Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2341:

Lão Long cầm vò rượu, mở ra uống một ngụm to, sau đó mới thống khoái thở hắt ra một hơi, cười nói:

- Hổ Đầu giấu riêng không ít, nhưng đều là rượu hoa quả, sao mạnh bằng rượu trắng!

Lâm Nhất bĩu môi, mỉm cười không nói. Hắn sau khi tức giận vào chín ngày trước, đã dần dần khôi phục thái độ bình thường. Lúc ấy không phải là làm bộ, quả thật là giận thật. Lão Long và Hổ Đầu liên tiếp vì lỗ mãng mà rơi vào tuyệt cảnh, lại không tỉnh ra, nếu lại gây thành đại họa, chỉ sợ hối hận thì đã muộn! Mà gõ trống không cần búa tạ. Hai huynh đệ đều là người thông minh, nói một vài câu là được rồi. Thủ túc tình thâm, ắt tự hiểu nhau!

- Ái! Tự dưng nóng tai, ai đang nhắc tới Hổ ca thế?

Đúng lúc này, ngoài mấy trăm trượng có người duỗi lưng nhảy lên, giả vờ hồ đồ nói một câu rồi lập tức cười to:

- Ha ha! Uống rượu sao có thể thiếu Hổ Đầu.

Lâm Nhất đành phải lấy ra thêm một vò rượu nữa đặt xuống đất, lại bị lão Long cầm lấy rồi ném tới, quát:

- Ta và lão đại nói chuyện, không được quấy rầy.

Một đạo thân ảnh như gió bay tới, lại cầm theo bình rượu mà đi, còn không quên dương dương tự đắc nói:

- Còn dám lén uống rượu, Hổ ca sẽ không dễ dãi như thế đâu, ha ha.

Hổ Đầu đi xa, đảo trong hồ phạm vi hơn mười dặm đủ để hắn giãn gân giãn cốt.

Lão Long ôm vò rượu uống mấy ngụm, sau đó truyền âm nói:

- Lão đại! Ta biết rất ít về kết giới chi lực! Long tộc tuy có thiên phú thần thông, nhưng không am hiểu biến hóa của tiên pháp. Nếu không, sao lại có lão Long hôm nay. Có điều...

Ngụ ý của hắn là, khi mình đối mặt với kết giới chi lực, cũng thúc thủ vô sách. Mà hắn lại nói tiếp:

- Kết giới chi lực có thần kỳ cấm chế thiên địa và tạo Càn Khôn khác, giống như là một loại thủ đoạn cường đại vượt trên vạn vật, không phải cảnh giới Động Thiên hậu kỳ thì không thể điều khiển tự nhiên. Mà ta dưới cảm ngộ, lại bất ngờ có phương pháp ứng đối, chính là nhất đao cửu ảnh lão đại nhắc tới.

Lâm Nhất ngoài lắng nghe thì lại lấy ra Tử Kim Hồ Lô rồi nghịch trong tay. Lão Long tuy bỏ qua không nhắc tới, cố sự nhưng hắn lại không khó lĩnh hội. Tiên Vực thần long cửu tộc bị tiêu diệt, có lẽ có rất nhiều nguyên do. Mà Thiên Hoang tam thánh năm đó thì còn cường đại hơn xa so với trong tưởng tượng.

Lão Long tiếp tục phân trần:

- Ta từng ở trong động phủ dưới lòng đất của Yêu Hoang, bất ngờ thể nghiệm và quan sát lại hiểu lờ mờ. Từ đó về sau, lúc xuất đao liền có thêm chín loại biến hóa. Trong đó có buồn có vui, có kinh ngạc có sợ hãi, có giết chóc có tức giận, rất nhiều loại.

Mà một đao chém tới, tận tình phóng thích, càng thêm lăng lệ vạn phần, phá vỡ ba phần kết giới chi lực của Thương Quan, cũng là trong tình lý.

Lâm Nhất nghe thấy vậy, thần sắc khẽ động, lẩm bẩm:

- Dùng thân hóa cửu, cửu cửu quy nhất. La Thiên đại đạo, Cửu Chuyển Thiên La.

- Ừ!

Lão Long ừ một tiếng, đáp:

- Lão đại chỉ nghe manh mối đã hiểu bản chất.

Lâm Nhất theo tiếng nói:

- Năm đó ta là vừa ngu vừa dốt.

Lão Long mắt điếc tai ngơ, chỉ giơ bình rượu lên uống ừng ực.

Lâm Nhất cũng giơ hồ lô lên uống, trong nụ cười có vẻ đăm chiêu.

Lão Long trong động phủ dưới lòng đất của Yêu Hoang, bất ngờ đạt được một tia khí cơ còn sót lại, trong cơ thể liền có thêm cửu chuyển chi lực quỷ dị. Tuy nói là cơ duyên, lại lờ mờ không bàn mà hợp với phương pháp Cửu Chuyển Thiên La. Hơn nữa bản thân hắn thể ngộ nhiều năm, cảnh giới nay đã hơn xưa. Một đao bổ ra, tất nhiên uy lực kinh người!

Từ đó cho thấy, phương pháp Cửu Chuyển Thiên La không chỉ liên quan đến đột phá La Thiên tam cảnh, lại là cơ duyên của Động Thiên tam cảnh! Nếu có thể tu tới đại thành, con đường tiên đạo này sẽ bằng phẳng! Chẳng trách đám người Lăng Đạo chấp nhất không buông, đổi lại là mình thì cũng thế thôi!

Cửu Chuyển Thiên La, Thiên La cửu chuyển. Đại đạo cửu cửu quy nhất đó nhìn thì gian nan khó lường, mà tất cả lại không xa xôi. Cửu Chuyển chi cảnh của Lâm mỗ phải chăng cũng có công hiệu tương tự.

- Ngươi con mẹ nó đứng lại cho ta.

Lúc này, xa xa truyền đến tiếng chửi mắng của Hổ Đầu.

Lâm Nhất thu hồi hồ lô rượu, đứng lên. Lão Long cũng theo đó nhìn lại.

Ở đầu kia của đảo, hơn mười người đạp hồ mà đến. Trong đó có tu sĩ Phạm Thiên, cũng có cao thủ Động Thiên. Hổ Đầu đang một mình đi dạo, chợt thấy trong số người đến có người quen, liền vênh mặt hất hàm sai khiến ra mệnh cho đối phương dừng lại. Ai ngờ người đó thần sắc bối rối, không quay đầu lại lao về phía ngọc đài pháp trận trên đảo. Hắn lập tức nổi giận, sau đó đuổi theo chửi mắng!

Người hành tích quỷ dị đó là tráng hán trung niên tu vi Động Thiên sơ kỳ tiểu thành. Hắn xen lẫn trong đám người cường hành lên đảo, vốn chính là có đắn đo. Hiện giờ đột nhiên bị nhìn thấu thân phận, càng thêm vội vàng, trong nháy mắt đã lao vào trong ngọc đài trận pháp rồi biến mất

Hổ Đầu bất ngờ không kịp đề phòng, vẫn tới chậm một bước. Hắn trơ mắt nhìn đối phương vượt giới mà đi, tức giận đến ném vỡ bình rượu, vươn tay ra chỉ vào Nguyên Tín Tử đang canh giữ trước trận pháp, chửi ầm lên:

- Ngươi con mẹ nó sao không ngăn cản, lão tử đánh ngươi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free