Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2348:

Nơi này đã rời xa chiến trường, dấu chân thưa thớt.

Ngoài trăm trượng có người hiện ra thân hình hiện ra thân hình, cũng ngã cắm đầu xuống đất, thực sự có chút đột nhiên.

Lão Long và Hổ Đầu đều ngẩn ra. Lập tức một vị trong đó hừ lạnh một tiếng, một vị khác thì há miệng quát:

- Nguyên Tín Tử! Thì ra là tên tiểu nhân lâm trận bỏ chạy ngươi.

Người bất ngờ xuất hiện chính là Nguyên Tín Tử. Hắn đã sớm một bước ẩn thân chạy trốn, lại không hẹn mà gặp ba huynh đệ. Hắn cuống quít từ dưới đất bò dậy, lui về phía sau hai bước ngẩng đầu quan sát, xoay người xua tay, mang theo vẻ mặt chật vật, rất vô tội phân trần:

- Ta đi trước dò đường, tuyệt không có ý bỏ chạy.

Lâm Nhất nhìn thấy Nguyên Tín Tử, cũng không lấy làm bất ngờ, mà là tiếp tục tiến về phía trước. Khi hắn lướt qua tường đá cao hơn trượng, mới hai chân đứng vững, sau đó nhìn về phía sau.

Lão Long và Hổ Đầu cũng đi theo, không ngờ một trái một phải kẹp Nguyên Tín Tử ở giữa. Hai huynh đệ thái độ hung dữ, rất có tư thế muốn tính sổ.

Từ đây nhìn xuống dưới núi, tất cả thu hết vào mắt. Hai bờ sông ngoài trăm dặm, địch ta hai bên mấy vạn người đang đánh nhanh, đã không thể phân rõ là người hay thú, giống như đàn kín đang bận rộn ngoe nguẩy. Con sông phân giới kia đã bị tử thi vùi lấp.

Lâm Nhất thầm thổn thức, sau đó nhìn về phía Nguyên Tín Tử, lên tiếng hỏi:

- Đã dò đường thì có thu hoạch gì không?

Nguyên Tín Tử đang bất an, vội vàng theo tiếng đáp:

- Lâm tôn! Chúng ta từ đây ượt núi, có thể có thể thoát được sự đeo bám của quái nhân quái thú. Mà tại hạ vừa rồi có phát hiện, chưa kịp báo cáo, đã bị cấm chế ngăn cản.

Hắn đột nhiên nhớ tới gì đó, giật mình trố mắt, lập tức giơ tay lên chỉ về phía sau, kinh ngạc nói:

- Cấm chế tại hạ phá vỡ chắc bắt nguồn từ tay tu sĩ. Trên núi chẳng lẽ...

Quái thú và quái nhân nơi này cực kỳ hung mãnh khó chơi. Mà trong trận doanh của hai bên cũng không có người tu đạo. Hai lão giả đó mặc dù có thủ đoạn quỷ dị hô phong hoán vũ, nhưng vẫn không thi triển ra được thần thông cấm chế quá mức cao thâm. Có điều, vừa rồi ngăn cản đường đi của Nguyên Tín Tử, cũng bức hắn hiện thân, hoàn toàn chính là cấm pháp độc hữu của tu sĩ!

Ngoài hơn mười trượng, núi cao thẳng đứng. Một thềm đá rộng ba thước vòng theo vách đá hướng lên trên, hơn nữa cực kỳ dốc, sau khi vòng mấy vòng thì biến mất trong đỉ núi tuyết.

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn lên, yên lặng ngẫm lại lời nói của Nguyên Tín Tử. Nếu đúng như hắn nói, trên núi chẳng lẽ có cao thủ à?

Mà nếu đã đến vậy, trừ phi là tìm đường khác. Nếu không, thềm đá đó liền thành đường đi duy nhất trước mắt.

Khi Lâm Nhất đang do dự, thần sắc khẽ động.

Nháy mắt, trên núi đột nhiên có hai bóng người lao xuống, đều tay cầm lang nha bổng, hô to gọi nhỏ, bộ dạng hung ác.

Nguyên Tín Tử vẫn đang chờ Lâm Nhất quyết định, vừa phát hiện thì không khỏi hoảng sợ. Hắn vội vàng lui về phía sau, tránh được hung hiểm từ trên trời hạ xuống, cũng thừa cơ thoát khỏi quẫn cảnh bị kèm hai bên.

Hổ Đầu và lão Long lại không rảnh để ý tới Nguyên Tín Tử, mà là giống như tâm hữu linh tê, không ngờ lôi ra thiết bổng ngân đao, căn bản không cho người đến rơi xuống đất, đã song song nhảy lên.

Lâm Nhất nhướn mày, dừng chân quan vọng.

Keng một tiếng, một đạo ngân quang lóe sáng bổ vào lang nha bổng đang lăng không đánh xuống.

Đại bổng đó giống như thép giống như sắt, rất cứng rắn, bị lột bỏ một mảng. Chủ nhân của nó rơi xuống đất, liên tiếp lui về phía sau mấy bước, tuy có kinh ngạc nhưng lại không tổn hao lấy một cọng tóc.

Có thể thấy được một cách dễ dàng, lão Long vẫn chưa dùng hết toàn lực, nhưng cũng không chiếm được tiện nghi. Hắn mượn thế tiến về phía trước, lại vung đao bổ tới. Đối phương hung hăng không sợ, gầm một tiếng nhào lên.

Bùm một tiếng, thiết bổng Thiên Sát đánh lên đại bổng nanh sói. Hai bên vừa chạm cái liền tách ra, tám lạng nửa cân.

Hổ Đầu thế đi bị cản trở, mắng:

- Mẹ nó, lão tử mới dùng ba thành khí lực...

Thấy đối phương rơi xuống đất đứng chưa vững, hắn vung gậy lên đập.

Dụng ý của Hai huynh đệlà không cần nói cũng biết, đều muốn trừ bỏ đối thủ một cách nhanh nhất rồi cướp đường mà đi. Mà hai tráng hán đó to khỏe hơn nữa lại hung hãn dị thường, không phải là hạng người lương thiện. Hai bên bốn người đánh nhau, cảnh tượng kinh tâm động phách, động tĩnh gây ra cũng càng lúc càng lớn.

Lâm Nhất đứng cách mười trượng, đã không còn hưng trí quan chiến. Hắn dưới chân khẽ động, nhanh như giao long, nháy mắt đã tới trước người Hổ Đầu, cũng thuận thế chém ra một đạo kim quang.

Tráng hán ở đối diện giơ gậy lên đỡ, mà kiếm quang đánh tới nửa đường lại chuyển hướng. Hắn không kịp ứng biến, ngón tay cầm gậy bị chặt đứt. Hắn hét thảm một tiếng, xoay người muốn trốn.

Hổ Đầu nhảy lên, trong hai mắt lộ hung quang.

Sau khi Lâm Nhất đắc thủ, thế đi không ngừng, đột nhiên đã từ trong khe hở của hai người đang giao chiến khác lướt qua. Mà Kim Long kiếm đã vô tình chặt đứt một cái chân từ đầu gối trở xuống.

Lão Long nhắm thời cơ rất nhanh, ngân đao trong tay lóe lên. Xoẹt một tiếng, máu thịt tung tóe. Tráng hán vừa đối trận với hắn mất đi hai chân, lập tức bị chém thành khối thịt!

Lâm Nhất vừa động thủ đã đả thương liền hai người, thoải mái tự nhiên như mây bay nước chảy. Mà chỉ trong chớp mắt người đã tới trước vách đá, hắn lại đột nhiên quay lại, nói:

- Chậm đã.

Bùm.

Thiết bổng của Hổ Đầu đã theo tiếng hạ xuống, tráng hán bị chém đứt ngón tay lập tức bị đập vỡ đầu. Hắn lại đá một cước về phía tử thi, vẫn chưa hết giận trả lời:

- Chẳng trách lão đại lại nói, sau mấy giây mới phân thắng thua, đã chậm rồi.

Tên gia hỏa rối rắm đó hiểu sai ý rồi! Lâm Nhất nhìn đống hỗn độn trên mặt đất, không rảnh phân trần, thu hồi Kim Long kiếm, vươn tay ra tóm vào đầu thi hài còn nửa người trong đó. Người chết một lúc mà máu thịt vẫn chưa lạnh, có lẽ có thể sưu hồn. Nơi này là ở đâu, còn có lai lịch của quái nhân quái thú, cùng với nguyên do tranh đấu sinh tử, liệu có thể biết được không?

Hổ Đầu lúc này mới hiểu ra, cười ha ha, nói:

- Lão đại sao không nói sớm, thiết bổng của Hổ Đầu nhanh lắm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free