Vô Tiên - Chương 2352:
Lão Long nghe thấy phân phó, không hiểu ý hắn, lại vẫn không chút do dự ném gậy xương trong tay ra, lập tức đứng dậy rời khỏi lò sưởi.
Nguyên Tín Tử thần sắc hoài nghi. Mỗi lần phát hiện trước, luôn bị phủ định. Lúc này, lại là mình sai rồi à?
Hổ Đầu giống như đang ngủ say, bỗng nhiên ngừng ngáy, không ngờ chớp chớp mắt, cũng thuận tay tóm lấy thiết bổng bên cạnh, lặng lẽ bò dậy. Hắn giống như một con dã thú kiếm ăn trong bóng đêm, cả người lộ ra sát khí, hơn nữa lại linh động dị thường!
Bên trong huyệt động, yên tĩnh không tiếng động. Chỉ có băng quang lập lòe, tăng thêm mấy phần ngưng trọng khiến người ta hít thở không thông.
Hai tay Lâm Nhất nâng gậy xương, trầm ngâm không nói gì.
Phù văn Nguyên Tín Tử phát hiện không khác lắm những gì khắc trên đầu gậy xương. Mà cái trước thì có bốn phù văn, rất giống một loại đồ đằng, mặc dù mơ hồ khó hiểu, lại vẫn có thể từ trong mơ hồ nhận ra ý cảnh của mưa gió lôi điện, cùng với thiên địa tứ phương. Cái sau thì có năm phù văn, càng thêm trọn vẹn đầy đủ, cũng tương liên với pháp trận trong gậy xương hơn nữa giống như có huyền cơ!
Lâm Nhất suy nghĩ một lát, đổi sang một tay cầm trượng, cũng nhẹ nhàng huy động. Theo một tia pháp lực được gia trì, tinh thạch trong miệng thú ở đầu gậy xương hiện lên một đạo quang mang. Tay hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua bốn phía.
Trừ tường băng cách ba mươi trượng có hào quang chiếu rọi ra, trong huyệt động cũng không có dị trạng khác.
Thấy tình hình này, Nguyên Tín Tử có chút thất vọng. Gậy xương chắc có liên quan tới phù văn, mà thoạt nhìn lại tầm thường cực kỳ.
Hổ Đầu và lão Long thì cẩn thận nhìn chung quanh, sợ có bất ngờ phát sinh.
Lâm Nhất dừng lại một chút, lập tức lại nhẹ nhàng huy động gậy xương. Bốp một tiếng, tinh thạch không chịu nổi pháp lực mà đột nhiên vỡ nát. Mà một đạo quang mang càng chói mắt hơn đột nhiên chiếu sáng toàn bộ huyệt động, theo đó lại rắc một tiếng, động tĩnh hàn băng vỡ tan truyền đến.
Khoảnh khắc này, bốn người đều theo tiếng nhìn lại. Chỉ thấy phía dưới tường băng đó vỡ ra một khe hở, cao hơn hai trượng, rất giống một cánh cửa, lại đóng chặt.
- Con mẹ nó, còn có một đạo cửa ngầm.
Hổ Đầu gầm lên, cầm thiết bổng nhảy tới.
Lão Long theo sát, cũng lấy ra ngân đao cầm trong tay không dám lơ là.
Nguyên Tín Tử thở dài một tiếng, sải bước đi theo. Tường băng và núi tuyết là một chỉnh thể, bất kể là thị lực hay là thần thức đều không phát hiện ra gì dị thường, ai ngờ trong đó lại có trò khác,
Lâm Nhất nhìn nhìn đạo tường băng đó, sau đó lại nhìn về phía phù văn ở góc vách tường, cuối cùng thì hướng ánh mắt về phía gậy xương, không nhịn được hơi nhếch miệng.
Lúc này Hổ Đầu và xông tới trước tường băng, không nghĩ nhiều vung thiết bổng lên. Bùm một tiếng, cửa băng nhìn thì không có khe hở không ngờ bỗng nhiên mở ra. Hắn ồ một tiếng, lập tức xông vào, hô lớn:
- Mẹ nó, người đâu.
Lão Long và Nguyên Tín Tử đã lần lượt nhảy vào trong cửa băng.
Mà nghi hoặc của Hổ Đầu cũng có chút ngoài sở liệu, người đâu?
Lâm Nhất tiến về phía trước, trong nháy mắt đã theo tiếng đi tới. Khi hắn xuyên qua cửa băng, vẫn không nhịn được lại kinh ngạc.
Sau tường băng quả nhiên có một vết nứt. Không lớn, hơn mười trượng mà thôi. Trên đất trải da thú, trên vách đá thì có một số vết khắc hỗn độn. Có thể thấy được một cách dễ dàng, đây là một gian mật thất dùng để tĩnh tu. Mà càng quỷ dị hơn là, ở một góc lại sụp xuống, lộ ra một lỗ thủng to hơn trượng, có gió tuyết từ trong từ giữa bay vào.
- Lão đại, giờ làm thế nào.
Hổ Đầu đi một vòng quanh vết nứt, bộ dạng không chịu bỏ qua.
Lâm Nhất quan sát bốn phía, sau đó ngưng thần nhìn lỗ thủng đó, nói:
- Người đã chạy rồi, đuổi theo.
- Có thể dám kết luận.
Hổ Đầu chân khựng lại, hai mắt tỏa sáng. Tình hình ngoài vết nứt đó không rõ, khiến người rất muốn lao ra đi thăm dò. Mà hắn sau khi thôi nghi ngờ, vội vàng lại phấn chấn nói:
- Ha ha! Lão đại há có thể sai được.
Theo đại bổng của hắn vung lên, cả người đã biến mất trong lỗ thủng. Lão Long không cần phân phó, theo sát mà đi.
Nguyên Tín Tử do dự một chút rồi cũng rời khỏi vết nứt.
Lâm Nhất chỉ sợ hai huynh đệ có bất trác, nhấc chân bước về phía lỗ thủng đó. Mà khi hắn rời đi, lại quay đầu chăm chú nhìn rất lâu.
Bốn phía vết nứt đều là vách tường băng. Mà tường băng chỗ cánh cổng thì càng dầy hơn, cho dù là Huyễn Đồng cũng khó nhìn thấu. Trên vách tường băng ở một bên thì có vết khắc do có lợi khí lưu lại, mặc dù niên đại xa xưa, nhưng vẫn có thể thể nhìn ra manh mối.
Đó hẳn là cảnh tượng trên trời, lại rất khác với những gì được biết. Có người khu long hàng hổ, có người điều khiển phi chu, người thì ôm mặt trời ngắm mặt trăng, có người thì đạp vỡ tinh thần, vân vân. Mà bất kể là cái nào cũng đều khiến người ta tâm thần chấn động.
Có điều, đó là phán đoán vô căn cứ của chủ nhân nơi đây hay là ghi chép chân thật đến từ thượng cổ cửu thiên.
Lâm Nhất tự biết không thể trì hoãn, lại vẫn hơi thất thần.
Đúng lúc này, nghe thấy có người bất ngờ kêu to:
- Con mẹ nó, thì ra là ngươi, đứng lại cho lão tử.
Tiếng chửi bậy của Hổ Đầu từ ngoài động truyền đến, cũng theo gió lạnh mà gián đoạn lên xuống, giống như tràn ngập quỷ dị và biến số.
Nghe tiếng, Lâm Nhất lắc mình ra khỏi vết nứt.
Trong chớp mắt, gió lạnh đập vào mặt.
Chỉ thấy trong bóng đêm mờ mịt, một đỉnh băng trong suốt chỉ nghiêng về hư vô. Giống hệt lợi nhận bổ ra bóng đêm, khiến cho trong trong thiên địa có một vết thương mờ mờ.
Đỉnh băng cực hẹp lại dốc, hai bên lại sâu không thấy đáy. Mà từ đây cách trăm trượng, ba thân ảnh đang cẩn thận tiến về phía trước. Lại đi nghìn trượng, có một bóng đen khác đang chậm rãi hoạt động.
Huyết quang trong hai mắt Lâm Nhất lóe lên, lập tức theo đỉnh núi đi nhanh về phía trước. Mà hắn vừa động, gió núi từ bốn phương tám hướng cuốn đến. Hắn vội vàng đứng vững, tăng thêm mất phần cẩn thận.