Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2347:

- Ngồi cho vững.

Hắn vừa dứt lời, quái thú dưới thân đã bay lên không. Hắn không quên ngẩng đầu nhìn qua, một vầng mặt trời đỏ đã nhô lên cao.

Hổ Đầu, lão Long cùng với Nguyên Tín Tử chẳng buồn nhìn xung quanh, đều thầm lưu ý. Mà quái thú bốn người đang ngồi lại ở phía trước nhất chiến trận, chỉ trong chớp mắt đã nhảy vào trong sông.

Sông rộng hơn mười trượng, sâu hơn hai trượng.

Quái thú thế đi rất nhanh, lại bị dòng nước ngăn cản mà đột nhiên chậm lại. Mà nó lại biết bơi, rung đùi đắc ý bơi về phía trước. Mà theo càng nhiều quái thú hơn nhảy xuống sông, tiếng nước bùm bùm và tiếng hò hét quyện vào thành một mảng.

Đồng thời đám người, đàn thú ở bờ bên kia chậm rãi bức tới bờ sông. Theo đó có tiếng la hét, vô số bóng đen nhảy lên không.

Hổ Đầu thấy rõ, mắng:

- Mẹ nó, người ta không cho qua sông.

Địch ta đối trận chém giết, chỉ có thiết huyết vô tình.

Chỉ thấy từng tảng đá cực lớn, từng cây gậy cắm gai, còn có từng thanh búa tròn bằng sắt người mưa rào từ trong không trung gào thét bay xuống. Đàn thú lập tức gặp họa, tiếng hét thảm vang lên từng trận mà huyết nhục bay tứ tung.

Quái thú bốn người đang cưỡi xông lên trước nhất, tráng hán ngự thú liều mạng quát to. Mà cách bờ sông mấy trượng, mấy cái búa tròn đã ầm ầm đập xuống.

Hổ Đầu không dám chậm trễ, giơ tay lên gạt nhanh. Mà gậy gỗ vừa rời khỏi tay liền vỡ nát.

Lão Long từ trên lưng thú nhảy lên, đồng thời ném gậy sắt ra. Một đạo hắc quang bắn nhanh mà đi, lập tức đánh bay búa tròn ra ngoài. Mà ngay sau đó có một tảng đá vuông to mấy trượng ầm ầm đập xuống, giống như núi nhỏ thế không thể đỡ. Hắn và Hổ Đầu đều hai bàn tay không, nhất thời do dự không thôi. Triệu ra pháp bảo để ứng đối chắc chắn sẽ khiến người ta chú ý. Cứ như vậy thì thành ăn đập à?

Hán tử Ngự thú chỉ biết kêu to thúc giục quái thú tiến về phía trước, muốn tránh né thì đã muộn.

Nguyên Tín Tử nắm tình hình rất nhanh, vội vàng nhảy xuống lưng thú. Trong bọt nước văng khắp nơi, hắn không ngờ thừa dịp hỗn loạn lặng lẽ biến mất.

Đúng vào lúc này, Lâm Nhất đột nhiên ném chùy đá trong tay đi, quát:

- Đi theo ta.

- Ầm!

Trong tiếng nổ, chùy đá vỡ nát, đá vụn bay tứ tung.

Lâm Nhất đã lướt qua mặt hồ.

Hai huynh đệ có phương hướng, cũng không do dự, nhảy xuống quái thú. Hổ Đầu đạp sóng tiến về phía trước, hai mắt sáng rực, thiết quyền nắm chặt, ha ha nói:

- Giết.

Lâm Nhất lắc mình đến bờ sông, nhưng chưa lướt qua bờ đê đã đột nhiên dừng lại, ngồi xuống tại chỗ, quay đầu quát:

- Cúi xuống.

Hai huynh đệ vội vàng ngừng thế đi, đều cong hông ngồi xuống nước, lại lướt tới gần Lâm Nhất. Chỉ thấy có bờ đê để ẩn thân, vừa hay có thể tránh thoát đá lớn, lợi khí công kích. Hai người ngầm hiểu, dựa thế nhìn xung quanh.

Trên mặt sông vẫn ầm ĩ. Quái thú vừa ngồi vẫn không thể tránh thoát đại liên tiếp không ngừng, và hán tử ngự thú bị đập trúng cũng ngã xuống đáy sông. Bọt nước văng khắp nơi mà huyết nhục tung tóe, tiếng quát tháo, tiếng gầm rú nối liền, trên mặt sông đã trở nên sôi trào!

Hổ Đầu nằm lên bờ, thò đầu ra nhìn, lại vội vàng rụt về, kinh thán nói với lão Long:

- Mấy chục người điều khiển một cái giá gỗ to, có thể ném đá to vạn cân ra xa nghìn trượng, rất là giỏi.

Lão Long vẫn nhìn xung quanh, vươn tay ra từ trong nước sông vớt một cây lang nha bổng.

Ngoài mấy trượng, đá lớn, búa, gậy trút xuống như mưa, đàn thú lần lượt ngã xuống, các tráng hán thì giãy dụa kêu gào lại khó có thể tiến nửa bước về phía trước. Nước sông chấn động, sóng máu cuồn cuộn. Tình cảnh thảm thiết, nhìn ghê cả người. Mà mấy chục quái vật hai cánh đã từ trong không trung vồ về phía bờ bên kia, tiếng gầm gừ kinh thiên động địa.

Hổ Đầu ghé tới bên cạnh Lâm Nhất, không nhịn được nói:

- Gừ gừ! Sao không xung phong liều chết một trận, cứ trốn như vậy chẳng lẽ không uất ức à?

Lâm Nhất phất tay vỗ cho hắn một chưởng, quát:

- Chém giết ở đây có liên quan gì tới ngươi đâu.

Hắn không muốn nhiều lời, đánh mắt cho lão Long, sau đó lướt về phía bên trái. Hổ Đầu rụt cổ lại, không chịu tụt sau, vội vàng đuổi theo hai người.

Ba huynh đệ mượn dùng bờ đê để trốn tránh, bơi xa hai ba dặm, dần dần thoát khỏi chiến trường. Mà Lâm Nhất không hề quay lại, ra lệnh cho hai huynh đệ cùng hắn biến mất, lập tức lần lượt lên bờ, cũng cẩn thận tránh trận địa địch, tiếp theo là bay tới núi cao ngoài trăm dặm.

Không tới một lát, ba huynh đệ đi tới một sườn núi.

Chỉ thấy nơi này có hơn một ngàn đại hán tinh tráng đang điều khiển hơn mười giá gỗ cực lớn, tiếng cơ quan dây thừng cót két, lại bắn ra từng khối đá lớn, thanh thế rất là kinh người!

Mấy con quái thú hai cánh từ trên trời hạ xuống. Có con trực tiếp bị đá to đập trúng người, ầm ầm rơi xuống; Có người may mắn tránh được, sau đó hung hăng đánh về phía đám người. Lập tức cát bay đá chạy, huyết nhục tung tóe, tiếng gào khóc thảm thiết.

Lâm Nhất dừng lại một chút, dẫn theo hai huynh đệ vòng qua triền núi tiếp tục tiến về phía trước.

Lại đi hơn mười dặm, địa thế cao dần. Dưới gốc cây, cạnh nhà cỏ, trước huyệt động, có phụ trần truồng lão thể túm năm tụm ba, dựa sát vào nhau, ai nấy nhìn ra xa, chú ý chiến trường máu lửa.

Lại đi hai ba mươi dặm, đã đến dưới chân núi. Mà hai bên không có không đường, phía sau một tường vây ở phía trước có một thềm đá thông tới chỗ cao của núi tuyết.

Lâm Nhất và hai vị huynh đệ hiểu ý, liền muốn từ đây vượt núi. Mà đúng lúc này, có hào quang hiện lên, lập tức có người ngã vào trong tường vây ngoài trăm trượng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free