Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2338:

Lão Long một đao trảm xuống, chín đạo ngân quang phá không mà đi.

Trong tiếng nổ điếc tai, kết giới chi lực trước người Thương Quan đột nhiên vỡ nát. Mà hắn không thèm để ý, ma kiếm mấy trượng chém ngang.

Lão Long thế đi gấp rút, ngân đao trong tay lại tuôn ra chín đạo hào quang. Ngay sau đó lại ầm một tiếng, hắn đột nhiên bay ngược ra ngoài.

Hổ Đầu và mấy chục Thiên Sát khôi lỗi thừa cơ ùa lên, từng đạo thế công sắc bén nhanh như cuồng phong mưa rào.

Thương Quan vừa lao ra được hơn mười trượng, lại bị bóng người điên cuồng và vô số kiếm quang cản đường. Quanh người hắn sương đen vờn quanh, vẫn cầm ma kiếm chém lung tung. Mấy Thiên Sát khôi lỗi tránh không kịp, lập tức bị kiếm khí cường đại chém thành thịt băm. Mà chưa kịp mượn thế tiến thêm một bước, mây đen bỗng nhiên ập xuống. Hắn giơ kiếm ngăn cản, chỉ tiếc là đã muộn. Một cây huyền kim thiết bổng mang theo lực vạn cân đập mà.

Bùm.

Pháp lực hộ thể của Thương Quankhông ngờ bị đập ra mấy khe hở, sát khí trên người cũng theo đó mà lập lòe bất định. Người hắn không khỏi lắc lư mấy cái, thấy rõ một bóng người trong không trung phía trước.

Một gương mặt hổ, hai tay trống trơn, vẫn kiêu ngạo cuồng vọng, không phải Hổ Đầu thừa dịp loạn đập lén một gậy thì là ai?

Thương Quan không nén được lửa giận, huy động ma kiếm muốn giết Hổ Đầu. Ai ngờ đối phương lại thừa cơ tới gần, thế tới không ngừng, nhanh như tia chớp, song quyền huy động, mười đạo ngân quang mang theo sát ý thấu xương gào thét mà tới, cùng với một tiếng chửi bậy:

- Lão già kia, xem sự lợi hại của hổ trảo.

Trong khoảnh khắc, lại chín đao ảnh như gió và mấy chục đạo kiếm quang rít gào đánh tới!

Ầm ầm ầm.

Thương Quan có lòng muốn chống đỡ, lại tay chân luống cuống. Trong nháy mắt pháp lực hộ thể sụp đổ, thân hình cao lớn của hắn trong khoảnh khắc hóa thành ảo ảnh vỡ tan. Hắn vẫn muốn kêu một tiếng tha mạng, người đã biến về nguyên hình, trong chớp mắt ngã xuống trong tiếng nổ. Lập tức một đạo huyết tuyến mờ mờ, hơn nữa lại không dễ phát hiện lướt đi.

Sau một thoáng, đảo trong hồ cuối cùng cũng an tĩnh lại.

Mấy chục Thiên Sát khôi lỗi, ai nấy đứng yên tại chỗ mà thần sắc hờ hững. Hơn phân nửa đã đầy vết thương, mà sát khí âm hàn từ trên người tỏa ra vẫn như trước. Cách đám thân ảnh này không xa là mấy cỗ hài cốt tan tành, có đồng bạn, cũng có đối thủ.

Lão Long khoanh chân ngồi trên cỏ, sắc mặt có chút tái nhợt. Hắn đã là sức cùng lực kiệt, đành phải nghỉ ngơi, lại không quên đặt ngân đao trên đầu gối rồi nhẹ nhàng vuốt ve.

Hổ Đầu thì thu hồi thiết bổng, chắp tay sau lưng, bước đi thong thả, vẻ mặt đắc ý.

Bên bờ hồ nước, năm bóng người nơm nớp lo sợ, chính là đám người Lịch Túc.

Lâm Nhất đã ra khỏi ngọc đài trận pháp trên đảo, chậm rãi bước xuống bờ hồ. Nguyên Tín Tử đi sau mấy bước, cúi đầu yên lặng đi theo.

- Ha ha! Trận chiến này giành được toàn thắng, lại giết một vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ.

Hổ Đầu thấy Lâm Nhất đi tới, phấn chấn cười nói:

- Hôm nay xóa được sỉ nhục xưa, thực sự là con mẹ nó thống khoái. Lão đại! Ngươi đúng là hảo lão đại của Hổ Đầu, ha ha.

Lâm Nhất mặt trầm như nước, không nói gì. Theo hắn đến gần, Thiên Sát khôi lỗi trong nháy mắt đã mất đi thân ảnh. Khi hắn đến trước một đống hài cốt, chậm rãi dừng chân.

Trên mặt cỏ vốn xanh tươi như đệm là một đống hỗn độn. Tay chân gãy lìa nằm rải rác, nhìn ghê cả người!

Hổ Đầu vui vẻ tiến đến đằng trước, cười nói:

- Ha ha! Đây là lão già Thương Quan đó tiêu đời rồi.

Lâm Nhất trầm mặc một lát, thản nhiên nói:

- Còn cả Thiên Sát vệ.

Năm mươi hai Thiên Sát khôi lỗi, ước chừng mất đi sáu, lại thêm Hổ Đầu và lão Long liều mạng, cuối cùng mới trảm sát được Thương Quan. Cao nhân Động Thiên hậu kỳ quả nhiên không phải là tầm thường.

Hổ Đầu thản nhiên xua tay, nói:

- Sáu khôi lỗi mà thôi.

Sau khi Lâm Nhất giơ tay lên bắn ra ánh lửa đốt thi hài, cũng không nhìn Hổ Đầu lấy một cái, nhấc chân tiếp tục tiến về phía trước.

Hổ Đầu không nghĩ nhiều, vội vàng đi theo, nói tiếp:

- Chỉ tiếc để Đài Thắng chạy mất, bằng không ta không tha cho hắn đâu.

Lâm Nhất chậm rãi đi tới cách lão Long ba trượng, ánh mắt ung dung, mặt không biểu tình theo tiếng trả lời:

- Đúng vậy! Để Đài Thắng chạy mất, ta cũng rất áy náy.

Hổ Đầu vươn tay ra sờ sờ râu quai nón, thần khí sôi nổi cười nói:

- Ha ha! Lão đại từ khi nào trở nên khách khí như vậy, ngươi đã khiến hắn bị thương nặng, hắn ngày sau chết chắc rồi.

Lão Long vẫn ngồi đó, giống như có phát hiện, buông ngân đao trong tay, liền muốn đứng dậy, nghi hoặc nói:

- Lão đại.

Lâm Nhất lắc đầu, ý bảo lão Long tiếp tục an tọa nghỉ ngơi, nói:

- Thiên Sát vệ cho dù vẫn lạc, không ngoài tổn hại tới mấy phần thần hồn chi lực mà thôi, nhưng vẫn khiến Lâm mỗ cảm thấy thương tiếc.

Hổ Đầu không rõ ý hắn, ở bên cạnh tò mò chớp mắt mấy cái. Lão Long thì quan sát vẻ mặt của Lâm Nhất, tự dưng cảm thấy bất an.

Nguyên Tín Tử đó hai huynh đệ đó là một đôi ác nhân, căn bản không nên trêu chọc, dứt khoát tránh ở ngoài mấy trượng, kính nhi viễn chi. Có điều, trong lời nói của người nào đó cũng có cái đáng để nghiền ngẫm. Có gì mà thương tiếc? Cái chết của Thương Quan có chút oan uổng, mới thực sự. . .

Lâm Nhất nói tiếp:

- ... Mà đó chỉ là mấy cỗ tiên hài không có sinh cơ mà thôi, nếu đổi thành huynh đệ nhà mình, vậy phải thế nào?

Hắn nói tới đây, hơi dừng lại một chút, nói tiếp:

- Rất nhiều thân bằng của Lâm mỗ đều không còn, đạo lữ cũng sinh tử không rõ. Lâm mỗ không muốn mất đi bất kỳ một ai nữa.

Có lẽ là nhớ tới gì đó, hắn thở dài một hơi.

Lão Long hơi động dung, ứng tiếng nói:

- Lão đại! Huynh đệ ta chắc chắn sẽ sống chết đi theo.

Vốn là một trường hợp thoải mái, bỗng nhiên trở nên trầm trọng. Hổ Đầu vẫn còn há to miệng, muốn cười mà không dám cười, lại không chịu nhàn rỗi, vội vàng thừa cơ khuyên giải an ủi:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free