Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2344:

Dưới sự chỉ dẫn hoặc là áp giải của quái vật ở trên trời, ba huynh đệ hành tẩu trong thảo nguyên.

Đương nhiên, chuyến này không thể thiếu Nguyên Tín Tử.

Vị cao thủ Động Thiên này dứt khoát kiên quyết một mình đi trước, lại dò đường không có kết quả, ngược lại là rước lấy tai vạ. Hiện giờ trên người hắn vẫn bị quấn hơn mười con rắn dài to bằng cổ tay, con nào con nấy màu sắc sặc sỡ mà mấp máy không ngừng, lại khó có thể cởi ra. Bất kể hắn có sợ hãi thế nào, người khác cũng lực bất tòng tâm, cuối cùng đành phải cố gắng chống chọi bò lên mà tiếp tục lên đường.

Vận khí của bọn tu sĩ Phạm Thiên Lịch Túc cũng không tồi, đi muộn mấy bước, may mắn tránh được một kiếp!

Thảo nguyên rộng lớn, kéo dài tới chân trời. Bốn người sau khi đi qua một ngọn núi nhỏ ở xa trăm dặm thì đều ngừng lại.

Rắn dài quấn trên người Nguyên Tín Tử như dây thừng lập tức nhất nhất chui vào trong bụi cỏ. Hắn vẫn còn sợ hãi, vẻ mặt ủ rũ.

Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu chưa đứng vững đã trố mắt biến sắc.

Núi nhỏ rộng tám dặm, cao chừng trăm trượng, giống như một tấm chắn chặn lại tất cả sau lưng. Chỉ có đặt mình trong đây mới biết tình cảnh khác lạ!

Phía trước chân núi là một khe dài chừng hơn mười dặm, giống như một khe núi sâu kín. Mà vừa đến, sát khí và mùi máu tanh đã ập tới, lại có tiếng ồn ào cùng một những ánh mắt lạnh như băng chiếu tới, khiến người ngạc nhiên không hiểu!

Bên trong hẻm núi có lều cỏ dựng từ nhánh cây, có ánh lửa bốc cháy hừng hực, còn có một con dã thú hình dạng cổ quái, cùng với mấy trăm tráng hán trần truồng.

Quái vật ở trên trời đó đã hạ xuống cố, hán tử cưỡi nó thì nhảy xuống gầm rú. Ngay sau đó là bóng người nhấp nhoáng người thú cùng hò hét, cảnh tượng rất là hỗn loạn. Mà chỉ lát sau, mấy tráng hán chạy ra khỏi đám người, nhìn bốn người vừa đến.

- Không ổn rồi! Huynh đệ ta đây là xâm nhập hang ổ của người ta, dứt khoát bỏ chạy đi.

Hổ Đầu tuy không sợ, nhưng lại đã ăn quả đắng một lần, hiện giờ lại gặp phải như vậy như vậy, khó tránh khỏi lo lắng, liền muốn trốn chạy, vươn tay ra kéo lão Long.

Lão Long lại hất tay, thấp giọng quát:

- Lão đại không phải là hạng người để mặc cho người ta dày xéo, câm miệng cho ta!

Hổ Đầu vội vàng xoay người nói:

- Lão đại.

Lâm Nhất không để ý đến Hổ Đầu, mà nhìn chằm chằm về phía trước, cũng truyền âm nói:

- Nguyên Tín Tử, kể lại những gì ngươi thấy đi.

Nguyên Tín Tử lo sợ bất an nói:

- Tại hạ tìm kiếm đến đây, vừa tra xét thì liền bị quái nhân quái thú đó phát hiện, mà bỏ chạy thì đã muộn, tiếc rằng không địch lại, đành phải cường hành rời đi, ai ngờ gặp phải tai họa. Lâm tôn! Cẩn thận.

Hắn còn chưa nói hết, năm tráng hán cao lớn đã xông tới gần, cũng vung vẩy côn bổng trong tay.

Hổ Đầu là hạng người chỉ ăn mềm không ăn cứng, giơ tay lên muốn lấy thiết bổng ra đánh bừa, cũng trừng mắt quát:

- Không phải chỉ cao hơn lão tử một chút, bộ dạng xấu xí chút sao, ai sợ ai chứ?

Thấy thế, lão Long cũng không nhịn được muốn rút đao.

Nguyên Tín Tử nhìn xung quanh, kêu khổ không ngừng. Hơn nữa bất luận sự quỷ dị của cấm chế Cửu Thiên tháp, sự cường đại và hung hãn của những quái nhân này là không cần hoài nghi. Một khi động thủ đánh nhau, tình hình không cần nghĩ cũng biết!

Lâm Nhất thủy chung vẫn lưu ý động tĩnh bốn phía, không khỏi hai mắt hơi co lại, huyết quang chợt lóe. Một nhóm bốn người bị áp giải đến đây, chỉ là để chịu chết? Chẳng lẽ lúc trước đoán nhầm.

Đồng thời, côn bổng trong tay năm tráng hán đó vẫn chưa hạ xuống, mà là vây quanh ở phía sau bốn người hò hét xua đuổi.

Biến số xảy ra, Lâm Nhất vội vàng ra hiệu cho lão Long và Hổ Đầu, nhấc chân chạy về phía trước. Hai huynh đệ biết không tiện lỗ mãng, bước về phía hẻm núi theo. Nguyên Tín Tử thì thân bất do kỷ, đành phải nhắm mắt theo đuôi.

Lâm Nhất thân cao xấp xỉ với Nguyên Tín Tử, so với hai vị huynh đệ thì thấp hơn một cái đầu. Mà năm tráng hán không chỉ cao hơn lão Long, Hổ Đầu còn to gấp đôi. Nhất là ai nấy cầm gậy, dài hơn một trượng, không phải sắt cũng chẳng phải thép, còn có mũi nhọn, trông rất dọa người!

Chỉ trong giây lát, một nhóm bốn người bị đưa tới trước một đống lửa trại.

Sau khi năm tráng hán kêu la một hồi thì lần lượt nghênh ngang bỏ đi. Tiếp theo có người tới gần, ném vật đang ôm xuống đất, lại rống lên mấy tiếng rồi xoay người rời khỏi.

Bốn người vừa mới đến giật mình đứng đờ tại chỗ, không hiểu gì!

Mấy thứ trước mặt nên gọi là binh khí. Hai cái gậy gỗ to bằng miệng bát, dài hơn trượng; Một cái chùy làm bằng đá, như tròn lại như vuông, giống như trục lăn lúa của nông thôn phàm tục, chẳng qua chỉ có thêm một cái tay cầm, nhìn rất thô kệch nặng nề. Ngoài ra còn có một thanh đao sắt dài bảy tám thước, lại sống dày mũi cùn, trông giống cánh cửa.

Có tiếng kèn trầm thấp vang lên, giống như thiên địa gào thét, lại giống như gió lạnh nức nở. Sau đó, toàn bộ hẻm núi lập tức rung chuyển, tiếp theo thì bóng người nhấp nhoáng, quái thú gầm thét, sát khí hỗn độn tràn ngập tứ phương.

Bốn người vẫn không hiểu gì, liền bị một đám tráng hán tay cầm binh khí liên tục thét to thúc giục.

Nguyên Tín Tử giống như tỉnh ngộ, vội vàng vươn tay ra cầm lấy một cái gậy gỗ ôm vào lòng.

Cho dù người có hồ đồ tới mấy cũng biết thuận thế mà làm.

Hổ Đầu cũng nhặt một cây gậy lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free