Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2354:

Sau khi Đài Thắng bị Lâm Nhất vỗ nát xương bả vai, liều mạng trốn ra khỏi đảo trong hồ của Bích Tiêu giới. Ai ngờ hắn vừa tới Đan Tiêu giới ở tầng bảy của Cửu Thiên tháp, liền gặp phải một đám quái nhân.

Mười mấy quái nhân hung hãn dị thường, hơn nữa mãnh liệt vô lý, thấy bộ dạng nửa chết nửa sống của Đài Thắng, đương nhiên muốn xử tử người xâm nhập tại chỗ.

Đài Thắng khó khăn lắm mới giữ được tính mạng, hơn nữa thương thế thảm trọng, mà trong nháy mắt lại rơi vào hoàn cảnh để mặc người ta dày xéo, thực sự có thể nói là họa vô đơn chí. Hắn muốn cầu xin tha thứ, chỉ tiếc ngôn ngữ bất đồng, dưới tình thế cấp bách giữ mạng quan trọng hơn, liền thi triển cấm pháp vây khốn một người hành hung. Vốn tưởng rằng sẽ chọc cho nhiều người tức giận mà khó thoát khỏi một kiếp, mà tất cả xảy ra tiếp theo lại hết sức bất ngờ.

Đài Thắng còn sống, cũng bị đưa tới dưới chân núi băng. Có trưởng giả tóc trắng ra mặt tiếp đãi, cũng đề ra rất nhiều nghi vấn. Mà hắn thì lại ngơ ngác không hiểu, gì. Khi đối phương giở ra cấm pháp trói người, hắn cuối cùng mới tỉnh ngộ.

Những người này cũng giống như bộ tộc quái nhân của Man Hoang, tôn trọng cường giả, kính sợ thần linh. Mà so với hô phong hoán vũ, ngự thú phi thiên, thủ đoạn khống ché ngươi trong vô hình có lẽ càng huyền diệu cao minh hơn.

Kết quả là, Đài Thắng được giải khai trói buộc, tiếp theo lại nghĩ vật hóa hình, một hơi thi triển mấy đạo tiểu pháp môn cực kỳ hoa mỹ. Mọi người ở đây lập tức bị hù cho trợn mắt há hốc mồm, cho rằng gặp được thông linh giả, vội vàng dùng lễ đối đãi, cũng dẫn hắn bái kiến đại trưởng lão trong tộc.

Chợt thấy có chuyển cơ, Đài Thắng sao chịu bỏ qua. Hơn nữa thương thế thảm trọng, phải bế quan tu dưỡng. Hắn liền thuận thế mà làm, đi tới huyệt động trong núi băng được coi là cấm địa. Khi hắn nhìn thấy lão giả đã chết lâu ngày đó, rất là hoảng sợ, chỉ lo có biến nên chẳng buồn nghĩ nhiều, vội vàng chắn cửa động rồi ngã quỵ bên trong.

Cho đến ba ngày trôi qua, Đài Thắng từ trong hôn mê tỉnh lại. Liên tiếp gặp nạn, cửu tử nhất sinh. Tiếp tục lê thân thể đã bị thương nặng cường hành chống đỡ, gần như đã tới mức dầu hết đèn tắt. May mà đã lừa được những quái nhân này mà có chỗ an thân, lại càng rơi vào tuyệt cảnh. Nếu đối phương biết được đại trưởng lão đã chết, há chịu bỏ qua?

Đài Thắng khổ sở tìm đối sách trong tuyệt vọng. Mà quá quá ngày, không ngờ bị hắn phát hiện chỗ kỳ quái.

Trên tuyệt nhai, Đài Thắng đang nói chuyện.

Hắn cũng không giấu diếm, nhất nhất kể lại những gì đã trải qua, lại dừng một chút rồi nói tiếp:

- Mỗi khi màn đêm buông xuống, tất cả dưới núi đều không còn tồn tại. Khi mặt trời lên, lại khôi phục như cũ. Mà hai người trông coi huyệt động trên núi thì ngày đêm xuất hiện, giống nhau như đúc, lại có chỗ khác biệt. Ha ha, quái như vậy, vẫn không khiến chư vị ngạc nhiên khó hiểu sao?

Bên trong gió lạnh, ba huynh đệ dưới vách đá đứng yên bất động. Mà Nguyên Tín Tử vẫn ở ngoài mấy trăm, trượng, giống như là bị gió tuyết cản đường, do dự không tiến.

Lâm Nhất quan sát Đài Thắng đang độc thủ tuyệt nhai.

Người đó có thể trở thành tay sai trung thành của Lăng Đạo Ma Tôn, liên tục gặp bất trắc mà vẫn sống đến bây giờ, cũng có mấy phần bản lĩnh thật sự. Mà hắn lúc này tuy có pháp lực hộ thể, hơn nữa mặt đầy vẻ đắc ý, nhưng thân thể đang ngồi lại hơi run rẩy, giống như không chịu nổi phong hàn. Là do thương thế chưa lành dẫn tới hay là giả vờ che giấu.

Lâm Nhất theo tiếng nói:

- Nơi này tuy là tái hiện tình cảnh của cửu thiên, chung quy vẫn chỉ trong một ngày mà thôi. Mà cấm chế ảo tượng là thật hay giả vẫn rất khó lường, xuất hiện dị trạng của lão giả đó và hai vị thuộc hạ cũng không khó tưởng tượng.

Đài Thắng chậm rãi thu hồi nụ cười, nói tiếp:

- Ta ở trong động nhiều ngày, cuối cùng có thể đại khái nghe hiểu đối thoại của hai đệ tử giữ núi. Núi này tên là Thánh Linh phong. Tộc quần dưới núi thì là Thánh Linh tộc. Người đối trận chém giết là Ngự Linh tộc. Hai tộc là tử địch với nhau, tranh đấu không ngừng.

Hắn lại hỏi:

- Lâm Nhất, ngươi là người khôn khéo, có biết tranh cái gì không?

Lâm Nhất chưa từng cho rằng mình là người khôn khéo, cho nên phần lớn thời gian đều bận tâm nhãn lưỡng dụng, chỉ sợ hơi vô ý chút sẽ chuốc họa vào thân. Cần cù bổ khuyết, chính là đạo lý này. Hắn lắc đầu trả lời:

- Tuy có tò mò, nhưng lại thủy chung không rõ chân tướng.

- Hừ! Đoán rằng ngươi cũng không biết mà

Đài Thắng hừ một tiếng, mang theo vẻ mặt khinh thường, cảm khái nói:

- Hai tộc quần đó đánh nhau sống chết, nhưng lại không có thâm cừu đại hận, chỉ là vì tranh đoạt một nguồn nước, mà thôi thực sự khiến người ta buồn cười.

Tranh nguồn nước? Thì ra là thế.

Có điều, Thánh Linh tộc và Ngự Linh tộc tuy không tầm thường, lại chẳng khác nào phàm nhân thế tục. Nguồn nước là căn cơ của sự sống, cũng có nghĩa là sinh sản và truyền thừa của tộc nhân. Hai tộc vì thế mà đánh nhau sinh tử cũng là trong tình lý. Mà ở trong mắt tu sĩ không nhiễm khói lửa, hành động này là cực kỳ hoang đường, lại không biết người thực sự đáng cười, chưa từng phân tiên phàm!

Lâm Nhất nói:

- Ngươi làm thế nào mà trốn vào tường băng.

Đài Thắng chăm chú nhìn Lâm Nhất, vẫn không đáp lại, mà là lắc đầu nói:

- Ngươi không ngại thì giải thích nghi hoặc của ta, ta tiếp tục phân trần cũng không muộn!

Hắn giống như là sợ chịu thiệt, đột nhiên trở nên tính toán, nói tiếp:

- Các ngươi tìm được tới đây, chắc không phải là tình cờ chứ?

Lâm Nhất không cần nghĩ ngợi nói:

- Thật đúng là tình cờ, chỉ có điều ngươi ở dưới chân núi để lộ sơ hở, cấm chế ở cửa động lại quá rõ ràng!

Đài Thắng giật mình nói:

- Ta là sợ ban ngày có người tự tiện xông vào cấm địa, cho nên mới bày ra cấm chế để ngăn cản. Mà hai đệ tử giữ núi đó mỗi khi đến ngày đêm thay đổi sẽ xuất hiện ở cửa động, cho nên mới như vậy.

Hắn thầm bất đắc dĩ trước sự cẩn thận mấy cũng có sai sót của mình, nói tiếp:

- Về phần tường băng vạn năm không tan đó, vốn là ám môn mà thần thức cũng khó phát hiện. Hừ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free