Vô Tiên - Chương 2345:
Có lẽ là do ba người nghe lời, một đám tráng hán liên tục gật đầu, cũng hò hét đẩy người về phía trước.
Lâm Nhất hai tay trống trơn, vừa muốn xoay người cất bước, một bóng đen đã bay tới, còn có người tức giận quát mắng. Hắn đành phải giơ tay ra đỡ lấy, lùi liền mấy bước. Mà vừa cầm vật được ném tới, trong sắc mặt âm trầm lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
Nguyên Tín Tử cùng với Hổ Đầu và lão Long, tuy nói là bất đắc dĩ, nhưng binh khí nhặt lên lại coi như là thuận tay. Mà chùy đá không ai cần đó thì vừa thô vừa nặng. Lâm Nhất dứt khoát coi như không thấy, ai ngờ vẫn không lừa gạt qua cửa được. Chùy đá nặng ngàn cân, mà lực ném tới lại rất hung mãnh. Hắn không thể không lui về phía sau trốn tránh, để tránh rắc rối!
Có điều, đám tráng hán cũng không thừa cơ làm khó, mà là ai nấy cười to, kéo bốn người từ trong hạp cốc đi ra.
Lâm Nhất thân cao sáu thước, lại bị chùy đá chiếm một nửa. Hắn hai tay cầm chùy to bằng cái đùi, mặc dù cử trọng nhược khinh, mà bộ dạng lại rất là chật vật. Ba vị đồng bạn đi theo, vẻ mặt khác nhau.
Hổ Đầu thấy nhất thời an nguy không ngại, dần dần thả lỏng, bản tính bắt đầu nảy sinh, cười nói:
- Ha ha! Lão đại chẳng lẽ thích tảng đá à?
Lão Long nhìn Hổ Đầu hừ một tiếng:
- Lão đại! Đao sát nhẹ hơn, hay là đổi đi.
Nguyên Tín Tử cầm gậy, có chút bất luân bất loại. Thân là tu sĩ, có bao giờ dùng vật thô kệch như vậy đâu. Mà hắn cũng không dám buông tay, sợ dẫn theo bất ngờ. Trong hạp cốc này có nhiều quái nhân quái thú, cứ tránh rắc rối thì hơn.
Lâm Nhất không để ý đến hai huynh đệ phía sau. Hắn dứt khoát gác chùy đá lên vai mà khiêng, tuy khiến đầu phải vẹo sang bên, nhưng cũng không ảnh hưởng tới tầm nhìn.
Tất cả tới rất bất ngờ, cho đến lúc này, mới xem như đã thấy rõ tình hình trong hạp cốc.
Tráng hán có chừng bốn năm trăm người, đều cao hơn trượng, tứ chi cường kiện mà vẻ mặt bưu hãn, tuy nói không thấy pháp lực tu vi, nhưng không phải phàm nhân có thể đánh đồng. Nhất là ai nấy sức lớn vô cùng, có thể so với tu sĩ luyện thể tu vi không tầm thường!
Có điều, cho dù là tu sĩ Hồng Hoang đến đây, lại vì cấm chế hạn chế, giống như không quen khí hậu, khiến cho rất nhiều thần thông khó có thể thi triển, nếu thực sự đọ sức với những tráng hán này, ngược lại sẽ bó tay bó chân mà quẫn bách nhiều hơn. Đây cũng là nguyên do chân chính một nhóm bốn người trong lòng cố kỵ!
Còn có những quái thú nghe chừng nghe, thấy chưa từng thấy dĩ nhiên đã vượt quá nhận thức của điển tịch. Nếu tất cả trước mắt là sự tái hiện chân thật trên cửu thiên.
Chẳng lẽ không phải là nói, ở cuối tinh vũ ngoài vân thiên, còn có tồn tại hoàn toàn khác với Hồng Hoang, Tiên Vực hơn nữa cường đại khó lường sao?
Nếu đúng như vậy, cao thủ Động Thiên là không đáng nhắc tới. Sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu thiên. Cái gọi là tiên nhân, có khác gì những hán tử dã man cầm gậy này đâu? Mà Tam Hoàng tung tích không rõ, liệu có liên quan tới điều này không?
Chỗ bốn người đi qua, xương thú khắp nơi, tạp vật chất thành đống. Tiếng bước chân trầm trọng và tiếng quái thú gào thét đan vào nhau, cộng với nhưng thân ảnh cao lớn chớp động, lại thêm mùi máu tanh ngửi thấy là buồn nôn và sát khí khiến người ta tim đập nhanh, khiến cho hẻm núi tăng thêm mấy phần âm trầm đáng sợ!
Nguyên Tín Tử ôm gậy gỗ hoảng sợ nhìn chugn quanh, đi nhanh mấy bước, thấp giọng nói:
- Mặc dù ngôn ngữ bất đồng, nhưng không khó đoán. Mấy trăm mãng hán đó là đang muốn đánh nhau với người ta, mà chúng ta thì bất hạnh trở thành con tốt. Lâm tôn! Chuyến này dữ nhiều lành ít rồi!
Lâm Nhất khiêng chùy đá, yên lặng tiến về phía trước.
Hổ Đầu không nén được tò mò nói:
- Đánh nhau? Tụ tập mấy trăm người chém giết, có thể là đại trận trượng. Nhưng đối thủ là ai?
Nguyên Tín Tử cẩn thận đáp:
- Ta sao biết được.
Hổ Đầu khinh thường nhổ một ngụm nước bọt:
- Đã không biết mà còn cứ thích nói chuyện giật gân!
Lão Long cầm đao sắt, trầm giọng phụ họa:
- Hổ Đầu chớ lơ là, với những gì nhìn thấy trước mắt thì chắc không sai đâu.
Hổ Đầu không cho là đúng nói:
- Vậy thì sao! Đến lúc đó thừa dịp loạn mà té. Ừ! Kế này rất diệu! Lão đại, ngươi có không mưu mà hợp với huynh đệ ta không?
Không ai lên tiếng trả lời, hắn tự nói tiếp:
- Lão đại! Ngươi rất giống thợ đá, ha ha.
Nguyên Tín Tử thấy Lâm Nhất bị huynh đệ dưới tay giễu cợt mà vẫn thờ ơ, không khỏi thầm lắc đầu.
Lão Long hừ nói:
- Tình hình chưa rõ, chỉ có giả vờ yếu thế mà mưu đồ về sau. Đây chính là đạo lý lão đại không đồng ý chúng ta cứ cường hành xung đột. Còn dám nói hưu nói vượn, ta lát nữa không tha cho ngươi.
Một nhóm bốn người dần dần đến cuối đến, lại bị ép phải trèo lên một con quái thú.
Quái thú làm tọa kỵ đó cao hơn một trượng, dài hơn ba trượng, tứ chi tráng kiện, hơn nữa khắp cả người toàn lân giáp, còn có một cái đuôi xấu xí. Trên lưng nó có người điều khiển, chở năm sáu người là không có vấn đề.
Khi bốn người vừa ngồi vững, trước sau hơn trăm quái thú lần lượt bay ra khỏi hẻm núi.