Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2351:

- Ha ha!

Hổ Đầu càng đắc ý, bước tới lắc lư đầu nói:

- Cái gọi là thật thật giả giả, mà hư hư thực thực. Đạo lý không ngoài như vậy! Hổ Đầu ta học một biết mười, rất là giỏi!

Nguyên Tín Tử vẫn lo sợ bất an, chợt thấy có người mang theo huyết tinh và sát khí đầy người từng bước tới gần, không khỏi tâm sinh e ngại, liền muốn tiếp tục lui về phía sau. Mà hắn hơi do dự, vội vàng cúi người nhặt thiết bổng lên rồi dâng ra bằng hai tay, khen:

- Hổ Đầu đạo hữu trí dũng song toàn, khiến người ta khâm phục!

Hổ Đầu cầm lấy thiết bổng trong tay Nguyên Tín Tử, thuận miệng muốn quát mắng vài câu. Mà lời nói lọt tai, trong lòng thoải mái, hắn không khỏi thích ý gật đầu:

- Ừ! Lời nói có lý.

Nguyên Tín Tử gượng cười, chắp tay nói:

- Đạo hữu là làm thế nào nhìn ra được sự khác biệt thật giả ở đây, có thể chỉ giáo một hai không?

Hổ Đầu thu hồi thiết bổng, chậm rãi trợn mắt lườm Nguyên Tín Tử, cực kỳ bất thiện thét hỏi:

- Thật giả nơi này liên quan gì tới ta, ta có nói à?

Nguyên Tín Tử sắc mặt cứng đờ, giờ mới biết là hỏi nhầm người rồi.

Có điều, người hai huynh đệ Hổ Đầu và lão Long vừa giết chết, rõ ràng là giống hệt như hai hán tử ở chân núi. Nếu không phải cấm chế dẫn tới thì há có thể thật giả khó phân.

Lâm Nhất rất đúng lúc nói:

- Một ngày trôi qua, cũng mệt mỏi rồi, cứ nghỉ ngơi một đêm rồi tính toán.

Hắn nhấc chân bước về phía cửa động, tới bên cạnh lão Long, hơi gật đầu, tiếp theo đi ra ngoài động.

Nhưng thấy hàn vụ phần phật, bóng đêm thâm trầm. Tỏa thần thức ra nhìn, ở chân núi là một mảng phế tích và hoang vắng dị thường. Ngoài trăm dặm, mấy vạn người từng chiến đấu ác liệt đã không còn tung tích. Một dòng sông lẳng lặng chảy trên thảo nguyên.

Lâm Nhất đứng lặng trong gió đêm một lát, sau đó quay về sơn động.

Lão Long đã đốt thi hài trên mặt đất, cũng tìm mấy tấm da thú ngồi xuống trước lò sưởi. Hắn vẫn chưa nghỉ ngơi, mà là cầm một cây gậy xương tò mò quan sát.

Hổ Đầu thì chiếm một góc, một mình ngửa mặt hướng lên trời mà nằm, từ từ vang lên tiếng ngáy.

Nguyên Tín Tử thì tìm kiếm trước một đống tạp vật, chờ mong cơ duyên hàng lâm.

- Lão đại! Gậy xương này chắc là vật của lão giả đó, bên trong có ẩn chứa pháp trận, có diệu dụng mượn dùng thần thạch chi lực mà thi triển pháp thuật.

Lâm Nhất dừng lại bên cạnh lão Long, tiếp nhận gậy xương đối phương đưa tớ., Vật này dài hơn một trượng, to cỡ cổ tay, lạnh lẽo nặng nề.

Mà phần đầu có hình dạng đầu thú, còn khắc mấy phù văn cổ quái cùng một đạo pháp trận thô thiển lại xa lạ. Bên trong miệng thú thì khảm một khối tinh thạch nhiều màu.

Gậy xương này có chút tương tự như của Man Hoang Đan cốc đại vu! Mà nếu theo nhãn quang của mình mà nhìn, công năng của pháp trận này không phải là lôi điện mưa gió, có lẽ có tác dụng khác cũng chưa biết chừng!

Lâm Nhất thuận tay trả lại gậy xương trả cho lão Long, nói!

- Đại đạo chí giản, vạn pháp phác tố, có lẽ là như vậy.

Lão Long giống như có hứng thú với pháp trận đơn giản này, tiếp nhận gậy xương rồi tiếp tục ngắm nghía.

Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua bốn phía, tùy ý nói tiếp:

- Lão Long! Ngươi khác với ngày xưa rồi.

Lão Long ngây ra, lập tức cũng không ngẩng đầu lên mà trả lời:

- Ta lúc trước thế nào? Có lẽ là ngươi thay đổi mà thôi.

Lâm Nhất im lặng.

Lão Long thật sự thay đổi rồi sao? Hắn Hiện giờ, trong vẻ cuồng ngạo có thêm sự trầm ổn, trong bá đạo có thêm biến báo, trong tàn khốc có thêm mấy phần thông suốt. Mà cái thủy chung không thay đổi, là tình cảm huynh đệ chân thành!

Như vậy chính là Lâm mỗ thay đổi rồi?

Lâm Nhất hỏi:

- Vẫn không biết thay đổi ở chỗ nào.

Lão Long theo tiếng đáp:

- Người thông minh tự biết, việc gì phải hỏi ta.

Lâm Nhất bĩu môi, không nói gì.

- Ồ, Pháp quyết!

Đúng lúc này, ở thực sự góc động ngoài hai mươi trượng, Nguyên Tín Tử đang lật tung đống xoong chảo chum vại bỗng nhiên phát ra một tiếng hô khẽ.

Lão Long thờ ơ.

Lâm Nhất thì nhấc chân đi tới.

Nguyên Tín Tử gạt một đống tạp ra, cúi đầu cong mông nhìn tới nhập thần. Bỗng nhiên phát hiện động tĩnh phía sau, hắn vội vàng quay đầu lại phấn chấn nói:

- Lâm tôn xem đi, đây có lẽ chính là pháp quyết thượng cổ.

Phía sau một đống chai lọ, trên vách động ở sát một góc động, không ngờ có khắc mấy phù văn ấn ký mờ mờ. Nếu không phải đặc biệt chú ý, thần thức cũng khó phát hiện.

Nguyên Tín Tử dịch bước, lại giơ tay lên chỉ về phía phù văn, trong ánh mắt chớp động vẻ tinh minh, nói:

- Từ gậy xương trong tay lão Long, cùng với pháp quyết ở nơi này cho thấy, lão giả đã chết đó tất là cao nhân thượng cổ. Mấy cấm chế chúng ta lúc trước gặp phải chắc là xuất phát từ tay hắn. Rất nhiều nghi hoặc đều được giải quyết dễ dàng. Lâm tôn, suy đoán của tại hạ thế nào?

Ánh mắt Lâm Nhất lướt trên phù văn một lát, không để ý tới Nguyên Tín Tử, mà đuôi lông mày hơi nhướn lên, đột nhiên quay đầu quát:

- Lão Long! Đưa cho ta gậy xương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free