Vô Tiên - Chương 2356:
- Ầm ầm.
Trên sườn núi, đột nhiên vang lên tiếng nổ liên tiếp, theo đó xuất hiện ba hố sâu vài thước. Khi khói bụi tan đi, tất cả lại trở về yên tĩnh.
Sau một thoáng, có người từ trong hố sâu thò ra, lập tức nhảy lên, sau đó nhẹ nhàng hạ xuống một bên. Tiếp theo, một đạo thân ảnh khác rời đất mà ra. Rồi lại có người từ dưới lòng đất đi ra, vừa nhe răng nhếch miệng phẩy bụi trên người vừa hét lên:
- Sao lại bị lừa, chẳng lẽ Đài Thắng không chết, lão đại đang nói đùa à?
Thánh Linh phong khi đến đã biến mất trong bóng đêm.
Chỗ đang đứng là một mảng sơn cốc xa lạ được bao phủ trong hắc ám. Tỏa thần thức ra nhìn lại, chỉ thấy núi rừng xanh biếc và vạn dặm thương mang. Mà bất kể xa gần đều yên tĩnh dị thường. Giống như thiên địa chưa tỉnh, mà bình minh đã khoan thai đến chậm!
- Lão đại sao lại vô cớ nói đùa, ngươi đừng có loạn ngôn!
- Hổ Đầu ta như thế à?
- Còn dám lắm mồm.
- Thôi! Chuyện hao tâm tốn sức cứ giao cho lão đại đi! Vừa rồi từ trên cao vạn trượng trượt chân ngã xuống, may mà không ngã chết người! Long ca có bình yên vô sự không? Ha ha...
- Hừ! Ta và lão đại đều thần long chi thể, so với Hổ Đầu ngươi thì chỉ mạnh hơn thôi.
- Gừ gừ! Cứ như lợi hại lắm vậy! Phải biết rằng Hổ ca ta càng giỏi hơn.
- Ta mặc kệ ngươi! Lão đại, tại sao ngươi lại nói là mắc mưu?
Ba huynh đệ đều là thân thể xương đồng da sắt, tuy từ trên vạn trượng ngã xuống, mà trừ đập ra một cái hố trên mặt đất thì đều không có gì đáng ngại. Hổ Đầu Trong đó thì vốn coi đấu võ mồm là lạc thú, bước ra nhìn ngó xung quanh. Hắn thấy lão Long hỏi, đi theo tới bên cạnh Lâm Nhất.
Lâm Nhất từ xa xa thu hồi thần thức, xoay người tìm một chỗ bằng phẳng mà ngồi. Khi lão Long và Hổ Đầu lần lượt ngồi xuống bên cạnh, hắn nhếch miệng cười áy náy, nói:
- Chỉ vì sốt ruột trả thù, khiến Đài Thắng có cơ hội để tranh thủ. Ta có tội sơ xuất.
Lão Long thấy Lâm Nhất có đảm đương như vậy, mỉm cười im lặng.
Hổ Đầu chép chép miệng, hiếu kỳ nói:
- Lão đại sao phải tự trách? Ái chà! Cứ vừa uống rượu vừa nói tỉ mỉ đi, ha ha.
Lão Long hiểu ý, phụ họa theo:
- Thế mới đúng là tiếng người.
Lâm Nhất thầm hừ một tiếng, giơ tay lên tung ra hai bình rượu.
Hai huynh đệ phân biệt cầm lấy vò rượu, một hơi uống hết nửa vò. Hổ Đầu tiếp lấy rượu vừa muốn nói, lại bị lão Long ngăn cản. Lão Long ôm vò rượu, trầm ngâm một thoáng, nói:
- Thương thế của Đài Thắng cùng với những gì hắn nói về sau chắc không phải giả. Mà chu toàn với chúng ta, chắc không phải là bản tôn của hắn.
Lâm Nhất không hề lên tiếng, chỉ nghe lão Long nói.
Ăn một cú lừa, khôn thêm một chút. Giữa huynh đệ nếu có thể kiểm điểm một phen, cũng có thể tránh giẫm lên vết xe đổ.
Hổ Đầu giật mình nói:
- Con mẹ nó, Hổ ca lúc ấy còn bực bội lắm.
Lão Long bị Hổ Đầu cắt ngang, không nhịn được lườm hắn một cái, sau khi nghĩ nghĩ, mới nói tiếp:
- Khi ba người chúng ta xuất thủ tru sát Đài Thắng, liền đã phát hiện sự khác thường, chỉ vì lúc ấy quá vội vàng mà không rảnh bận tâm, lại vẫn bị một lời của lão đại nói toạc huyền cơ.
Hổ Đầu ừ liên tục, ý bảo mình cũng nghĩ như vậy.
- Đài Thắng thấy ba ngườichúng ta tìm đến, lợi dụng phân thân để dụ dỗ đuổi theo. Hắn có lẽ có bí pháp của Thánh Linh tộc, khó có thể bị nhìn thấu, cuối cùng thực hiện được quỷ kế. Này bản tôn của hắn thì vẫn ở trong vết nứt kín đó.
Lão Long tiếp tục nói:
- Chúng ta đừng ngại quay về tìm, Đài Thắng có thương tích trong người, chắc chắn khó thoát khỏi. . .
Hổ Đầu không nhịn được vỗ vỗ tay, cầm bình rượu lên khen:
- Diệu kế! Long ca và Hổ Đầu nghĩ như vậy, thực sự không hổ là thân huynh đệ! Nào cùng quay về Thánh Linh phong, bắt giết Đài Thắng, gừ gừ.
Người này hiếm khi khen lão Long một lần, lại không quên kéo theo cả mình. Mà đối phương thì không thèm để ý, cầm bình rượu lên chạm nhẹ với hắn, tiếp theo đều uống một hơi cạn sạch. Nhìn tư thế của hai huynh đệ này, hiển nhiên muốn giết bằng được trước lúc bình minh.
Lâm Nhất lấy ra Tử Kim Hồ Lô, có chút đăm chiêu.
Suy đoán của Lão Long chắc không sai. Đúng như câu thật cũng là giả giả cũng là thật, chính là đến từ sự ăn ý giữa huynh đệ. Tất cả ở Thánh Linh phong chẳng lẽ không phải tái hiện tình cảnh Ma Trủng Thiên Ma bí cảnh năm đó sao? Chỉ cần hắn về sau gặp chuyện gì cũng cẩn thận, tuyệt đối sẽ không giẫm vào vết xe đổ mấy chục vạn năm trước. Mà huynh đệ nhà mình có thể phân rõ trắng đen, cũng bình yên vô sự, Lâm mỗ cũng bớt lo!
Xoảng xoảng hai tiếng, vò rượu không rơi xuống vỡ tan.
Lâm Nhất thấy Hổ Đầu ném bình rượu rồi muốn đứng dậy, không khỏi ánh mắt lườm nguýt, nói:
- Nóng vội như vậy con ra thể thống gì? Để ta nói mấy câu đã rồi Hổ ca ngươi lên đường cũng không muộn.
Lão Long chưa kịp đứng dậy, vội nói:
- Hổ Đầu ngồi xuống.
Hổ Đầu tươi cười rạng rỡ, liên tục xua tay nói:
- Lão đại, đừng khách khí với Hổ Đầu, ha ha.
Hắn lại ngồi xuống, người nghiêng nghiêng, thời khắc đề phòng quyền đầu của lão Long.
Lâm Nhất giơ Tử Kim Hồ Lô lên uống một ngụm rượu, thong dong điềm tĩnh nói:
- Đúng như suy đoán của lão Long, ba huynh đệ ta vừa tìm tới dưới chân núi băng, đã bị Đài Thắng biết được. Mà hắn có thương thế trong người, hơn nữa không thể tránh né, liền sớm âm thầm tính toán...
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:
- Đài Thắng đầu tiên là dùng cấm chế để bày ra nghi trận, sau đó có đệ tử giữ núi ở trên đường làm khó dễ, lại cố ý bỏ lại gậy xương để dụ dỗ chúng ta mở tường băng ra.
Lão Long và Hổ Đầu đồng thanh nói:
- Đài Thắng cố ý bỏ lại gậy xương, lại vì sao?
- Nếu chúng ta ngừng lại không đi, Đài Thắng há có thể an tâm trốn ở đó...
Lâm Nhất lấy gậy xương ra đưa cho lão Long, nói: