Vô Tiên - Chương 2346:
Một con sông tách thảo nguyên ra hai bên.
Sông không rộng, chảy cũng chậm. Ngoài trăm dặm là núi cao lồng lộng, còn có núi tuyết cao chót vót trong mây.
Dõi mắt nhìn ra xa, thiên địa rộng lớn mà phong cảnh như tranh!
Có điều, lúc này hai bên bờ sông, lại bao phủ trong một mảng sát khí dày đặc.
Chỉ thấy trên sườn núi ở bờ bên kia con sông, có huyệt động, nhà cỏ nối liền, có hàng rào gỗ thành tường, có tiếng kèn vang vọng, có vũ đạo tung bay, còn có đám người đông nghìn nghịt, đàn thú súc thế mà chờ!
Ở bên này bờ sông cũng là người thú gào thét mà đằng đằng sát khí.
Trên lưng một con quái thú, mấy người hết nhìn đông tới nhìn tây. Quái thú và tráng hán cầm binh khí nhiều không đếm xuể, nối dài hơn mười dặm. Quái vật hai cánh lượn vòng giữa không trung, cuốn lên từng trận cuồng phong.
Hai mắt Hổ Đầu có chút không đủ, ngoài kinh ngạc ra còn phấn chấn nói:
- Vốn tưởng rằng mấy trăm người sống mái với nhau đã là đại trận trượng rồi, hiện giờ sợ là phải tới cả mấy vạn người, gừ gừ.
Mà theo như lời hắn, vốn tưởng rằng mấy trăm người đã là kinh lắm rồi, lại không ngờ sau khi rời khỏi hẻm núi đi một ngày, còn do nhiều đàn thú hơn từ bốn phương tám hướng hội tụ đến. Khi tới bờ sông, hai bên giằng co đã chừng mấy vạn người, cũng đều ở trong trận dựng cột dài, lấy lông chim làm tinh kỳ, có thể nói là địch ta rõ ràng mà thanh thế rất lớn!
Lão Long nói:
- Có gì lạ đâu!
Hổ Đầu lắc đầu nói:
- Năm đó Hổ ca cũng là người từng thấy trường hợp lớn, mà giằng co với người ta cách con sông như lại là lần đầu.
Nguyên Tín Tử thì lo lắng nói:
- Chúng ta khó có thể không quan tâm, phải nghĩ cách thoát thân.
Mà hắn vừa nói ra khỏi miệng, liền có người quát lên:
- Trên trời dưới đất đều không không đường đi, ngươi nói cho lão tử xem là phải thoát thân như thế nào?
Hắn vội vàng xoay người tránh hai huynh đệ đó, một mình buồn bực.
Ba người đang nói chuyện, Lâm Nhất ôm chùy đá không lên tiếng. Bên cạnh hắn thì là tráng hán ngự thú, thỉnh thoảng lại hung tợn quay đầu lại lườm một cái, lại vì ngôn ngữ bất đồng mà không thể phát tác.
Từ đây đi về phía trước hơn trăm trượng là con sông giao giới địch ta. Một khi có xung đột, một thú năm người bên ta chắc chắn là đứng mũi chịu sào!
Tạm thời vứt bỏ đấu pháp giữa tu sĩ không nhắc tới, ít nhất đã từng khiêu chiến với bầy sói và bộ lạc thảo nguyên hung ác, cũng từng trong hai quân biên ải đối chọi mà giết người vô số. Từ lịch duyệt trước kia cho thấy, phương hướng cờ lông đó chắc là chỗ đầu mối của chiến trận. Mà cẩn thận xem xét, mặc dù có dị thường, nhưng trong thần thức lại không có kinh động, thực sự là nằm ngoài dự đoán mọi người! Có điều, trà trộn như thế, vẫn không có thu hoạch.
Chẳng lẽ thực sự phải nghênh đón một hồi ác chiến mạc danh kỳ diệu sao?
Phải biết rằng bất kể là Đại Thương, Đại Hạ hay là Cửu Châu, Hồng Hoang đều là tiên phàm đồng mạch mà có nguồn gốc để tìm. Mà nơi này dị thú và quái nhân thì khác hẳn, lại cũng cho thiên tính và thú tính giết chóc. Có lẽ là ấn chứng với câu đó: Bao la vạn hữu, hữu linh hữu ứng.
Khi Lâm Nhất đang yên lặng xuất thần, xa xa bỗng nhiên vang lên từng tiếng kèn.
Theo đó bốn phía xôn xao, hai bên giằng co có người vượt trận mà ra. Đó là hai lão giả tóc trắng xoá, dưới sự vây quanh của đám người đi đến bờ sông, lập tức cãi cọ kêu la. Có lẽ là cãi nhau không có kết quả, hai người đều giơ một vật lên rồi lẩm bẩm. Mọi người theo đó vung vẩy binh khí trong tay, sát khí dày đặc lập tức sôi trào!
Lâm Nhất theo động tĩnh nhìn lại, không khỏi thầm tò mò.
Vật hai lão giả đó cầm, chính là một cây gậy xương, bên trên có khảm tinh thạch nhiều màu. Đều lẩm bẩm trong miệng, chắc là một loại chú ngữ cổ quái.
Chỉ một lát sau, lão giả bên ta giơ cao gậy xương vung về phía trước. Ngay lập tức, trong thiên khung chính là tiếng sấm ầm ầm. Ngay sau đó một mảng mây đen vài dặm phạm vi bất ngờ xuất hiện, đột nhiên hóa thành mưa gió cuốn tới!
Lão giả ở bờ bên kia cũng giơ cao gậy xương, thoáng chốc dẫn động một đạo ánh lửa từ trên trời hạ xuống, đột nhiên phát ra vạn điểm liệt diễm mà uy thế kinh người!
Trong nháy mắt, trong không trung nước lửa giao hòa mà nổ vang không ngừng, nhất thời chẳng phân biệt được trên dưới.
Lâm Nhất ngưng thần quan vọng, ánh mắt chớp động.
Hai lão giả đó mượn dùng chú ngữ khẩu quyết để thôi phát tinh thạch chi lực, lại tác động ngũ hành khí cơ, cũng bởi vậy diễn hóa ra thần thông thủy hỏa, nhìn thì không thể tưởng tượng mà bí hiểm, kì thực là chất phác đơn giản hơn nữa biến hóa tự nhiên!
Hổ Đầu từ xa xa nhìn thấy vậy, tặc lưỡi nói:
- Hô phong hoán vũ, lợi hại đấy!
Lão Long nghĩ nghĩ, phân trần:
- Nơi này không tầm thường, cổ quái là không thể tránh được!
Nguyên Tín Tử thất thanh nói:
- Lão giả đó không phải là tu sĩ, lại biết pháp thuật tiên gia. Lại có dị thú hung mãnh, tình cảnh của chúng ta không thể lường được!
Lâm Nhất ánh mắt chớp động, lẩm bẩm:
- Thiên đạo thừa phụ, vạn pháp tự nhiên. Cái gọi là pháp thuật tiên gia vốn là tồn tại trong thiên địa.
Khi bốn người đang đăm chiêu, trên mặt sông ngoài vài dặm đã gió tan mưa tạnh.
Hai bên đấu pháp chưa phân thắng bại, mà tiếng kèn lại vang vọng chân trời. Theo đó đám người, đàn thú súc thế đã lâu cuối cùng cũng trở nên điên cuồng.
Lưng quái thú rất tròn trơn, cũng may có bọc cây mây để ngồi.