Vô Tiên - Chương 2358:
- Giết người hiến tế!
Lão Long dĩ nhiên đã nhìn ra là chuyện gì.
- Thật à?
Hổ Đầu lần đầu nhìn thấy tình hình như vậy, líu lưỡi không thôi. Tuy hắn giết người tàn bạo vô tình, lại chưa từng lấy tính mạng của người khác ra làm đồ chơi. Nếu không, chỉ sợ lão đại đã đá ra khỏi cửa rồi.
Lâm Nhất di dời ánh mắt khỏi bảy người đang bị trói, sau đó quan sát đài đất xa xa. Trước bàn thờ thạch đỉnh, có hai người khác một đứng một nằm. Đứng là một người trung niên tay cầm gậy xương, người khoác da thú, tóc tai bù xù, thần sắc có chút âm trầm khó lường. Nằm trên cáng làm bằng cành cây là một lão giả tóc trắng xoá, hai mắt nhắm nghiền mà hơi thở mong manh, hiển nhiên đã đến mức thọ chung chính tẩm.
Đã là hiến tế, tất có duyên cớ. Mà đám quái nhân kia lại muốn lấy tu sĩ ra khai đao lại vì cớ gì?
Ba huynh đệ mượn cây cối che khuất, tiếp tục quan vọng.
Chỉ thấy người đó đi tới giữa đài đất, giơ cao gậy xương. Tộc nhân ở bên dưới đều đầu cúi sát đất, ai nấy kinh sợ. Hắn xoay người đối mặt với bàn thờ thạch đỉnh, cũng hướng về phía hẻm núi xa xa mà lẩm bẩm, sau đó lại quỳ xuống đất mà dập đầu bái tế. Hơn một ngàn người phía sau hắn lập tức cũng lên tiếng cầu nguyện, xung quanh lập tức tràn ngập một mảng khí cơ quỷ dị.
Bất tri bất giác, tiếng cầu nguyện truyền tới hai bên hẻm núi.
Hổ Đầu rùng mình, vội vàng lắc lắc đầu, bực mình mắng:
- Mẹ nó, ồn chết người.
Lão Long đã có phòng bị nên không ngại, đăm chiêu nói khẽ:
- Chớ có xem thường hiến tế thượng cổ, nghe nói rất nhiều pháp thuật thần thông đều bắt nguồn từ đây. Mà niệm lực ngàn người cầu nguyện sinh ra, tương đương mà rất giống với thần thức. Hôm nay nhìn thấy, cũng coi như được mở mang nhãn giới.
Hổ Đầu bất ngờ nói:
- Niệm lực là gì?
Lão Long nghĩ nghĩ, đáp:
- Cái gọi là niệm lực, không ngoài đến từ tâm niệm chi lực của phàm nhân. Còn nhớ từ rất lâu đã có người nhắc tới, lại không không chỗ để kiểm chứng, chi tiết thì lại càng không biết.
- Hừ! Ra vẻ mê hoặc, lại chẳng nói được gì, chỉ khiến người ta tò mò.
Hổ Đầu bất mãn than một câu, sau đó nói tiếp:
- Lão đại kiến thức bất phàm, có thể giải thích nghi hoặc không?
Lâm Nhất coi như không thấy động tĩnh bên cạnh, vẫn nhìn về phía hẻm núi. Hai mắt ánh ra màu máu, có quang mang tím đỏ như ẩn như hiện.
Huyễn Đồng đã phơi bày một phen tình hình khác ở hẻm núi.
Theo hơn một ngàn người cầu nguyện, lúc ban đầu chỉ nghe thấy tiếng ong ong, theo đó thì có một đạo khí xoáy quỷ dị tụ tập phía trên đám người.
Đó giống như là gió đang xoay tròn, nhìn thì yếu ớt hơn nữa vô hình vô sắc, lại ẩn chứa lực lượng khó hiểu, không ngờ chậm rãi tiến về phía trước, cũng bao phủ đài đất đó.
Chỉ một lát sau, một đoàn gió núi khác từ hẻm núi xa xa thổi tới. Nó lại xen lẫn các loại khí cơ quen thuộc hoặc là xa lạ, bị khí xoáy tác động, cũng xoay tròn, từ từ hạ xuống, cũng ùa vào trong cơ thể lão giả đang nằm trên mặt đất. Một lát sau, lão giả vốn đã sinh cơ héo rũ, không ngờ có dấu hiệu hồi chuyển.
Lâm Nhất thấy vậy, liền có suy đoán, nhưng lại vẫn khó có thể tin được.
Khí xoáy vô hình đến từ cầu nguyện đó chính là niệm lực mà lão Long nhắc tới à? Nó hội tụ một chỗ, không ngờ thành thế vạn suối về dòng lại mênh mông cuồn cuộn, cho đến khi tác động khí cơ thiên địa.
Có câu, hồi thiên phạp thuật. Mọi người ở đây lại dùng hiến tế cầu nguyện để vãn hồi, kéo dài thọ nguyên của người chết, hơn nữa dường như cũng có chút hiệu quả. Có thể thấy được tâm nguyện của một người là cực kỳ bé nhỏ, nhưng khi tâm nguyện của nhiều người cộng lại, không ngờ có sự thần kỳ mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng! Khiến cho thiên địa cảm động sao?
Chỉ có điều, như vậy là trái với thiên đạo.
Khi Lâm Nhất đang ngạc nhiên, lại ngóng nhìn.
Quả nhiên, lão giả trên mặt đất hơi có chuyển biến tốt, sinh cơ trong cơ thể lại chậm rãi trôi đi. Mà cùng lúc đó, người trung niên đã đứng dậy, miệng niệm gì đó, tay lại vung vẩy gậy xương. Theo động tác của hắn, khí cơ đang xoay tròn bốn phía trong nháy mắt trở nên chậm chạp hơn rất nhiều. Hắn lại vung gậy ra hiệu, bảy tráng hán xếp tu sĩ bị trói chặt dưới đất thành một hàng, cũng đều giơ đao sắt lên.
Lâm Nhất nhíu mày, lẩm bẩm:
- Giết người hiến tế! Thì ra là dùng tinh huyết của người để cứu tính mạng của lão giả đó, thật là buồn cười.
Không cần nghĩ nhiều, đám người Lịch Túc bị coi thành tế phẩm hiến tế!
Lão Long ngầm hiểu, nói:
- Lão đại! Chẳng lẽ muốn cứu người. . .
Hổ Đầu không cho là đúng nói:
- Dưới núi có chừng hơn một ngàn người, chúng ta lúc này hiện thân, có khác gì chọc vào tổ ong đâu, tội gì phải xen vào việc của người khác như vậy! Lão đại, Hổ Đầu nói có lý không?
Lâm Nhất quay sang Hổ Đầu, huyết quang biến mất, hai mắt trong veo, nói:
- Thỏ chết cáo buồn, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. Nếu khoanh tay đứng nhìn, chẳng lẽ không phải tổn hại đạo nghĩa mà mất đi thiên tính sao? Cứu hay không cứu là ở bản tâm?
Thấy thấy đối phương lại muốn giơ tay lên vò đầu, dứt khoát nói thẳng: