Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2337:

Nguyên Tín Tử ngừng lại cách ngọc đài mấy trượng, sắc mặt biến ảo. Đây là đang thể tuất trấn an, hay chỉ là một loại mượn cớ?

Một hồi chửi mắng vừa rồi của Hổ Đầu rất có hiệu quả. Mà hắn cũng không tính toán với Nguyên Tín Tử, mà là theo lão Long bức tới một người khác. Hơn bốn mươi Thiên Sát khôi lỗi theo hắn mà động, trong nháy mắt đã bao vây Thương Quan.

Thương Quan thấy Nguyên Tín Tử vẫn cầu tình cho mình thì do dự quyết. Mà chỉ trong giây lát, bóng người ở bốn phía đã vây chật như nêm cối. Hắn thầm hối hận không thôi, vội vàng lên tiếng:

- Chư vị chậm đã.

Năm mươi hai Thiên Sát khôi lỗi đã tạo thành trận thế mấy trăm trượng. Ở giữa là Thương Quan cô độc bất lực. Bên ngoài thì là Hổ Đầu khí thế kiêu ngạo và lão Long thần thái uy nghiêm. Cách vài dặm trước ngọc đài là Lâm Nhất và Nguyên Tín Tử. Cách hồ mấy trăm dặm thì có năm người khác đang quan vọng. Xung quanh vẫn là non sông tươi đẹp, chỉ có trên đảo trong hồ là sát khí dầy đặc!

Có Hổ Đầu ở đây. Tất cả trở nên rất đơn giản, cũng càng thô bạo. Hắn căn bản không nghe Thương Quan nói gì, gõ thiết bổng xuống đất, hung tợn mắng:

- Ngươi con mẹ nó liên tiếp xuất thủ đánh lén, cuối cùng lại chẳng ra gì. Lúc này mới nhớ tới cầu xin tha thứ à, muộn rồi! Ai bảo huynh đệ ta người đông thế mạnh chứ.

Hắn giơ tay lên chỉ một cái, hùng hổ ra lệnh cho Thiên Sát vệ:

- Giết.

Thương Quan vừa thẹn vừa giận, vội vàng hai tay bấm pháp quyết. Mà một tầng cấm chế chi lực bao phủ chung quanh, Thiên Sát khôi lỗi lại không có động tĩnh.

Hổ Đầu quýnh lên, liên tiếng kêu la.

Năm mươi hai Thiên Sát khôi lỗi đột nhiên đồng thời bổ ra phi kiếm trong tay. Trong mấy chục chỗ Thương Quan lập tức bị chôn vùi trong một mảng kiếm quang rít gào.

Hổ Đầu cười ha ha, thuận tay nhấc thiết bổng lên.

Lão Long lúc trước khổ chiến mệt mỏi, đã là không chống đỡ được. Mà sau khi nguy cơ nghịch chuyển cũng được nghỉ ngơi, hiện giờ cuối cùng cũng khỏe lại. Hắn cầm ngân đao, đợi thi triển một kích trí mạng cuối cùng!

Trước Ngọc đài trận pháp, Lâm Nhất chắp tay sau lưng thần sắc thản nhiên. Chỉ là ánh mắt giống như có chút hưng trí quan sát gì đó.

Nguyên Tín Tử bỗng dưng quay đầu lại nhìn bóng người áo xám đó, có chút giật mình, vội vàng lại nhìn về phía chỗ tiếng động lớn ồn ào. Thương Quan tuy là cao nhân Động Thiên hậu kỳ, lại chỉ có tu vi tiểu thành, còn xa mới bằng hai vị Ma Tôn của Ma thành. Hiện giờ bị hơn năm mươi Thiên Sát khôi lỗi vây công, há có thể may mắn. Mà đó không chỉ là khôi lỗi hung tàn vô tình, còn là một đám ác lang khát máu điên cuồng! Nhất là trong bầy sói còn có một con rồng và một hổ hung ác hơn.

Kiếm quang chói mắt, tiếng nổ điếc tai, sát khí dào dạt.

Thương Quan đối mặt với thế công giống như gió giật mưa rào, chỉ có thể một mình đau khổ chống đỡ. May mà pháp lực vẫn còn, trong phạm vi mấy chục trượng đã thành một mảng thiên địa khác. Tuy nói không có đường để đi, nhưng cũng nhất thời không đáng ngại. Có điều, hắn vẫn không nhịn được mà thầm hối hận!

Khi Đài Thắng đào tẩu, mình phải quyết đoán bứt ra rời đi. Mà trước sau chỉ trong nháy mắt, đã bị tám khôi lỗi cầm chân. Sau đó có Nguyên Tín Tử nói đỡ, nếu có thể nhìn tình hình mà ứng biến, có lẽ tình cảnh đã khác rồi, ai ngờ hơi do dự một chút, liền đã vạn kiếp bất phục. Xem ra muốn tính mạng của mình không chỉ có đôi long hổ huynh đệ đó. Mà cứ thế này, chỉ bằng vào mấy phần kết giới chi lực thì có thể chống đỡ được bao lâu?

Bên trong tiếng nổ vang vọng, Thương Quan toàn lực sử dụng tu vi. Sau một thoáng, lớp phòng ngự mấy chục trượng cũng từ từ yếu bớt và nhỏ đi. Hắn trơ mắt nhìn sự xâm nhập giống như tằm ăn rỗi, lại không biết làm gì. Nếu là trước kia, lên trời xuống đất đều được. Mà lúc này rất nhiều thần thông khó có thể thi triển, chẳng lẽ cứ vậy thân vẫn đạo tiêu à?

Trong hai mắt Thương Quan lộ ra mấy phần điên cuồng, phun ra một ngụm tinh huyết, lập tức hai tay vung vẩy mà pháp quyết bay tán loạn. Kết giới chi lực ở xung quanh lập tức đại thịnh, bức Thiên Sát khôi lỗi liên tục lui về phía sau. Trong nháy mắt, quanh người hắn đột nhiên sát khí lượn lờ, ngay sau đó thì tăng vọt ra hơn mười trượng, lập tức bùm một tiếng đánh lên cấm chế giữa không trung, không thể không quay trở lại bộ dạng năm sáu trượng. Mà hắn vẫn không bỏ cuộc, hai tay cầm một thanh ma kiếm dài mấy trượng, hung hăng chém ra xung quanh, cả giận nói:

- Cút ngay...

Nguyên Tín Tử đang quan chiến ngạc nhiên thất thanh nói:

- Thiên Ma hàng thể. Thương Quan hắn... hắn không ngờ liều chết.

Lâm Nhất nhìn thân ảnh cao lớn đột nhiên xuất hiện trong đám người, thần sắc hơi ngưng trọng. Thiên Ma hàng thể?

Ầm.

Ma kiếm lập tức làm dấy lên một đạo bão táp. Bốn năm Thiên Sát khôi lỗi tới gần không kịp ngăn cản, lăng không bay ngược ra ngoài. Thương Quan đắc thế càn rỡ, phóng tới bên bờ, hét lớn:

- Ai cản đường phải chết.

Hổ Đầu đang ma quyền sát chưởng, chợt thấy dị trạng, không khỏi lui ra sau hai bước, nói:

- To lớn quá.

Lão Long biến sắc, vội vàng quát:

- Hổ Đầu tránh ra.

Hổ Đầu đã không có chỗ tránh né, dưới chân đứng chưa vững đã lại nhảy lên, nhảy qua đầu mấy Thiên Sát khôi lỗi, vung thiết bổng đập tới, còn không quên mắng:

- Dám hù dọa Hổ ca, con mẹ nó...

Lão Long không rảnh nghĩ nhiều, ngân đao hướng lên trời, người theo đao mà đi, đột nhiên lướt qua Hổ Đầu, chém về phía thân ảnh cực lớn đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free