Vô Tiên - Chương 2349:
Cổ tay Lão Long rung lên, ngân đao vẩy ra một chuỗi máu. Hắn quay đầu lại quan sát tình hình xung quanh, bước lên hai bước, nói:
- Ngươi cho dù nhanh tới mấy thì còn có thể nhanh hơn được Kim Long kiếm của lão đại à?
Nguyên Tín Tử đã trốn tới cạnh tường vây, vẫn tiến thối lưỡng nan. Mà trong nháy mắt, hai quái nhân đó đã chết sạch, hơn nữa biến hóa cực kỳ thần tốc, bốn phía vẫn chưa bị kinh động. Hắn thầm thở phào, nỗi lòng không rõ lắc đầu.
Hai huynh đệ đó tất nhiên hung ác bá đạo, mà chính vì sự tồn tại của người nào đó mới trở nên đáng sợ hơn.
Hổ Đầu và lão Long tiếp tục đùa giỡn:
- Lão đại là đạo mưu lợi, thắng ở nhẹ nhàng nhanh chóng, đừng cho rằng ta không nhìn ra.
Hắn bỗng nhiên đầu, nói:
- Giao thủ với người ta, chưa chắc đã cứ phải một gậy bổ vào đầu. Nếu nhất chất đập nát tứ chi, cũng có công hiệu tương tự.
Hắn dương dương tự đắc, lại không nén được tò mò nói:
- Lão đại! Phương pháp ngự kiếm vừa rồi của ngươi là đến từ đâu?
Nguyên Tín Tử chậm rãi rời khỏi tường vây, lặng lẽ đứng thẳng cách đó không xa. Thấy câu hỏi của Hổ Đầu giống như rất quen tai, hắn yên lặng cúi đầu dùng tay vuốt râu. Còn nhớ, từng có người bị cái gọi là kiếm pháp khinh công khiến cho đầu óc choáng váng. Mà lúc này ở đây, không biết sẽ nghe thấy một phen đáp lại như thế nào.
Chỉ một lát sau, Lâm Nhất phất tay áo đứng dậy.
Lão Long thân thiết hỏi:
- Sưu hồn thế nào?
Lâm Nhất nhìn tử thi cạnh chân, nhẹ nhàng lắc đầu. Tráng hán nơi này so sánh với người thường thì không chỉ khác biệt ở bề ngoài, cho dù gân cốt, kinh mạch, tạng phủ cũng có chút khác biệt. Đặc biệt là, muốn sưu hồn lại không có hồn để sưu.
Hổ Đầu thúc giục:
- Lão đại! Huynh đệ hỏi ngươi đó.
- Đó là kiếm pháp giang hồ của phàm nhân, ngày khác ta truyền cho ngươi.
Lâm Nhất thuận miệng đáp lại. không muốn nhiều lời, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn sắc trời, lập tức hướng ánh mắt về phía thềm đá lên núi, không do dự, phân phó ngắn gọn:
- Nơi này không nên ở lâu, đi thôi.
Hắn thân hình khẽ động, lướt nhanh hơn mười trượng rồi tung mình nhảy lên. Khi hắn hạ xuống thềm đá, Huyễn Đồng trong hai mắt chớp động, lập tức tiếp tục đi lên cực nhanh.
Hổ Đầu lập tức không vui, bất ngờ nói:
- Kiếm pháp của phàm nhân? Hừ hừ, ta không cần.
Hắn thấy lão Long đã chạy về phía thềm đá, vội vàng cầm thiết bổng đi theo.
Nguyên Tín Tử giơ tay lên gãi gãi cằm, thoáng nhìn xung quanh, vội vàng nhích người đi theo.
Sau một nén nhang, một nhóm bốn người đi tới giữa sườn núi.
Thềm đá dưới chân không còn. Từ đây đi lên, đỉnh băng dựng đứng, sương mù dày đặc, ánh mặt trời mờ mịt, giống như cùng đường mạt lộ.
Có điều, ngoài một sơn bình nhỏ có thể dừng chân, bên cạnh vách đá cách mấy chục trượng có một cửa động hàn băng. Nhìn qua giống như đường thông tới cõi u, khiến người khó phân biệt manh mối.
Lâm Nhất nhìn xung quanh, quay đầu quan sát.
Bất tri bất giác, mặt trời đỏ đã hướng đi không rõ. Lũng sông, thảo nguyên dưới núi thì bao phủ trong hoàng hôn lạnh lẽo. Mà đám người, đàn thú đang sôi trào cùng với cảnh tượng chém giết cũng đã vô ảnh vô tung. Tất cả những gì mình trôi qua lúc trước giống như là chưa từng phát sinh.
Lâm Nhất như đang đăm chiêu, xoay người nhìn về phía lão Long ở bên cạnh.
Lão Long vẫn nhìn xung quanh, khi ánh mắt hai người chạm nhau, hắn không nghĩ ngợi nói?
- Thật cũng là giả, giả cũng là thật.
Mà hắn vừa nói ra miệng, lập tức trố mắt lắc đầu, lặng lẽ bật cười.
Lâm Nhất không nói gì, khóe miệng cũng lộ ra nụ cười ý vị thâm trường. Sau đó, hắn cất bước đi qua bên cạnh lão Long, tới thẳng cửa động hàn băng ngoài mấy chục trượng kia.
Hổ Đầu vẫn đang tò mò nhìn xuống dưới núi, bị lão Long kéo một cái. Hai huynh đệ một trước một sau, đi theo Lâm Nhất.
Nguyên Tín Tử thì vẫn đứng tại chỗ, mang theo mấy phần bất an lên tiếng nhắc nhở:
- Lâm tôn! Tình hình không rõ, vẫn phải cẩn thận một chút.
Cửa động hàn băng có hơn hai trượng, rộng hơn một trượng. Trong đó tối om không rõ, lộ ra vẻ âm trầm khó lường.
Lâm Nhất dừng bước trước cửa động ba trượng, quan sát một lát, đột nhiên cũng không quay đầu lại nói:
- Hổ Đầu! Phá bỏ cấm chế cho ta.
Khi hắn phân phó, kim kiếm đã trong tay súc thế mà chờ.
- Gừ gừ! Hổ Đầu tuân lệnh!
Hổ Đầu không chút hàm hồ, hai mắt tỏa sáng, tiến về phía trước, giơ cao thiết bổng Thiên Sát trong tay.