Vô Tiên - Chương 2357:
- Khi mở tường băng, vừa hay có thể thấy được vết nứt Đài Thắng chạy ra. Không cần nghĩ nhiều, hắn đoán rằng ba người chúng ta tất sẽ đuổi theo không nghi ngờ gì nữa. Mà ngoài vết nứt rõ ràng có chỗ khác để đi. Hắn lại cố tình lựa chọn một tuyệt lộ, cũng năm lần bảy lượt lên tiếng khiêu khích, chẳng qua là thấy chúng ta nôn nóng báo thù, khó tránh khỏi giận đùng đùng, cho đến cuối cùng thì rơi xuống núi.
Lão Long đỡ lấy gậy xương, khó hiểu nói:
- Đêm dài sắp hết mà Đài Thắng nói chẳng lẽ cũng có ý gì?
Lâm Nhất nói:
- Chưa chắc đã như vậy. Mà bất kể có đợi tới bình minh hay không, tất cả lại đều nằm trong kế hoạch của hắn.
Hổ Đầu đầu, oán giận nói:
- Lão đại, ngươi vòng vèo như vậy, ai nghe hiểu được chứ! Sao không nói đơn giản dễ hiểu hơn một chút.
Lâm Nhất nhấp ngụm rượu, gật đầu nói:
- Nói ngắn gọn thì là Đài Thắng muốn lừa ba người chúng ta ra khỏi Thánh Linh phong. Cho dù lúc này quay lại, cũng khó mà tìm được bóng dáng của hắn!
Hổ Đầu vội la lên:
- Nếu đúng như vậy, huynh đệ ta chẳng phải là ăn quả đắng à?
Lâm Nhất bất đắc dĩ nói:
- Trời có nắng có mưa, trăng có mờ có tỏ. Không may cũng là bình thường.
Hổ Đầu bỗng nhiên nhìn xung quanh nói:
- Là ai nói thế, hai huynh đệ ta trí nhớ không tốt. Không ngờ lão đại cũng có lúc trúng kế của Đài Thắng, hừ hừ.
Lâm Nhất hơi kinh ngạc, lập tức cười khổ nói:
- Lão đại ta cũng là người phàm, thủy chung nghe theo đại lý chịu thiệt nhỏ là phúc, gặp phải thiệt lớn mới là họa.
Hổ Đầu tích cực nói:
- Ngươi đã từng có nếm đau khổ chưa?
Lâm Nhất nghĩ nghĩ:
- Ừ! Hình như là chưa... Cũng không nhớ nữa.
Hổ Đầu cười toét miệng, cả người run run, lại không dám cười ra tiếng, chỉ có thể ôm bụng nín nhịn, quái cổ quái!
Lão Long gật đầu công nhận, cũng ung dung cầm gậy xương, nói:
- Lão đại vì sao lại đưa vật này cho ta?
Lâm Nhất theo tiếng nói:
- Pháp trượng của trưởng lão Thánh Linh tộc này vốn là thuộc sở hữu của ngươi, đừng ngại nghiền ngẫm thượng cổ chi ý trong đó, có lẽ có ích đấy!
- Ha ha! Trời đã sáng rồi!
Đúng lúc này, Hổ Đầu đột nhiên cười ha hả nói.
Chỉ thấy một vầng mặt trời xé rách đêm dài, vạn đạo hào quang chiếu rọi thiên địa. Chỉ trong giây lát, sơn cốc xa gần đã bao phủ trong ánh bình minh.
...
Lúc mặt trời nhô cao, lại một mảng sơn cốc xuất hiện ở phía trước.
Trên một dãy núi, ba đạo thân ảnh hạ xuống.
Ba huynh đệ không về Thánh Linh phong.
Cho dù không muốn buông tha Đài Thắng, nhưng núi tuyết lồng lộng đó đã sớm không thể tìm ra. Thế là ba người tiếp tục lên đường, cũng may không gặp bất ngờ gì, cho đến nửa ngày sau thì thuận lợi đến đây.
Có điều, Nguyên Tín Tử thủy chung không thấy bóng dáng. Tình hình có liên quan tới hắn, không ai biết được!
Khi ba huynh đệ nghỉ ngơi, xem xét phương hướng.
Lão Long nhìn xung quanh, sau đó lại nhìn ngọc giản trong tay rồi lẩm bẩm:
- Chỗ vượt giới của tầng bảy Cửu Thiên tháp tên là Đan Tiêu phong. Nó rốt cuộc nơi nào, trong đồ giản không ghi rõ.
Hổ Đầu thờ ơ vung tay, rất dũng cảm nói:
- Cứ đi thôi, kiểu gì chả đụng vận khí!
Tục ngữ có viết, người hồ đồ có đạo lý của người hồ đồ.
Lâm Nhất quan sát xung quanh một lúc, cũng không rõ địa điểm đang đứng. Vô kế khả thi, đành đáp ứng:
- Cứ theo lời Hổ Đầu đi.
Mà hắn vừa dứt lời, bên cạnh có người khen "Lão đại anh minh", liền nhảy lên dãy núi, vụt chạy đi xa.
Thấy thế, Lâm Nhất và lão Long đành phải đuổi theo.
Ba huynh đệ đi nhanh, lướt qua sơn cốc. Sau nửa canh giờ, đã đi ngoài ngàn dặm. Hổ Đầu đi đằng trước nhảy lên một triền núi cao mấy trăm trượng, vừa muốn nhảy qua, lại đột nhiên vòng lại, cũng khoa tay múa chân hơn nữa vẻ mặt ngạc nhiên.
Lâm Nhất và lão Long tới sau, lại bị kéo tới dưới một gốc cổ mộc. Khi ba người dừng chân dựa vào nhau, Hổ Đầu mới thần bí nhỏ giọng nói:
- Không ổn rồi, lại gặp phải một đám, thiếu chút nữa thì bị phát giác.
Từ khe hở của cành lá nhìn lại, dưới triền núi là một hẻm núi rộng hơn mười dặm.
Lúc này trong hẻm núi, không ngờ tụ tập một mảng bóng người đông nghìn nghịt. Đó rõ ràng chính là quái nhân từng gặp, chừng hơn một ngàn! Chỉ là trong đó nam nữ già trẻ đều có, tình hình cực kỳ quỷ dị!
Hổ Đầu đi dò đường, phát hiện đúng lúc, rất đắc ý, tiếp tục ngạc nhiên phân trần:
- Mau mau nhìn kìa, đó không phải là đám tu sĩ Ma thành Lịch Túc sao? Vốn là năm người, sao giờ lại thêm hai.
Lâm Nhất không để ý đến Hổ Đầu, vẫn cùng lão Long ngưng thần quan vọng.
Hơn một ngàn quái nhân đó tụ tập một chỗ, lại ai nấy quỳ gối mà thần sắc kính sợ. Phía trước có một gò đất làm đài, cũng có bàn thờ, thạch đỉnh. Mà ngoài ra còn có bảy tu sĩ đang nằm, đều bị trói gô chân tay không thể động đậy, cũng có hán tử cầm đao đằng đằng sát khí đứng ở bên cạnh.
Hổ Đầu nói không sai, bên trong bảy tu sĩ xui xẻo đó thật sự có năm người bọn Lịch Túc. Còn lại là hai lão giả, nhìn rất lạ mặt, chắc đến từ Hồng Hoang, tuy là cao thủ Tiên Quân, lại cũng trở thành sơn dương đợi đợi làm thịt.