nhìn thì phong cách cổ xưa rõ ràng, lại tối nghĩa khó hiểu mà không thể nghiền ngẫm. Giống như muốn lĩnh ngộ thấu triệt thì không phải là chuyện trong vài ba ngày!
Ngẫm lại cũng đúng, thượng cổ tiên dân khai thiên tích địa, cũng sinh sôi nảy nở đến nay, thủ đoạn khai sáng truyền thừa nhất định là rất đơn giản, nhưng lại uy lực bất phàm. Có câu đại đạo chí giản, vạn pháp quy tông. Nếu truy ngược dòng, thượng cổ phù chưa chắc đã không phải là căn nguyên của các loại thần thông!
Lâm Nhất thấy cái mình thích là thèm, lại nhất thời khó có thể làm sáng tỏ, đành phải tạm thời ghi nhớ mười đạo phù. Qua thời gian, hoặc có thể từ Thái Tố kinh, Động Chân kinh, Động Huyền kinh, Ngũ Hành Chính Nguyên cùng với Cửu chuyển cảnh giới để thể ngộ tham khảo. Nếu có thu hoạch, pháp lực thần thông chắc chắn sẽ cao hơn một tầng.
- Lão đại! Phía trước có người.
Đây là một hoang nguyên rộng lớn bát ngát, có mặt trời đỏ treo cao phía chân trời, có hào quang nắng long lanh vạn dặm. Còn có đoàn người dừng chân quan vọng. Không tới một lát, Hổ Đầu liền có phát hiện rồi hô to, cùng lão Long sóng vai tiến về phía trước. Bảy người bọn Lịch Túc, Mã Nguyên, Dương Giáp thì theo sau.
Lâm Nhất vẫn ngồi yên tại chỗ tới xuất thần, vẫn đang cân nhắc mười đạo phù đó.
Thấy phía trước Hổ Đầu lại phất tay gọi, hắn thu hồi nỗi lòng, quay đầu lại nhìn, sau đó nhấc chân tiến về phía trước.
Từ lúc trước rời khỏi Thánh Linh phong, rồi ở hẻm núi tế đài giết người cứu người, sau đó thì nghỉ ngơi một đêm lại tiếp tục lên đường, nháy mắt đã trôi qua nửa tháng. Cho đến hôm nay lúc này, cũng không có gì bất ngờ. Mà Đan Tiêu phong ở nơi nào, vẫn không thể biết được. Đột nhiên lại có phát hiện, không biết tiếp theo sẽ có gì phát sinh!
Xa xa vài ba dặm, là dốc hoang cỏ dại mọc đầy.
Đám người Hổ Đầu, lão Long vây ở xung quanh dốc hoang, ai nấy thần sắc đề phòng mà hoài nghi không thôi.
Một lão giả râu tóc trắng xóa đang côi cút độc tọa trên cỏ dốc hoang. Hắn khoác da thú, tay cầm gậy gỗ, còn mang theo một bọc hành lý nho nhỏ. Đó là một quái nhân dường như nhìn rất quen mắt, mặc dù thân hình cao lớn, lại khô gầy như củi, hơn nữa hai gò má lõm sâu mà mặt đầy phong trần, bộ dạng mỏi mệt vô cùng. Mà hắn lúc này đột nhiên rơi vào vòng vây, vẫn bình tĩnh dị thường, chậm rãi chuyển động một đôi mắt vô thần yên lặng nhìn xung quanh.
Hổ Đầu mang theo thiết bổng ngưng thần quan sát, giật mình nói:
- Con mẹ nó, hình như bị mù.
Hai mắt lão giả đó đầy lòng trắng.
Hổ Đầu quay đầu lại gọi:
- Lão đại! Thì ra là mù, thật đúng là hiếm thấy, căn bản không thể chịu được một gậy của ta, đúng là mất hứng.
Hắn cho rằng gặp phải quái nhân đi lạc, tưởng là con mồi, vội vàng chạy tới, mà trong nháy mắt liền mất hết hứng thú.
Đám người Lão Long và Lịch Túc yên lòng, nhưng vẫn canh giữ ở bốn phía để phòng ngừa có biến.
Người mù ở Tiên Vực, Hồng Hoang cũng không thấy nhiều. Mà đối với Lâm Nhất mà nói, lại không xa lạ gì. Hắn không trả lời, đi tới gần dừng chân quan sát.
Hổ Đầu chống thiết bổng lên mặt đất, quay sang lão giả, tiếp theo reo lên:
- Lão nhân mù, ngươi là ai, tới từ đâu, cả gan nói nửa câu không thật, lão một gậy đập vỡ trứng chim của ngươi, hừ hừ.
Hắn còn nhổ một ngụm nước bọt vào lòng bàn tay, tư thế hung tợn có chút dọa người.
Lão Long thì đang lưu ý động tĩnh ở xa xa, mà trừ lão giả lẻ loi đó ra, không thấy có gì dị thường. Hắn thu hồi ngân đao, giáo huấn Hổ Đầu:
- Ngươi đã biết lão nhân bị mù, hơn nữa ngôn ngữ bất đồng, việc gì phải phô trương thanh thế khiến người ta chê cười.
- Hừ! Ai dám cười ta.
Hổ Đầu hai mắt trợn trừng. Xung quanh tất nhiên không có ai giễu cợt. Hắn lại nghiêm nghị nói tiếp:
- Trong vạn dặm không thấy bóng người, lão nhân mù này tới từ đâu, chẳng lẽ vẫn không khiến người ta cảm thấy kỳ quái sao?
Hắn bước ra hai bước, tiến đến trước người Lâm Nhất, bày ra trạng trầm tư, nói tiếp:
- Lão đại, việc này tất có kỳ quái!
Người này chỉ là do quá nhàm chán, mà lời nói ra lại giống như có chuyện lạ. Thấy Lâm Nhất hơi gật đầu, có ý tứ cho phép, hắn như được ủng hộ, sau đó giơ tay lên chỉ về phía trước, trầm giọng quát:
- Lão nhân mù! Ngươi chẳng lẽ vừa điếc vừa câm à? Mau mau trả lời, đừng để lão tử chờ tới bực mình.
Nhìn tư thế của hắn, tùy thời sẽ nổi giận. Không ngờ vừa dứt lời, có người mang theo vẻ già nua, hơn nữa giọng nói trúc trắc chậm rãi trả lời:
- Chư vị... Chư vị đến từ đâu.