Vô Tiên - Chương 2361:
Một thanh ngân đao của Lão Long như gió vẩy ra, bức lui đám người, thừa cơ hô:
- Lão đại! Việc này không nên chậm trễ.
Xuyên qua ánh đao, huyết quang nhìn lại, một gương mặt phẫn nộ hấp nhoáng. Ngoài mấy trăm trượng, một đám người già phụ nữ trẻ con đang quan chiến miệng ngâm tụng, kêu gọi.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua xa gần, thân bất do kỷ mà bất đắc dĩ.
Thiên địa có thể biến đổi, mà lòng người lại khó đoán! Có lẽ sự dong dài của Lâm mỗ thật sự có chút lỗi thời!
Lâm Nhất than khẽ, cũng không do dự nữa, trầm giọng nói:
- Từ đây đi về phía trước có lẽ có đường ra, đi theo ta.
Hắn vừa dứt lời, đột nhiên ném người trung niên trong tay ra xa, lập tức xoay người nhảy xuống đài đất. Mà hướng đi không ngờ là chỗ thưa người nhất. Nếu có người ngăn cản, đều bị kiếm quang đánh bay. Hắn trong nháy mắt giết ra một con đường máu, theo hẻm núi lao về phía trước.
Bảy người bọn Lịch Túc không dám chậm trễ, đều nhao nhao chạy theo. Hổ Đầu và lão Long thì cản đuôi, lại bất ngờ kêu lên:
- Ấy ấy lão đại, ngươi ngay cả người cũng quăng không chết.
Người trung niên ấy vẫn chưa ngã chết, mà là được vô số bàn tay đỡ lấy. Đám người đang sôi trào bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.
Khi tới lúc hoàng hôn, đoàn người vội vàng hạ xuống. Đưa mắt nhìn về nơi xa, bóng đêm mông lung.
Liên tiếp chạy như điên nửa ngày, cuối cùng cũng rời xa hẻm núi tràn ngập hung hiểm và biến số kia. Hiện giờ sắc trời đã muộn, không tiện đi đường. Cứ nghỉ ngơi ngay tại chỗ một đêm rồi ngày mai tính tiếp.
Lối ra là một tòa núi nhỏ trượng mấy trăm trượng. Trên đỉnh núi cũng không có cây cối, lại đầy cỏ dại, xung quanh cũng bằng phẳng. Gió núi thổi tới, khiến cho ta cũng bớt căng thẳng.
Lâm Nhất tìm một chỗ ngồi xuống, phía sau là hai huynh đệ lão Long và Hổ Đầu. Những người khác thì nghỉ ngơi gần đó, hai lão giả dưới sự dẫn dắt của Lịch Túc tới trước mặt khom người cám ơn, cũng báo ra gia môn.
Mã Nguyên và Dương Giáp đến từ một hòn đảo gọi là Cổ Hải. Vừa hay gặp Ma thành thịnh hội, liền đều dẫn theo mấy tộc nhân tới Cửu thiên tháp tìm kiếm cơ duyên. Có thu hoạch hay không thì chưa biết được. Tộc nhân di theo lại lần lượt thất lạc. Cuối cùng chỉ còn lại hai người họ, lại thiếu chút nữa thành tế phẩm thịt người. Cũng may hai người mạng chắc chưa tuyệt, hiện giờ sau khi thoát hiểm, tới tạ ơn cũng là điều nên làm.
Lâm Nhất chưa bao giờ để chuyện cứu người ở trong lòng, nói qua loa vài câu rồi bọn hai lão giả tự nghỉ ngơi. Đối phương thấy hắn thanh danh hiển hách lại tính tình hiền hoà. Lập tức cảm thấy vui mừng, liền kết bạn với Lịch Túc canh giữ ở cách đó không xa. Mượn cơ hội biểu đạt kính ý!
Sau một thoáng, trên đỉnh núi an tĩnh lại.
Lão Long sau một hồi chém giết, lại bôn ba nửa ngày, hơn nữa lại không thể hành công tự nhiên như thường ngày, hắn lúc này khó tránh khỏi có chút mệt mỏi, thuận tay lấy ra tinh thạch để thổ nạp nghỉ ngơi một phen. Mà Hổ Đầu thì cản lại, lên tiếng oán giận:
- Lão đại đúng là nhân từ nương tay! Vì sao không giết tên gia hỏa cầm quải trượng đó? Phải biết rằng lúc ấy hung hiểm vạn phần, hai huynh đệ chúng ta suýt nữa thì tiêu.
Lâm Nhất hai mắt nhắm hờ, đang muốn nghỉ ngơi. Nghe thấy động tĩnh phía sau, hắn cũng không quay đầu lại, nhẹ giọng nói:
- Hừ! Pháp trượng đó cực kỳ không tầm thường, vậy mà ngươi lại gọi là quải trượng.
Ngốc ngốc cười ngốc nghếch, miệng há to.
Lâm Nhất lại phân trần:
- Người đó không phải tế ti, chính là trưởng lão trong tộc. Giết thì vô ích! Giữ lại cho hắn một mạng, cũng khiến tộc nhân cố kỵ hơn. Bằng không mấy trăm người đuổi theo đằng sau sẽ rất phiền phức!
Hổ Đầu vội vàng ứng tiếng nói:
- Ừ! Lão đại nói nghe rất có đạo lý! Có điều...
Hắn đổi giọng, giống như dãi nhỏ ba thước nói tiếp:
- Huynh đệ ta không sợ phiền phức. Trước mắt vẫn huyết mạch sôi sục, uống sảng khoái một phen là không thể thiếu được! Khà khà! Lão đại, còn không mang rượu ra.
Hắn ngày nào cũng uống rượu, mỗi lần vài ba vò. Cho dù là rượu mang theo tùy thân cũng không cung cấp đủ!
Lâm Nhất vừa muốn lấy ra mấy hũ rượu cuối cùng, quay đầu lại nhìn, phun ra hai chữ với Hổ Đầu đang vẻ mặt chờ mong:
- Không có!
Mà hắn không đợi đối phương lên tiếng, nói tiếp:
- Lấy rượu hoa quả ngươi giấu ra chia xẻ đi.
Hổ Đầu thất vọng, bật thốt lên:
- Huynh đệ không còn.
Hắn vừa nói ra khỏi miệng, một bàn tay to đã kẹp lấy cổ, có người quát lên:
- Tiểu Hổ Đầu! Ngươi dám nói một chữ không?
Lâm Nhất thấy Hổ Đầu đã có lão Long đối phó, nhếch miệng cười, sau đó ngồi ngay ngắn, lập tức tay áo phẩy nhẹ, tay đã có thêm một vật.
Một khúc xương dài hơn thước, bóng loáng như ngọc, hình dạng đầu thú, cũng khảm từng đạo phù quỷ dị.