Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2353:

Nếu vô ý rơi xuống đỉnh băng, tình hình khó lường. Lâm Nhất bước ra được vài thước, lại đi được hơn trượng, thế đi cũng không chậm. Sau mấy lần thì tự nhiên hơn. Không tới một lát, đã đuổi tới phía sau Nguyên Tín Tử. Mà địa thế hiểm yếu, không thể nhường đường. Dưới chân hắn đi nhanh vài bước, lập tức lăng không nhảy lên, trực tiếp lướt qua đỉnh đầu đối phương.

Trong nháy mắt, một trận gió lạnh bọc bông tuyết ập tới.

Lâm Nhất vung hai tay áo, thế gió tuyết đột nhiên tách ra. Hắn thừa cơ vững vàng hạ xuống đất, dưới chân không ngừng tiếp tục tiến về phía trước.

Nguyên Tín Tử vừa có phát giác, một bóng xám đã lướt qua đỉnh đầu rồi dần dần đi xa. Hắn nhìn xung quanh, nỗi lòng khó hiểu.

Không lâu sau, Lâm Nhất đuổi được lão Long. Khi tới đây, gió tuyết càng mạnh, xung quanh mờ mịt, may mà thần thức có thể dùng, cũng không có gì bất ngờ.

Lão Long quay đầu lại nhìn, dưới chân nhanh hơn, không quên truyền âm hỏi:

- Lão đại! Ngươi sao biết là hắn.

Lâm Nhất đáp:

- Cũng không biết chắc, chỉ đoán thôi.

Xa xa Hơn mười trượng là Hổ Đầu đang ra sức bước đi. Hắn vung đại bổng, hùng hổ kêu la không ngừng:

- Mẹ nó. Còn không đứng lại, lão tử chặt hai chân ngươi.

Mà một điểm bóng đen ở ngoài năm sáu trăm trượng, đang gian nan bò lên một ngọn tuyệt phong. Thần thức thấy được rõ, đó là một vị tráng hán trung niên, có thương thế trong người mà hành động bất tiện, đang ra sức muốn thoát khỏi sự đuổi theo đằng sau, lại lực bất tòng tâm mà chật vật không chịu nổi.

Sau một nén nhang, một vách đá dài hơn mười trượng chặn đường của ba huynh đệ. Mà đi lên trên là đỉnh núi tuyết. Mà người trung niên đang bị truy đuổi sớm đã sức cùng lực kiệt, hắn thân hãm tuyệt địa dứt khoát xoay người ngồi xuống, bày ra tư thế thong dong không màng sinh tử, trên mặt còn mang theo vẻ bất đắc dĩ, giơ phi kiếm trong tay chỉ về phía dưới, oán hận quát lên:

- Đều là đồng đạo, việc gì phải bức ép như vậy.

Vách đá đó tuy không cao, lại giống như lạch trời. Một khi có người chiếm đóng, rất có hung hiểm vạn người không thể khai thông.

Ba huynh đệ bị bức phải dừng lại, chỉ tiếc chỗ dứng chật chội, đành phải đứng thành hàng trước sau. Hổ Đầu tuy lỗ mãng nhưng vẫn nhìn ra đối phương đã chiếm địa lợi, vung thiết bổng ngẩng đầu mắng:

- Đài Thắng! Đúng là oan gia ngõ hẹp! Ngươi hôm nay chết chắc rồi.

Tráng hán mặt đầy râu đen đó chính là Đài Thắng đại nạn không chết.

Hắn canh giữ ở trên tuyệt nhai cao hơn mười trượng, hừ lạnh một tiếng:

- Hừ! Sớm biết có ngày hôm nay, lúc trước nên biến ngươi thành một con hổ chết. Còn muốn giết Đài mỗ à, chỉ sợ không có vận khí này đâu!

- Ồ? Ngươi con mẹ nó chết đến nơi rồi còn dám kiêu ngạo, cứ chờ đó cho lão tử.

Hổ Đầu giận không thể át, nhấc chân bay lên. Mà vừa đi được bảy tám trượng, một đạo kiếm quang đã đánh xuống. Hắn vội vàng vung gậy đỡ, bùm một tiếng, thế đi lập tức bị cản trở mà bị bức phải quay về, lại thiếu chút nữa rơi xuống vực sâu vạn trượng ở bên cạnh, cũng may có lão Long vươn tay ra đỡ, cho nên mới tránh được bất trắc. Mà người này cản bị cản thì càng dũng mãnh, càng thịnh nộ, liền muốn cường hành lên đỉnh, chửi ầm lên:

- Lão tử hôm nay phải đập vỡ trứng của ngươi.

Lão Long thấy Hổ Đầu không chiếm được tiện nghi, huy động ngân đao, đằng đằng sát khí nói:

- Để ta.

Đài Thắng thì sắc mặt âm trầm, thờ ơ chỉ kiếm xuống dưới, khiêu khích:

- Đến một giết một, đến hai giết đôi. Hai huynh đệ ngươi trước giờ không phải là đối thủ của ta, hôm nay cũng thế thôi!

Đúng vào lúc này, Lâm Nhất đột nhiên lên tiếng:

- Không biết Lâm mỗ có phải là đối thủ của ngươi không?

Hắn tiến lên một bước, vươn tay ra vỗ vai lão Long, lại nói tiếp:

- Hai vị huynh đệ cứ bình tĩnh, mạng nhỏ của người này giao cho ta đi.

Có lão đại lên tiếng, Hổ Đầu và lão Long lập tức an tĩnh lại.

Trên tuyệt nhai, Đài Thắng vẫn vênh váo hung hăng không ngờ lặng lẽ thở phào. Sau đó, hắn nhìn chằm chằm ba bóng người phía dưới, cười lạnh nói:

- Lâm Nhất! Trước đây bị ngươi làm bị thương, chỉ là bất ngờ. Hiện giờ ngươi còn bản thân khó bảo toàn, lại muốn giết Đài mỗ, thật là vô tri.

Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, ngẩng đầu nói:

- Lâm mỗ lấy mạng ngươi, không quan tâm sớm muộn.

Đài Thắng âm trầm nói:

- Thế là sao?

Lâm Nhất lạnh lùng nói tiếp:

- Lâm mỗ muốn giết người, trước giờ không ai may mắn thoát khỏi cả. Mà hôm nay lúc này, cũng muốn hỏi ngươi mấy câu.

Đài Thắng hơi lộ vẻ bất ngờ, lên tiếng nói:

- Không ngờ ngươi lại dong dài như vậy, không biết muốn hỏi chuyện gì?

Lâm Nhất nói tiếp:

- Ngươi là làm thế nào mà tới được đâu, sao lại trốn sau tường băng mà không bị phát hiện?

Bên trong gió lạnh gào thét, Đài Thắng trên tuyệt nhai thân hình đung đưa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free