Vô Tiên - Chương 2343:
- Đều là ảo tượng!
- Hừ! Lão đại vì sao không cho ta lên cao để nhìn về nơi xa.
- Sợ ngươi bị ảo tượng mê hoặc!
- Ài! Ta nói này huynh đệ, ngươi chớ có cứ lấy ảo tượng ra để dọa người. Hổ ca ta pháp nhãn như đuốc, thật giả phân rõ.
- Ngươi minh bạch cái rắm! Khiến ta vất vả thao, còn chưa tìm ngươi tính sổ đâu. . .
- Hừ! Có phúc cùng hưởng có nạn cùng chia mới là hảo huynh đệ.
Hai huynh đệ này lải nhải không ngừng, nghe cũng náo nhiệt. Lâm Nhất thì không chen vào, chỉ cảm thấy trên đường cũng có thêm mấy phần lạc thú.
Bất tri bất giác, một canh giờ trôi qua.
Địa thế trước mặt trở nên trống trải, ba huynh đệ đã để lại sơn cốc mấy trăm dặm ở phía sau. Phóng mắt nhìn, dãy núi thưa dần, một mảng thảo nguyên không bờ bến, cũng có một vầng mặt trời đang nhô cao. Dưới Ánh bình minh, trong thiên địa sinh cơ bừng bừng!
Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu sóng vai đứng trên núi, đều thần thái sáng láng. Sau khi Tiến vào Cửu Thiên tháp, hai tháng liên tục hỗn độn điên đảo mà ngày đêm chẳng phân biệt được, hiện giờ cuối cùng cũng nhìn thấy mặt trời, giống như bóng ma đều bị kéo đi, thực sự khiến người ta tâm cảnh thoải mái không thôi!
Đúng vào lúc này, có một đạo thân ảnh từ xa xa vội vàng bay tới. Đó là Nguyên Tín Tử đi trước dò đường, có lẽ có thu hoạch nên quay về bẩm báo.
Ba huynh đệ đều dừng chân quan vọng, không để ý. Mà chỉ lát sau, đều ngẩn ra.
Nguyên Tín Tử người ở ngoài trăm dặm, khẩn cấp truyền âm:
- Lâm tôn! Nơi này có hung hiểm...
Nháy mắt, một bóng đen từ trên trời hạ xuống, không ngờ bùm một tiếng đánh hắn rơi xuống đất. Mà hắn vẫn liều mạng, vội vàng nhảy lên, chật vật chạy tới, kinh hô:
- Lâm tôn cứu ta.
Dị biến nổi lên, có chút không thể tưởng tượng.
Bóng đen đó là quái vật dữ tợn chưa thấy bao giờ, hai cánh dang ra, cả người đen xì, to chừng hơn mười trượng, khiến người nhìn thấy mà sợ. Tu sĩ Động Thiên sơ kỳ đại thành không ngờ không chịu nổi một kích, có thể thấy được nó cường đại dị thường. Mà đặc biệt là trên lưng nó còn có một tráng hán cũng xấu xí đang ngồi, cất tiếng cạc cạc, điều khiển quái vật di chuyển tự nhiên, thuận thế giơ tay lên tung ra một chuỗi bóng đen.
Nguyên Tín Tử vừa nhảy lên được hơn mười trượng, cả người trên dưới đã bị hơn mười hắc xà to bằng cổ tay cuốn lấy, căn bản không thể giãy dụa, lập tức lại rơi xuống đất. Đó tráng hán đó và quái vật hai cánh vẫn không bỏ qua. Nháy mắt đã như cuồng phong bay đến trên đồi núi.
Lâm Nhất thấy đối phương thế tới bất thiện, có lòng muốn tránh né, lại gió tanh đập vào mặt. Trong hai mắt hắn huyết quang chợt lóe, mà Hổ Đầu ở bên cạnhđã giành trước lăng không nhảy lên, vung quyền quát:
- Quái vật phương nào, muốn ăn đòn à?
Bùm.
Hổ Đầu vừa rời đất được hơn mười trượng, tiếng hô không ngừng, thế đang thịnh thì đã bị một cái đuôi đầy lân giáp hung hăng quét trúng, ngay sau đó liền ngã xuống đất.
Lão Long tức giận lao lên.
Lâm Nhất lại đột nhiên ngăn cản, lắc mình mà đi, thuận thế tóm lấy Hổ Đầu, lập tức lại quay về, âm thầm truyền âm:
- Cứ bình tĩnh.
Hổ Đầu không có gì đáng ngại, chật vật trả lời:
- Con mẹ nó, quái vật đó có thể so với cao thủ Động Thiên.
Lâm Nhất thuận tay thả hắn xuống, nhìn ra sau, sau đó cùng hai huynh đệ ngạc nhiên nhìn lại.
Khi ba huynh đệ đứng trên núi, quái vật cực lớn đó đã ở trong không trung bay trở lại. Mà tráng hán trên lưng lại chưa có động tác, chỉ mang theo vẻ mặt đắc ý kêu la cạc cạc, cũng khoa tay múa chân, không biết đang nói gì.
- Ồ? Hán tử kia ngôn ngữ cổ quái lão Long có biết không?
- Hừ! Người đó và quái vật chắc đến từ ngoài cửu thiên, không phải là thuộc Hồng Hoang, ta biết làm sao được?
- Chúng ta giờ nên làm gì? Hay là ba huynh đệ hợp lại đánh hắn một trận.
- Vừa tới núi này, tình hình chưa rõ. Cứ để lão đại định đoạt.
Hổ Đầu và lão Long âm thầm đề phòng, không quên tìm đối sách. Nguyên Tín Tử thì bị bức cho phải quay lại và thất thủ bị bắt, rõ ràng phía trước cực kỳ hung hiểm. Mà sơn cốc lúc đến đã thành một tử lộ. Ba huynh đệ hợp lại đánh hắn cũng không ngại, nhưng nếu có gì bất ngờ thì chắc chắn không có chỗ mà chạy.
Quái vật hai cánh kia vẫn tùy ý bay lượn trong không trung, từng trận gió tanh khiến người ta ngửi thấy buồn nôn. Bốn phía núi đồi thì cát bay đá chạy hơn nữa sát khí lờ mờ. Hán tử trên lưng quái vật thì kêu la không ngừng, không thấy có ai có động tĩnh, không nhịn được vung vẩy hai tay, hiển nhiên là tư thái tức giận.
Hổ Đầu và lão Long vẫn cứ giả vờ không hiểu, Lâm Nhất lại âm thầm dặn dò vài câu, lập tức liền giơ tay lên trời đung đưa. Hai huynh đệ không hiểu, cũng dứt khoát giơ tay lên lắc lư theo.
Quái vật cưỡi quái vật đó đầu không tóc, mặt dữ tợn, trên thân, dưới tay đầy da thú, cũng ở bên hông buộc mấy cái túi da căng phồng, còn nắm một cây gậy gỗ đầy xước mang rô. Hắn bộ dạng hung thần ác sát, khiến cho Hổ Đầu, lão Long cũng ngạc nhiên không thôi! Có lẽ là nhìn thấy ba người phía dưới không có dị trạng, hơn nữa còn giơ hai tay thuận theo, hắn bỗng nhiên kêu cạc cạc một tiếng rồi lập tức khu động quái vật bay lên cao, nhưng chưa đi xa, chỉ lòng vòng trên trời cao trăm trượng mà cực kỳ kiêu ngạo!
- Con mẹ nó, chíu chít cái gì thế?
- Cứ để lão đại chủ trương.
Thố Hổ Đầu và lão Long đang lúng túng, Lâm Nhất bĩu môi, bất đắc dĩ nói:
- Lão đại không có chủ trương.
Hắn quan sát một người thú trên trời, trầm ngâm nói tiếp:
- Cứ lai chi an chi! Lâm thời ứng biến.
Trong bụi cỏ cách mấy trăm trượng, có người đang quay cuồng giãy dụa, kinh hồn vạn trạng nói:
- Vạn rắn cắn thân, cứu ta với.