Vô Tiên - Chương 2342:
Nguyên Tín Tử sợ một người.
Lão Long tất nhiên đáng sợ. Mà ngươi chỉ cần không chọc vào hắn, hắn sẽ không vô cớ đánh ngươi.
Lâm Nhất là cao nhân. Cao nhân tự có khí độ và trí tuệ của cao nhân, tất nhiên sẽ không tính toán chi li với ngươi.
Hổ Đầu thì khác. Tính tình của hắn rất khó nắm bắt, giống như một con ác hổ vừa rời núi, cho dù ngươi có cẩn thận tới mấy, tránh né tới mấy, hắn vẫn có thể bất thình lình há miệng ra cắn ngươi!
Giống như hắn rõ ràng là tự mình để mất dấu cừu gia, lại muốn giận chó đánh mèo lên người khác. Mà tu vi xấp xỉ với nhau, lại là đạo hữu đồng hành, há có thể động chút là mắng chửi, đúng là buồn cười! Thuộc hạ của Đài Thắng đều bị giết sạch rồi, hán tử trốn vào trận pháp kia cũng có có vài phần vận khí.
Nói tóm lại, nhân vật khiến người ta oán hận hơn nữa lại sợ hãi nhất chính là Hổ Đầu!
Nguyên Tín Tử thầm thở dài, có chút ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn chung quanh.
Khi Hổ Đầu muốn khi dễ người khác, may mà hắn lão đại Lâm Nhất của hắn ngăn lại. Sau đó thì không trì hoãn nữa, mọi người lần lượt bước vào ngọc đài trận pháp rồi vượt giới. Lập tức hào quang lấp lánh, thiên địa biến đổi!
Đây là đến nơi nào rồi?
Xa xa ánh bình minh đầy trời, chính là thời gian một ngày mới bắt đầu. Bốn phía núi non nhấp nhô, rừng cây xanh biếc. Có linh động chi khí theo gió phiêu dật, khiến người ta vui vẻ thoải mái!
Không cần nghĩ nhiều, đây chính là tầng thứ bảy của Cửu Thiên tháp, Đan Tiêu thiên của Đại Xích giới!
Quả nhiên, Cửu Thiên tháp càng đi lên trên, tình hình càng có chuyển biến tốt. Lúc này ở đây, pháp lực tu vi mặc dù vẫn không thể tùy tâm sở dục, nhưng ít nhất cũng có chút mấy phần tự nhiên. Chỉ tiếc có núi rừng ngăn cản, thần thức khó có thể nhìn xa. Nếu có thể lên cao dò đường, chẳng lẽ không phải làm ít công to sao?
Nguyên Tín Tử có lòng muốn lên tiếng nhắc nhở, lại thầm hừ một tiếng. Ngoài hơn mười trượng là đám tiểu bối Phạm Thiên Lịch Túc. Lại cách hơn mười trượng là ba huynh đệ đó. Mà bất kể là ai cũng đều không đế ý tới người đi sau là mình. Một khi đã như vậy, việc gì phải tự tìm xui xẻo.
- Tên gia hỏa đó từng là thuộc hạ của Đài Thắng, trong số người hại hai huynh đệ ta có hắn. Mẹ nó, trong nháy mắt đã chuồn mất rồi.
Đoàn người mới đến, khó tránh khỏi không rõ phương hướng. Trong sơn cốc xa xa, ai nấy do dự không tiến. Hổ Đầu không đuổi được người, vẫn trong lòng vẫn bực tức. Lão Long bực mình quát lên:
- Nói ít thôi! Cứ nghe lão đại phân phó.
Đây là một sơn cốc hẹp dài. Phía sau là vách đá, sớm đã không thấy đường cũ. Phía trước thì là một con đường mòn, xuyên qua rừng cây đi về phía xa. Chuyến này nên đi đâu, căn bản không cần phân phó.
Lâm Nhất chắp tay sau lưng đi thong thả vài bước, đã thu hết tình hình xung quanh vào trong mắt.
Hắn xoay người lại vừa muốn lên tiếng, lập tức lại giương mắt quan vọng.
Một đạo thân ảnh đột nhiên từ dưới đất cbay lên, trong giây lát lướt qua đỉnh đầu mọi người, cũng lăng không hai mươi ba mươi trượng tiếp tục tiến về phía trước, không quên cao giọng nói:
- Đi trước mở đường chính là bổn phận của thuộc hạ. Xin Lâm tôn từ từ đi sau, để tránh có bất ngờ.
Nguyên Tín Tử vừa dứt lời, thân ảnh đi xa. Hắn lời nói ngắn gọn, hơn nữa hành động quyết đoán, cứ như thành người khác.
Hổ Đầu trừng mắt hét lên:
- Ơ! Con mẹ nó có ý gì, là đang chê cười hai huynh đệ chúng ta sao?
Lão Long lên tiếng cắt ngang:
- Ăn nói giữ miệng! Đã là thuộc hạ của lão đại, để lại ba phần tình cảm.
Hổ Đầu khó chịu, vô tội nói:
- Ta đây là nhanh miệng thẳng thắn! Long ca chớ nói Hổ ca...
Lão Long giáo huấn:
- Ngươi câm miệng cho ta, lão đại tự có quyết định.
Hổ Đầu một bước cũng không nhường:
- Trong mắt Hổ ca không chịu nổi một hạt cát.
- Muốn ăn đòn à?
- Sợ ngươi chắc?
- ...
- ...
Hổ Đầu và lão Long phát hiện có người cau mày nhìn sang, vội vàng im tiếng.
Lâm Nhất lướt qua bên cạnh hai huynh đệ, tiến thẳng về phía trước. Thấy thế, năm người Lịch Túc vẫn đang chờ đợi tiến lên cúi người tỏ ý. Hắn xua tay nói:
- Từ ngày hôm nay, không ai dám có đảm đương nữa. Chư vị muốn sống mà ra khỏi tháp, nên nhìn thời cơ mà tiến thối!
Lịch Túc và mấy vị đồng bạn ngơ ngác nhìn nhau, đều chắp tay đồng ý. Những lời của Lâm tôn không giống như là xuất phát từ miệng của cao nhân, ngược lại giống như ân cần khuyên bảo giữa người đồng hànhvới nhau. Mà hắn là có ghét bỏ, hay là đang lên tiếng thăm dò?
Lâm Nhất là niệm tình đám người Lịch Túc cũng không dễ dàng gì, cho nên mới dong dài một lần cuối cùng. Đối phương đã có lòng đi theo, mình coi như là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ. Kế tiếp như thế nào, chỉ có thể trông vào vận khí và tạo hóa của mọi người. Hắn xoay người tiến về phía trước, lão Long và Hổ Đầu vội vàng đi theo. Ba huynh đệ kết bạn mà đi, theo đường mòn trong rừng cây đi vào sâu trong sơn cốc.
Năm người Lịch Túc lưỡng lự một lát, lần lượt rời khỏi chỗ.
Sơn cốc hẹp dài, rừng cây rậm rạp. Nhưng bằng vào thần thức thị lực, nhất thời khó có thể thấy rõ tình hình xa xa. Mà Hổ Đầu mấy lần muốn bay lên tìm hiểu một phen, đều bị Lâm Nhất quát bảo không cho. Hắn đành phải thành thành thật thật đi theo, lại kéo lão Long nói chuyện không ngừng.
- Trong rừng khí cơ nồng đậm, tại sao không thấy chim bay cá nhảy?
- Do cấm chế, ảo tượng!
- Hoa dại đó đẹp quá, mềm mại ướt át.
- Ừ! Vẫn là ảo tượng.
- Còn có che trời mộc che trời đó nữa, sợ là mấy người cũng ôm không hết, đúng là hùng vĩ, há có thể là giả, ha ha.