Vô Tiên - Chương 2350:
Bùm.
Hào quang hiện lên, theo đó chính là tiếng cấm chế vỡ nát.
Đại bổng của Hổ Đầu nện xuống, chưa kịp thu lại, bên cạnh lại đột nhiên có một bóng người tay cầm kim kiếm lướt qua. Hắn vội vàng gọi một tiếng lão đại rồi nhảy vào cửa động. Lão Long ở phía sau lại càng không chậm trễ, câm ngân đao theo sau.
Nguyên Tín Tử vẫn đang quan vọng, ngơ ngẩn một lát, vội vàng chạy vào cửa động hàn băng.
Đây là một huyệt động u ám, to chừng vài ba trượng, khắp nơi đều là dấu vết của khói hun lửa cháy. Trên mặt đất có mấy hố đá, chắc là lò sưởi, bên trong tích đầy tro tàn. Ở một góc, chất đống tạp vật như chai lọ, còn có da thú trải trên mặt đất.
Bốn người trước sau đi vào huyệt động, lại lần lượt sững sờ.
Trên da thú, có một bóng người cao lớn ngồi dựa vào vách tường. Đó là lão giả người quấn vải, râu tóc bạc trắng, sinh cơ không còn, hiển nhiên là đã chết lâu ngày. Dưới ánh huỳnh quang mờ mờ, bóng người lộ vẻ cô đơn lạnh lẽo.
Lâm Nhất quan sát di hài của lão giả một lát, chậm rãi quay đầu nhìn lại.
Trên vách động ở cuối huyệt động, ánh ra huỳnh quang. Nơi mắt thường có thể nhìn thấy, không ngờ là một bức tường băng, hàn sương ngưng kết vạn năm không tan.
Tường băng đó có lẽ đến từ đỉnh băng, sớm đã hòa thành một thể với bốn vách tường. Nếu không phải đặc biệt chú ý, cũng không thể phân biệt. Mà từ đây đi lên trên chính là nóc động cao hơn mười trượng, có mấy khe hở, không biết là để thông gió hay là tự nhiên đã có.
- Cao thủ đâu? Ha ha! Thì ra là một hồi sợ bóng sợ gió!
Tiếng cười của Hổ Đầu quanh quẩn trong huyệt động.
Lâm Nhất thu hồi Kim Long kiếm, sau đó tiếp tục quan sát bốn phía. Chẳng lẽ đúng là sợ bóng sợ gió?
- Nơi này mặc dù không có đường ra, lại là một nơi tốt để nghỉ ngơi! Mà sắc trời đã muộn rồi, lão đại.
Lão Long thu hồi ngân đao, lên tiếng nói.
- Ừ! Cứ tự nhiên.
Lâm Nhất theo tiếng đáp ứng, lại thần sắc đăm chiêu. Sắc trời đã muộn?
- Hỏa thiêu lão nhân này đi, để tránh nhìn thấy rồi xui xẻo!
Hổ Đầu dạo qua một vòng trong huyệt động, tới thẳng di hài của lão giả.
Lão Long không cho là đúng cười nói:
- Tại sao lại kị huý như vậy.
Sau khi Nguyên Tín Tử bước vào huyệt động, không thấy có gì dị thường, thầm thở phào. Hắn vừa muốn tìm kiếm một phen, không khỏi nói:
- Hổ Đầu đạo hữu! Đừng ngại xem xét một hai, có lẽ có phát hiện cũng chưa biết chừng.
Trong mắt hắn, lão giả đó sống một mình trong huyệt động trên núi cao, chắc không phải nhân vật tầm thường, hỏa thiêu chẳng phải là quá mức qua loa à?
Hổ Đầu rất nghiêm nghị nhổ một ngụm nước bọt:
- Phì! Hổ ca chưa bao giờ chiếm tiện nghi của người chết!
Nguyên Tín Tử thần sắc phẫn nộ, ấp úng không nói gì.
Hổ Đầu vươn tay ra một trảo cách không tóm tới, sau đó lại thuận thế ném ra sau, tiếp theo một ánh lửa từ đầu ngón tay bắn ra.
Di hài của lão giả đó chưa rơi xuốngđã hóa thành tro tàn rơi xuống lò sưởi. Hắn cười tự đắc, bước tới chỗ trải da thú muốn nằm xuống nghỉ ngơi, lại đột nhiên quay đầu mà hai mắt lộ vẻ ngạc nhiên.
- Oa oa.
Đúng vào lúc này, có kêu to tiếng vang lên.
Chỉ thấy cửa động đột nhiên xuất hiện hai thân ảnh thô to, đều vung đại bổng nanh sói mà vẻ mặt phẫn nộ.
Nguyên Tín Tử vẫn đứng trước cửa động, hoảng sợ, vội vàng chạy về phía trước.
Lão Long thì biến sắc, không nhiều lời, quay người đón đỡ, cũng thuận thế kéo ra ngân đao, chạy tới trước một người rồi hung hăng bổ tới.
Tráng hán đó không chịu yếu thế, vung gậy đập lại.
Ngân đao của Lão Long thế đi gấp rút, đột nhiên nửa đường chuyển hướng, sau đó chính là huyết quang lóe lên. Tráng hán bất ngờ không kịp đề phòng, không ngờ bị chém đứt một chân, lập tức không đứng vững được, vồ lên trước. Mà lúc này ánh đao lại quay về, xoẹt một cái chém đối phương thành hai đoạn.
Nháy mắt, ầm một tiếng. Thiết bổng đen xì và lang nha bổngva cham, trong huyệt động tia lửa văng khắp nơi!
Hổ Đầu ứng biến chậm một bước, trên tay cũng không chịu tụt sau. Hắn thấy lão Long đã đột nhiên phát động, giơ tay lên quăng thiết bổng Thiên Sát ra, mà bản thân hắn thì nhảy lên, song quyền đánh về phía trước.
Thiết bổng Thiên Sát thế đại lực trầm, ném ra cũng không phải là nhẹ. Tráng hán đó tuy đỡ được, nhưng vẫn bị bức cho phải lui về phía sau. Mà một đạo thân ảnh đột ngột xuất hiện, hai quyền đầu bọc trong hào quang màu bạc ầm ầm đánh ra.
Trong một tiếng bùm, song quyền của Hổ Đầu cắm thẳng vào ngực tráng hán. Thấy đối phương rút lui mà ra vẻ muốn giãy dụa, trong mắt hắn hung quang chợt lóe, đột nhiên gầm lên:
- Lão tử xé nát ngươi.
Song chưởng của của hắn tách ra, huyết nhục tứ tung. Một hán tử cực kỳ cường tráng thân cao trượng rưỡi không ngờ bị xé thành hai mảnh.
Thế đi của Hổ Đầu quá nhanh, xông tới thi hài đã bị xé rách, tới trước cửa động mới đứng vững lại được. Hắn vươn tay ra sờ máu đen đầy mặt và đầu cổ, hậm hực xoay người lại, trợn mắt hổ, gắt:
- Phì, thật là con mẹ nó cổ quái quá.
Keng.
Thiết bổng Thiên Sát rơi xuống đất, mà trong đống hỗn độn máu tanh này, tiếng vang vốn thanh thúy dễ nghe lại trở nên có chút kinh tâm động phách.
Nguyên Tín Tử nhìn chằm chằm thiết bổng cạnh chân, không nhịn được lại lui về phía sau vài bước. Từ lúc hai huynh đệ đó bạo khởi, cho đến hành hạ đối thủ đến chết, tất cả chỉ trong chớp mắt. Nhất là Hổ Đầu kia, quả thực chính là một con ác thú khát máu!
Lão Long thì nhìn thoáng qua thi hài dưới đất rồi quay đầu nhìn về phía ngoài động.
Hổ Đầu là kẻ lười, không muốn nghĩ nhiều, cười ha ha nói:
- Lão đại! Thủ đoạn của ta và lão Long thế nào? So với võ công giang hồ của ngươi thì sao?
Lâm Nhất từ đầu đến cuối vẫn bất động. Hắn nhếch miệng đáp:
- Rất có tiến bộ!